THÀNH QUẢ CS LẢNH ĐẠO 44 NĂM SAU NGÀY 30/4/75
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 120, 121, 122 ... 124, 125, 126  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
phuongtim11



Ngày tham gia: 30 3 2010
Bài gởi: 14587

Bài gởiGởi bởi: Hai 12 03, 2018 4:18 pm    Tiêu đề:



TỪ BỎ CỘNG SẢN - Phần 3



Nhiều đảng viên đã bỏ đảng đốt thẻ. Ảnh minh họa







Trong phần thứ ba, cũng là phần cuối của loạt bài này, chúng tôi giới thiệu câu chuyện những đảng viên cộng sản bỏ đảng trong những năm gần đây,
bên cạnh sự thách thức ngày càng tăng của giới trẻ Việt nam đối với ý thức hệ cộng sản, cũng như sự độc quyền cai trị của đảng cộng sản Việt nam.


CÁC ĐẢNG VIÊN TỪ BỎ ĐẢNG



Ngày 3 tháng 2 năm 2014, đúng ngày thành lập đảng cộng sản Việt nam, tin tức về một đảng viên cộng sản làm trong bộ ngoại giao Việt nam bỏ đảng và xin cư trú chính trị tại Thuỵ sĩ, được nhiều hãng tin lớn trên thế giới loan tải.


Đó là ông Đặng Xương Hùng nhân viên Bộ ngoại giao Việt nam. Khi được hỏi động cơ nào khiến ông từ bỏ đảng, ông đáp rằng
ông thấy sự thất bại của đảng cộng sản trong việc điều hành đất nước, cũng như sự thất bại của chủ nghĩa cộng sản trên thế giới từ khi bức tường Berlin sụp đổ.



https://www.youtube.com/watch?v=v1BTaOjvOa8




Một đảng viên trẻ tuổi tại thành phố HCM cũng nói với chúng tôi là
anh cảm thấy sự không ổn trong việc điều hành đất nước của đảng cộng sản nên làm đơn ra khỏi đảng vào năm 2013.


Một đảng viên từng đứng đầu một khoa trong trường Đại học An giang là ông Phùng Hoài Ngọc cũng bỏ đảng trong thời gian gần đây. Qua trao đổi email, ông cho biết suy nghĩ và quyết định chính trị của mình đã hình thành từ lâu


Bắt đầu từ thời điểm Đổi mới 1986 nhen nhóm một quá trình nhận thức mới trong tâm trí mình, nhận thức thay đổi lên cao trào khi dồn dập đọc được nhiều thông tin qua internet và ý kiến tâm huyết của các bậc trí thức lão thành đăng tải trên BauxiteVN. Bên cạnh đó, bản thân mục sở thị đám quan chức tham nhũng trắng trợn khắp đất nước. Sinh hoạt chi bộ đảng cơ sở chẳng có ý nghĩa gì nữa . Đặc biệt là ứng xử rụt rè, lép vế, mất thể diện của lãnh đạo cao cấp VN trước nạn xâm lấn điên cuồng của TQ là cú hích cuối cùng khiến mình hạ quyết định rời khỏi Đảng.







Tuy nhiên việc đi đến quyết định rời bỏ đảng của nhiều đảng viên là không dễ dàng. Trong năm 2014 có hai đảng viên có tiếng là ông Lê Hiếu Đằng, từng giữ những trọng trách trong đảng, và nhà báo tự do, Tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng, tuyên bố từ bỏ đảng. Ông Phạm Chí Dũng nói với chúng tôi :


“ Khi anh Lê Hiếu Đằng sắp mất, tôi vào thăm thì thấy anh ấy ngân ngấn nước mắt. Sau đó anh ấy viết thư từ bỏ đảng. Tôi nghĩ rằng có lẽ là quá trình đấu tranh nội tâm của anh cũng không kém gì cơn ung thư đang hành hạ anh ấy . Anh Đằng vào đảng như vậy là 40 năm, tôi chỉ mới 20 năm thôi. Quá nửa đời người thì cái tâm cảm, tâm thức của họ đối với đảng tha thiết tới mức nào! Bắt buộc phải dứt ra thì như chém lìa cánh tay của mình, điều đó kinh khủng .”


