Sau bài "Mùa Thu Chết" ~ Hồ Hoàng Yến tiếp tục trình diễn, bài hát với dòng nhạc bolero, dzu dzương..., lời ca:
Người vừa tặng ta vết thương đau ngọt ngào
Chẳng nợ gì nhau, hãy để hồn ta bay cao
Từ vào cuộc vui đã chớm nghe lừa dối
Che dấu trên nụ môi những lời yêu đã tả tơi...
"Vết thương cuối cùng", sáng tác của Nhạc sĩ Diên An.
Hạ Vi nhớ cũng lâu rồi đã đọc một bài viết về nhạc sĩ Diên An, ông đã tâm sự :
"Vết thương cuối cùng cũng là sáng tác... cuối cùng của tôi trong loạt 12 tình khúc viết trước năm 1975. Vết thương cuối cùng ra đời giai đoạn 1970 - 1971, khi đó tôi công tác ở Đài Truyền hình Sài Gòn . Tôi cũng có một vài ca khúc được nhiều người biết đến, nhưng chẳng hiểu sao Vết thương cuối cùng lại “sống” khá lâu trong lòng nhiều thế hệ suốt gần nửa thế kỷ qua, có lẽ bởi ca từ trau chuốt, giai điệu đẹp...
Tôi sáng tác ca khúc này bằng đàn guitar thùng, điệu slow rock, ca từ dựa vào 4 câu thơ do tôi sáng tác:
Em muốn sang thuyền em cứ sang
Ngại gì sóng cả nước tràng giang
Áo hồng nâng nhẹ lên rồi bước
Vội vã lên em kẻo lỡ làng.
Ai trong đời cũng trải qua ít nhất một cuộc tình, có mối tình lãng mạn nhưng cũng không ít người đến với nhau bằng sự dối lừa. Tôi đã mượn âm nhạc làm phương tiện giãi bày về một cuộc tình - một vết thương." !!
Woa, những bài hát HHY chọn toàn là những bài tình yêu lãng mạn, hai người yêu nhau nhưng phải chia ly, với những day dứt khoắc khoải trong tình yêu khó giử.... Khi Asia phát hành DVD Live show Hồ Hoàng Yến thì Hạ Vi nghĩ là the best time để thưởng thức DVD nì là vào một ngày mưa gió, hay có sương mù buồn bã của buổi sáng sớm hoặc buổi xế chiều có "cơn mưa phùn bay qua thành phố nhỏ " với tách trà nóng, hay ly hot cocoa....ngồi nghe HHY trình diễn ...thì ôi chao, ôm gối ...hic hic...
Không khí @Live show khán giả đang im lặng để tâm hồn lắng đọng, và mơ màng theo dòng nhạc trữ tình. Buổi trình diễn nhạc thính phòng của Hồ Hoàng Yến đang tiếp tục theo như chương trình song list đã định trước, thì khán giả nghe tiếng anh Trúc Hồ nói:
- OK bây giờ skip (bỏ, nhảy qua) bài số 7 nhen, vì người ca sĩ hát với HHY ...."chưa đến" !!?
chèn ui, trong vé mời chỉ có một Lâm Nhật Tiến là guest singer mà thôi, thì áy dza... Lâm Nhật Tiến ....chưa có mặt à! Khán giả nhìn nhau..chỉ biết cuời ...thông cảm và ... c.h.ờ.. (chờ anh.. chờ ...đến bao giờ...!?? mấy thu..thuyền đã.. xa bờ..)Whistle
Trong lúc mọi người đợi Hồ Hoàng Yến bước vào trong thay trang phục, thì sân khấu vắng lạnh, (2 live shows kia của Băng Tâm và Đan Nguyên > khi BT, ĐN đi thay quần áo thì guest singer đứng nói chuyện với khán giả, đôi khi còn ca một vài câu vọng cổ, hay hát nguyên một bài hát theo lời yêu cầu của khán giả. Tiếng anh Trúc Hồ "vang lên" : "....Hồ Hoàng Yến ơi, em đi thay đồ gì mà lâu quá vậy ...!!" Chắc tại ngồi "không" chờ đợi thì thấy thời gian đi qua thật chầm chậm.
.....
.... Chương trình tiếp tục thâu thêm được 4, 5 bài nữa thì Lâm Nhật Tiến đến, và HHY phải đi vào thay lại trang phục gown như đã định mặc khi hát song ca với LNT (phải match với gown theo thứ tự của chương trình).
Lâm Nhật Tiến và Hồ Hoàng Yến bước lên sân khấu thật đẹp đôi với nhau, HHY mặc gown màu vàng nhạt, LNT trong suit màu grey với bow tie, khi tiếng nhạc trổi lên, LNT bắt đầu hát, dìu khán giả vào cỏi tình yêu ngang trái:
Thôi nín đi em lệ đẫm vai rồi còn thương nhớ ơi
Em hỡi đôi mình mộng nay đã tan, tình đã dở dang
Em khóc những chiều anh xót xa nhiều thương cho tình yêu
OH, gosh...wow, một bài hát "đáng" chờ !! Applause this song is worth the wait (của khán giả), HHY và LNT đã diễn tả tình tứ với nhau, với khuôn mặt u buồn HHY ngã vào vai của LNT, đoạn giữa bài với dòng nhạc đệm thì LNT ôm HHY nhảy xì-lô..
Bài hát dứt, khán giả vổ tay thích thú, huýt sáo khen ngợi HHY và LNT, thì Hạ Vi nói trong lòng là: Ồ, bài hát hết rồi sao?! phải chi được nghe lại lần thứ 2 ...ngay bây giờ !!?? Trong lúc đó thì HHY đã bước vào trong sân khấu (để thay gown khác cho bài hát kế tiếp) ...thì khoảng vài phút sau khán giả nghe tiếng anh Trúc Hồ gọi: "...hmm Hồ Hoàng Yến ơi, Lâm Nhật Tiến ơi, ....đi ra ...thâu lại bài Sang Ngang vì lighting không rõ, người lo về lighting nói thấy có vẻ camera quay hơi tối nên cần điều chỉnh ánh sáng lại, và phải quay lại !!!"
OH. Wow!! can't be believe my wish came true, đang muốn nghe lại bài hát, xem lại màn trình diễn nì thì my wish được answered!! Thank you, thank you !!Dancing
...Hồ Hoàng Yến cùng với Lâm Nhật Tiến trở lại sân khấu và chuẩn bị ready for "take 2" from director Anh Trúc Hồ (híhi), khán giả nghe tiếng anh Trúc Hồ:
-"Ok lần nầy hai em diễn cho mùi mùi hơn nữa nha, Lâm Nhật Tiến ơi...em nhớ ôm Hồ Hoàng Yến ...diễn tả sao cho đau khổ nhen."
Có tiếng khán giả nói: kiss...kiss..hôn luôn nữa ...
Ahha....cuối bài hát Lâm Nhật Tiến đã hôn Hồ Hoàng Yến "thể theo lời yêu cầu " của khán giả. Kiss xong, LNT cười toe thích chí nói với khán giả: "hôn như vầy được không quý vị, hay có cần làm lại không ?! hí..hí.."
Bài thơ nguyên tác của Guillaume Apollinaire (1880-1918) như sau.
La bruyère
J'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t'attends
Và dưới đây là:
Mùa Thu Chết
Mùa Thu Chết là tên một bài hát của Phạm Duy sáng tác năm 1965, phổ từ bài thơ tiếng Pháp L'Adieu của Guillaume Apollinaire. Bài này rất nổi tiếng trong thập niên 70 tại Sài Gòn, và gắn liền với tên tuổi ca sĩ Julie (Quang). (3)
"Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi!
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
Mùa Thu đã chết, đã chết rồi. Em nhớ cho!
Em nhớ cho,
Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa!
Trên cõi đời này, trên cõi đời này
Từ nay mãi mãi không thấy nhau
Từ nay mãi mãi không thấy nhau...
Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi!
Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.
Vẫn chờ em, vẫn chờ em
Vẫn chờ....
Vẫn chờ... đợi em!"
Mùa Thu Chết (Phạm Duy)
Guillaume Apollinaire
(28 August 1880-09 November 1918)
Vài hàng tiểu sử Apollinaire
Guillaume Apollinaire: tên thật Wilhelm Albert Vladimir Apollinaris Kostrowitcki, nhà thơ Pháp gốc Ba Lan, sinh ở Roma, Italy.