Anh Nguyễn Văn Nhân, nguyên giảng viên Đại học tại Nha Trang cho biết là anh cũng có nhiều giằng vặt để đi đến quyết định bỏ đảng cộng sản, vì đó là một lý tưởng mà anh có trong thời tuổi trẻ sôi nổi, và khi là thành viên của một tổ chức, hy sinh vì tổ chức ấy mà từ bỏ thì không dễ dàng. Tuy nhiên anh cho biết:


“Tôi nhận thấy là một con người có lòng tự trọng, biết đúng biết sai, thì cảm thấy xấu hổ khi vỗ ngực xưng tên mình là đảng viên đảng cộng sản.”

Anh Nhân quyết định đưa đơn rời khỏi đảng sau một việc nhũng lạm tiêu cực xảy ra nơi anh làm việc. Và sau khi viết đơn từ bỏ đảng anh bị đưa từ vị trí giảng viên sang bộ phận làm công việc tưới cây của trường đại học.



THẾ HỆ TRẺ VÀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN



Ngoài những thành viên của đảng cộng sản, chủ nghĩa cộng sản cũng được giảng dạy trong tất cả các trường đại học Việt nam, và được xem là duy nhất đúng trong tất cả các ý tưởng của nhân loại.


Ở các cấp học thấp hơn, hình ảnh đảng cộng sản Việt nam và người thành lập nó là ông Hồ Chí Minh cũng được ca tụng rất nhiều, tạo nên niềm tin cho thế hệ trẻ vào hình ảnh ấy .


INTERNET ĐÃ VÀ ĐANG
PHÁ VỠ SỰ ĐỘC QUYỀN TƯ TƯỞNG VÀ HÌNH ẢNH ĐÓ






Một cựu sinh viên khoa Luật nói là
cho đến năm anh học lớp chín, anh vẫn là người yêu đảng cộng sản, tin vào đảng cộng sản, vì thực ra xung quanh không có thông tin nào khác. Khi tham gia các diễn đàn trên mạng, anh thấy rằng không phải như thế:


“Khi tham gia những diễn đàn như thế thì mình biết là trong xã hội có những thứ khác, và có những người nói những điều khác về xã hội nói chung và về đảng nói riêng.”






Cô Phạm Thanh Nghiên, xuất thân từ một gia đình có truyền thống yêu mến đảng cộng sản và ông Hồ Chí Minh.
Vài năm trước khi mất cha cô lặng lẽ tháo dỡ bàn thờ đảng và ông Hồ Chí Minh đi. Mặc dù vậy lúc ấy cô vẫn tin yêu ở đảng cộng sản. Cô giải thích điều đó :


“Tôi vẫn tiếp tục yêu đảng cộng sản Việt nam và ông Hồ Chí Minh, mặc dù không có lý do gì để yêu cả. Chỉ là vì đi học, rồi xem vô tuyến, nói chung là sự nhồi nhét của chế độ”



Nay cô Phạm Thanh Nghiên không còn tin ở đảng cộng sản nữa.
Sự rộng mở thông tin cũng làm cho cô Phạm Thanh Nghiên có một sư hoài nghi. Và thực tế xã hội cho cô một ý thức chính trị rõ ràng hơn về sự độc tôn của chủ nghĩa cộng sản, cùng sự độc quyền của đảng cộng sản.


“Đảng cộng sản Việt nam luôn nhận họ là lương tâm của thời đại, là trí tuệ của nhân loại, tôi mới tự hỏi là tại sao đất nước Việt nam lại nghèo khó như thế. Không có vấn đề chính trị gì ghê gớm ở đây cả. Từ các vấn đề xã hội mà người ta có thể nhận thức nhiều vấn đề khác.”







Cũng như các đảng viên từ bỏ đảng,
quan hệ ý thức hệ của đảng cộng sản Việt nam và các đồng chí Trung quốc của họ cũng góp phần làm cho các thanh niên Việt nam thấy rằng họ không tin vào đảng cộng sản và sự cầm quyền của họ nữa.


Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh, một người làm ăn sinh sống bình thường cho đến cuộc biểu tình chống Trung quốc lần đầu tiên nổ ra ở Hà nội


Cuộc xuống đường bị công an Hà nội đàn áp rất là thô bạo. Điều đó làm cho tôi suy tư về tình hình đất và tôi thức tỉnh. Tôi tìm hiểu và tôi thấy rằng nền chính trị Việt nam hiện nay không ổn, không đảm bảo được quyền công dân.”







Người cựu sinh viên luật mà chúng tôi đề cập bên trên cho biết ý thức chính trị của anh trở nên rõ ràng sau khi tốt nghiệp Đại học:

“ Sau khi ra trường hai năm thì ý thức chính trị của em trở nên rất rõ ràng. Đó là sự cầm quyền của đảng cộng sản Việt nam và chủ nghĩa Mác Lê Nin của nó có những khuyết tật rất là lớn. Và nguyên tắc một đảng lãnh đạo là không thể chấp nhận được trong một xã hội văn minh .”


Theo anh Nguyễn Văn Nhân, thì sự ảnh hưởng của đảng cộng sản hiện nay đối với giới trẻ có thể phân biệt làm hai vùng khác nhau.
Ở những vùng thiếu phương tiện thông tin, như những vùng nông thôn thì thanh niên vẫn còn kính yêu đảng cộng sản. Ngược lại ở các vùng đô thị, đối với các thanh niên tiếp cận được thông tin thì họ không coi đảng cộng sản là quan trọng, thậm chí xem thường nó .


Quan điểm chống lại sự độc quyền của đảng cộng sản Việt nam ở giới trẻ này ngày càng trở nên công khai. Trong những tháng cuối năm 2014 người ta chứng kiến phong trào Tôi không thích đảng cộng sản bùng phát.


https://www.youtube.com/watch?v=UoEK9PJE2pQ



Và mới nhất, là phong trào của nghệ sĩ nhạc Rap trẻ tuổi Nguyễn Vũ Sơn, dùng loại âm nhạc phản kháng này công khai thách thức đảng cộng sản Việt nam.


Một điều thú vị là loại nhạc vốn xuất phát từ sự bất công về sắc tộc và kinh tế trong lòng chủ nghĩa tư bản nay lại trở thành công cụ chống đảng cộng sản, một đảng được xem là đấu tranh cho quyền lợi của nông dân và công nhân. Chính vì thế phong trào của Nguyễn Vũ Sơn gây ra một làn sóng mới trong giới trẻ thu hút hàng ngàn người hưởng ứng.



https://www.youtube.com/watch?v=iwzpAzIUK24


https://www.rfa.org


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
phuongtim11



Ngày tham gia: 30 3 2010
Bài gởi: 14587

Bài gởiGởi bởi: Sáu 12 21, 2018 8:51 am    Tiêu đề:



TAY VÓT CHÔNG , MIỆNG CHỮI BÁC HỒ Very Happy







Đến nhà người quen, tình cờ tôi thấy một cháu trai, chừng ngoài hai mươi tuổi, đang xem laptop, trình diễn bản nhạc :


Ba cô gái vót chông Exclamation Exclamation Exclamation


Tôi hỏi :

- Cháu hiểu bản nhạc này, nó nói gì không ?

Cháu nói :


Dạ không, nhưng nghe nó hu hú, hu hú, lạ tai quá, cháu nghe thử vậy mà.

Tôi nói :


Nhạc của tụi Cộng Sản đó cháu, cháu ấy tự động chuyển qua chương trình khác, tôi bảo cháu mở lại chú xem, tôi gọi vợ tới hỏi:

Cô ca sĩ nào đây ? Vợ tôi :



Cẩm Ly, ngoài ra tôi còn kịp nhận được những khuôn mặt :



Đàm Vĩnh Hưng, Quang Lê, và vài tên khác, trong đó có em trai của danh hề Hoài Linh (tôi không biết tên gì) đang say sưa tru tréo theo điệu nhạc, như chó tru ma.