Nãm 1887 Wilhelm Kostrowitzky cùng gia đình mẹ chuyển về Monaco và học ở Monaco, Cannes. Từ nãm 1899 chuyển về sống ở Paris, làm thơ, viết báo với bút hiệu Guillaume Apollinaire, ông cộng tác với một số tờ báo như La Revue blanche, La Plume và Le Mercure de France. Năm 1903, ông lập ra các tờ tạp chí của chính mình Le Festin d''Esope (November 1903-August 1904) và La Revue immoraliste (1905).
Năm 1912 ông cùng bạn bè thành lập tạp chí "Les soirées de Paris" và làm chủ bút từ năm 1913. Cũng trong năm này in bài thơ nổi tiếng nhất của ông: Le Pont Mirabeau và trường ca Zone. Năm 1913 ông phát hành tập thơ Alcools (Rượu), và năm 1914 có xuất bản một số bài thơ viết theo kiểu tạo hình. Apollinaire mất ngày 9 tháng 11, năm 1918 tại Paris, Pháp (4). Mộ ông chôn ở nghĩa trang Père Lachaise ở Paris. (5)
Bàn luận về bài thơ L 'Adieu
Apollinaire làm bài thơ L 'Adieu làm sau khi đi thăm mộ con gái của Victor Hugo vào ngày 16 September 1913.
Arnaud Laster, Giáo sư văn chương tại trường Sorbonne (University of Paris III), trong một bài viết đã đặt câu hỏi:
"Có phải Apollinaire đã viết bài L 'Adieu này để tưởng nhớ Victor Hugo sau khi đi thăm mộ người con gái của Hugo tên là Léopoldine đã chết đuối cùng chồng ở biển tại tỉnh Villequier vào năm 1843".
Bài thơ L 'Adieu (và cả bài Le Pont Mirabeau) của Guillaume Apollinaire đã là đề tài bàn luận và làm tốn khá nhiều giấy bút cho những ai muốn phân tích và tìm hiểu thơ ông. Lý do vì Apollinaire làm thơ mà không hề bỏ dấu vào bài, thí dụ như dấu phẩy, dấu chấm, hay dấu ngoặc đôi (quotation-marks) tại mỗi câu thơ cần bỏ vào trong ngoặc đôi.
Vì thế khi đọc bài thơ không dấu L'Adieu của ông, hai câu chót làm độc giả phải phân vân không biết đó là do nhân vật với đại danh từ Je ở câu đầu vẫn tiếp tục nói hay là đó là lời trả lời của nhân vật thứ hai, được tạm thời bỏ trong ngoặc cho dễ hiểu như sau :
"Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t'attends"
Nếu như hai câu này đã ở trong ngoặc đôi thì rõ ràng là câu trả lời của nhân vật thứ hai:
"Mùi hương thời gian nhành hoa thạch thảo
Và cha nhớ rằng con chờ đợi cha".
(Với lý luận người chết chờ người còn sống xuống âm phủ với mình chứ người chết làm sao trở lại trần gian như ông đã than ở câu trên).
Lối làm thơ mang vào trong ngoặc đôi của Victor Hugo rất quen thuộc vì ông luôn đóng vai người cha hỏi hay nói rồi trả lời thay cho con như thể chính người con gái nói với ông.
Kết luận
Tóm lại, liệu bài thơ L'Adieu có thể xem như là do Guillaume Apollinaire cảm tác và tưởng niệm Victor Hugo một cách gián tiếp sau khi thăm nhà mồ của Léopoldine và đọc bộ sách Les Contemplations của Victor Hugo không?
Và nếu đúng như thế thì ba câu đầu của bài thơ L' Adieu có thể hiểu như là Apollinaire đã viết thay lời của V. Hugo để nói với con gái đã chết, và trong hai câu chót người con gái yêu của V. Hugo đã trả lời rằng cô mong muốn và chờ gặp lại cha cô ở thế giới vô hình? Hiểu như thế chúng ta sẽ không còn có thắc mắc cho câu chót trong nguyên tác "Et souviens-toi que je t'attends" và trong những bản dịch của nhà thơ Bùi Giáng.
Và bài thơ mà Bùi Giáng dịch:
Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó ...
(Bùi Giáng dịch)
Có thể hiểu như sau:
Cha đã hái nhành lá cây thạch thảo
Con nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé con đợi chờ cha đó
Bài thơ L 'Adieu mà Bùi Giáng dịch có thể là do cố ý của Bùi Giáng để tạo thành một bài thơ tình cảm nói về sự chia lìa của đôi nhân tình dù ông biết bài thơ nguyên tác có ý nghĩa khác chăng?
Và có thể nhờ do cố ý hay vô tình dịch như thế (dùng chữ ta, em, thay vì cha, con), mà bài thơ đã là nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ sáng tác bản nhạc Mùa Thu Chết?
Không có Hoa Thạch Thảo thì làm sao có Lời Vĩnh Biệt,
Không có Lời Vĩnh Biệt thì làm sao có Mùa Thu Chết?
.
Julie Quang
Tôi được xem Julie Quang hát lần đầu tiên ở quán Thằng Bờm vào năm 1970. Hôm đó toàn ban The Dreamers gồm có Duy Quang, Duy Minh, Duy Hùng, Duy Cường cùng hai chị em Julie và Ali.
Thuở đó, Julie có cái nghệ danh là Julie Quang vì cô là vợ của Duy Quang. Ali là em gái của cô. Hôm đó, nhạc sĩ Phạm Duy giới thiệu toàn ban Dreamers và hai chị em Julie. Anh ân cần bảo khán thính giả:
- Đây là các con tôi. Tôi sinh ra chúng, còn nuôi dưỡng nghệ thuật chúng là nhờ quý vị.
Hôm đó Julie hát bài “Mùa Thu Chết” của Phạm Duy (lời phỏng theo ý thơ của Apollinaire).
Tiếng hát cô khàn và ấm, phơn phớt một chút nũng nịu đã chinh phục ngay khán thính giả trong quán Thằng Bờm tối hôm đó.
Cô là người lai Ấn, màu da sậm, thân mình thon dẻo, xương cốt thanh tú. Cô trang điểm gượng nhẹ, môi tô son màu nâu hồng. Chiếc xiêm màu lông chuột, theo giai điệu ton-sur-ton với chiếc áo sơ-mi ngắn tay và hở cổ màu đen. Cô có cái dáng đứng thật yểu điệu trước máy vi âm, giống như dáng đứng của nữ tài tử Ava Gardner ở Hoa-lệ-ước hay như dáng đứng của nữ ca sĩ Tuyết Hương (trong ban Tam Ca Ba Trái Táo) trong ca trường nhạc giới xứ mình.
Tôi không ngờ ít lâu, Julie nổi danh như cồn. Dĩa hát có bài “Mùa Thu Chết” của cô bán chạy thật nhanh. Đi đâu, tôi cũng nghe thiên hạ nghêu ngao mấy câu đầu của điệp khúc bài “Mùa Thu Chết” được sửa thành lời trào phúng.
Không hiểu bắt gặp được cảm hứng gì đặc sắc. Nhạc sĩ Châu Kỳ liền đó sáng tác bài “Mùa Thu Không Chết” để Julie hát thâu vào dĩa nhựa với ba giọng phụ họa của Mộc Lan, Kim Tước, Châu Hà. Dĩa này cũng bán chạy không kém. Nhưng bài “Mùa Thu Không Chết” lại không được phổ biến dù nó dễ hát đi nữa. Nhà văn Lê Xuyên trong một cuộc phỏng vấn cho biết:
- Vì bận quá nên tôi không theo dõi sinh hoạt ca nhạc nhưng tôi thích giọng hát của cô ca sĩ tên gì tôi quên mất rồi, nhưng tôi chỉ nhớ cô ta là dâu của nhạc sĩ Phạm Duy, cô ta hát bài “Mùa Thu Chết” rất hay.
Nhờ giọng hát Julie mà bài “Mùa Thu Chết” nổi tiếng. Về sau có rất nhiều ca sĩ hát bài nầy như Thái Thanh, Khánh Ly, Lệ Thu, Hoàng Cầm (nhỏ), nhưng chỉ có Cathy Huệ là hát nổi bật hơn. Tiếng Cathy Huệ cũng khàn như tiếng Julie, nhưng đặc sánh hơn, khi lên cao trầm thống hơn, banh gan xé ruột hơn khi cô ta cất tiếng gào.
Vào năm 1970, tôi có đến cư xá Chu Mạnh Trinh để mở cuộc phỏng vấn Julie và Duy Quang cho số giai phẩm Bông Hồng do Phòng Văn Nghệ của Cục Tâm Lý Chiến bỏ vốn ra in. Tôi gặp Julie vừa ngủ thức dậy, tóc chải sơ sài, áo bà ba vải phin trắng, quần sa teng tuyết nhung đen. Cô có vẻ nhợt nhạt. Cô nói năng lễ phép, nhưng có vẻ đăm chiêu xa vắng. Rồi có một dạo ban The Dreamers vắng bóng Julie, chỗ trống đã có Thái Hiền thay thế. Có tin đồn rằng cặp Duy Quang và Julie đã rã đám rồi. Julie qua bên Pháp để băng bó vết thương lòng. Nhưng Thái Hiền thuở vừa mới lớn, tiếng hát nhọn hoắc và the thé, chưa đủ vẻ gợi cảm rất đàn bà. Phải đợi lúc cô trở thành thiếu nữ trên đất nước Hoa Kỳ, giọng cô mới thập phần mê hoặc.
Tôi gặp lại Julie vào năm 1978 tại thành phố Gennevilliers. Lúc đó cô đã bảo lãnh Duy Quang qua Pháp và cả hai chuẩn bị qua Mỹ để sum hiệp với vợ chồng nhạc sĩ Phạm Duy. Giữa cô và tôi có nhiều chuyện nói về thành phố Mulhouse, thuộc vùng Alsace, gần biên thùy Pháp và Thụy Sĩ. Tại thành phố đó, mẹ và các em cô hiện đang cư ngụ và cũng là nơi tôi ở suốt bốn tháng từ khi vừa đặt chân đến nước Pháp. Vào năm 1978, Julie có làn hơi thật phong phú. Khi cô hát bài “Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên” của Nguyễn Đình Toàn, cô ngân nga khá dài và khá mướt. Trong một chương trình văn nghệ bỏ túi vào mỗi tối Thứ Bảy tại Quán Trúc của nhóm Quê Mẹ, tôi có đề nghị Julie:
- Hồi chưa ra hải ngoại, Duy Quang có phổ nhạc bài thơ “Vu Quy” của Trần Thị Tuệ Mai, Julie hát bài này thành công lắm. Vậy tối nay, Julie hãy hát lại bài đó, cho mọi người thưởng thức.
Julie bảo:
- Em quên lời hát rồi. Ở đây bừng bừng khí thế đấu tranh, hát bài đó chắc không hợp.
Và cô cười buồn:
- Vả lại, em có chồng có con rồi, còn gì nữa mà vu quy?
Julie có màu da sậm, nhưng nét mặt cô có nhiều đường nét thanh tú: sóng mũi thẳng, khuôn mặt trái soan, lưỡng quyền rõ nét nhưng không cao, cặp môi đầy đặn và gợi cảm, vóc mình khi cô bắt đầu nổi tiếng hãy còn thon thả, dẻo dai và rất thanh cảnh. Tùy theo quan niệm mỗi người về cái đẹp, nếu ai chuộng màu da sẫm tối và thích ăn bánh ích lá gai đen như mun thì cho rằng Julie đẹp nồng mặn. Đáng tiếc là cô không có sắc hồng chói lọi trên khuôn mặt, lại nữa tóc cô không mềm nhuyễn và óng ả vóc tơ và mịn màng vóc lụa nên cô mất đi ít nhiều cái tươi tắn rạng rỡ ở sắc diện. Pauline Ngọc vốn lai da đen, khi trang điểm và ăn diện theo người có nước da trắng trở nên chướng mắt. Riêng Julie khi còn ở nước Pháp mỗi khi lên sân khấu giồi phấn hồng đào, tô son tía ửng hồng, đánh phông mắt màu xanh lông chim công lại nổi bật lên dưới ánh đèn sân khấu. Trên sân khấu, cô mặc áo dài xanh thẫm in bông linh lan trắng đã đẹp, còn ở ngoài đời cô diện Âu phục cũng gợi cảm. Vóc mình cô rắn chắc dẻo dai làm người đối diện có cảm tưởng cô mặc áo kiểu gì cũng đẹp, chỉ trừ về phương diện màu sắc.
Giọng hát của Julie tự bản chất là giọng trong trẻo. Nhưng cô tập hát bằng giọng ngực nên giọng mới khàn khàn. Đó giống như trường hợp của Mỹ Hoà. Cũng như Mỹ Hoà, khi hát bằng giọng ngực Julie không có một trở ngại nào, không làm người nghe có cảm tưởng ran ran ở ngực. Đã vậy, cô ngân nga khá trôi chảy. Cái nũng nịu trong lúc cô hát bằng giọng ngực không quá lộ liễu vì âm sắc khàn khàn của giọng quyến rũ thính giả mạnh hơn. Về sau này, cô hát bằng giọng trong, cái nũng nịu đó hiện rõ mồn một. Cho nên giống Kiều Nga, cô làm cho thính giả không mấy hứng khởi ở chỗ ỏng ẹo điệu đà hơi quá trớn.
Các bạn nghĩ gì về chân dung giọng hát của Julie? Tiếng hát của Julie là tiếng hát nhớ nhung tiếc nuối một bóng hình đã xa, một dĩ vãng đã khuất, một mối tình tưởng đã vùi chôn trong hố thẳm của thời gian nhưng thật ra còn sống mãi trong cõi lòng người cô phụ. Ra hải ngoại, Julie hoạt động khá nhiều. Theo lời của Trường Kỳ trong quyển 1 của bộ “Tuyển Tập Nghệ Sĩ” thì: Ngoài những băng nhạc đã phát hành từ những năm 1970, Julie còn xuất hiện trên Video Thanh Lan và CD, nổi bật nhất trên thị trường là CD “Ngàn Năm Vẫn Đợi”. Julie còn là nhạc sĩ sáng tác, những nhạc phẩm “Anh Tuyệt Vời”, “Ngàn Năm Vẫn Đợi” (viết chung với Khúc Lan…) đã được giới yêu nhạc hâm mộ…
Trong cuốn băng hình của Trung tâm Asia với chủ đề “Tác Giả & Tác Phẩm” (Đêm Sài Gòn 6), Julie hát bài “Nửa Hồn Thương Đau” của Phạm Đình Chương (phỏng theo ý bài thơ của Thanh Tâm Tuyền). Cô mặc chiếc rope xẻ đùi, hở ngực bằng nhung đen, chỗ hở ngực được che nửa kín nửa hở bằng những sợi nhung to đan theo mặt lưới. Cô chải tóc bồng và xõa tóc tới vai, đeo găng tay bằng nhung đen, đeo các món nữ trang lóng lánh như những giọt sương đọng trên lá cây ngọn cỏ phản chiếu nắng mai. Cô trang điểm rất thạo, phấn màu tái, son môi nâu ửng tía; đó là màu trang điểm dành cho người có màu da sậm.
Trong cuốn băng hình Asia Video 11 với chủ đề “Thơ Và Nhạc”, Julie xuất hiện ở tiết mục đơn ca bài “Người Đi Qua Đời Tôi” cũng của Phạm Đình Chương (phổ thơ của Trần Dạ Từ). Cô mặc chiếc robe bằng the màu bùn non ửng tím như màu vỏ củ ấu, áo có những nếp dúng, nếp xếp mềm mại trông rất sang. Trong hai màn đơn ca ở hai cuốn băng hình này, Julie hát bằng giọng ngực. Dù tiếng hát trầm ấm và gợi cảm, nhưng cô không ngân nga được dễ dàng như xưa. Tuy nhiên trong các băng nhạc, cô hát bằng giọng trong, cô ngân nga khá nhuyễn, khá dịu dàng và óng ả.
Bạn không có quyền gởi bài viết Bạn không có quyền trả lời bài viết Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn Bạn không có quyền tham gia bầu chọn