Điều đáng nói một phần nhỏ giới nghệ sĩ Việt Nam, chưa nhận biết thảm trạng đất nước, đang ở trong tay bọn Tàu, đảng CSVN bán nước cho Tàu, sao các bạn không hát các nhạc phẩm :



Hội Nghị Diên Hồng, Đáp Lời sông núi, Việt Nam tôi đâu, Anh là ai? Hoặc trước đớn đau Thủ Thiêm, Đồng Tâm, Dương Nội v.v... người dân rất cần nghe nhạc phẩm: Chúng đi buôn.



Thực tế quân lực Hoa Kỳ, giúp Việt Nam Cộng Hòa, ngăn chận làn sóng đỏ từ Phương Bắc, sự việc không thành, nhưng không vì vậy mà VNCH, cùng quân đội Hoa Kỳ và đồng minh, mất đi tính chính nghĩa, quân đội nào kỷ luật cũng phải nghiêm minh, quân đội Hoa Kỳ ngày ấy, họ rất thương dân, đặc biệt các em bé, cụ già.






Quân đội họ giàu, đơn vị bao giờ cũng có Bác Sĩ, Y Tá, thuốc men dồi dào, hành quân qua thôn xóm, họ khám bịnh, phát thuốc cho người dân, trong vùng giao tranh, đôi khi người dân bị thương, họ dùng trực thăng cấp cứu rất nhanh, quê tôi có người được đưa ra tới Hạm Đội 7 chữa trị, khi về mập mạp, đỏ au.






Trường hợp quá đặc biệt của cá nhân Trung úy Calley, tại làng Mỹ Lai, Quảng Ngãi, không thể xóa nhòa tính nhân đạo, của toàn thể quân nhân Hoa Kỳ ngày ấy, nỗi đớn đau mất mát của đồng bào Mỹ lai, nhưng lại là cơ may, để bọn CS tuyên truyền lính Mỹ loài lang sói, khát máu, cọp beo v.v... Calley, một ngoại bang, giết người trong lúc giao tranh, còn có thể hiểu được,
Hồ Chí Minh và đảng CSVN, theo lệnh Tàu, giết hàng trăm ngàn đồng bào miền Bắc, trong cái gọi "Cải cách ruộng đất" hơn năm ngàn đồng bào cố đô Huế, dịp Tế Mậu Thân... thì lang sói, cọp beo nào bằng? Tôi nghĩ rằng nhạc sĩ Việt Nam, quá thiếu sót qua hai đại tang này của quốc gia.






CÔ GÁI NÀO TRÊN CHÔNG VÓT CHÔNG CHO CỘNG SẢN Question


Thực tế chẳng có cô nào cả, chỉ là vô hình, chỉ có trong óc tưởng tượng của bọn "đỉnh cao trí tuệ," Bàn Cờ ở ngay trước mắt người dân Sài Gòn, làm gì có :

"Hỡi người mẹ Bàn cờ! Hỡi người em Bàn cờ! Hỡi người chị Bàn cờ! Có người mẹ Bàn cờ, tay gầy tóc bạc phơ, chuyền cơm qua vách cấm, khi ngoài trời đổ mưa.

Có người chị Bàn cờ, lính ngồi gác đầy sân, nhận sinh viên làm chồng, rồi đưa về đầu đường. Có người em Bàn cờ, tảo tần trao tin thơ, đưa anh về cuối lối, và nhìn theo bơ vơ. Người VIỆT NAM Bàn cờ, tình VIỆT NAM như tơ, đồng VIỆT NAM lầy lội, giặc đợi chết từng giờ." (Trần Long Ẩn)


Chúng nó láo, không sợ đối chiếu, ngay Sài Gòn còn dám láo, ở tuốt Cao Nguyên, Hoàng Việt muốn diễn tả sao cũng được, cô gái Thượng vót chông, ngăn lính Mỹ vào bản thượng ăn cắp gà, ăn cắp heo ?! Mai đây hết giặc, tre làm nhà sàn cao?
Bọn CS cưỡng chế cướp sạch đất, lấy đâu ra làm nhà sàn cao?





https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/will-president-of-vn-pardon-death-penalty-against-farmer-dang-van-hien-07162018143653.html



Từ bà mẹ Bàn Cờ, tới huyền thoại mẹ, của Trịnh Công Sơn, cùng một giuộc láo khoét trơ trẽn, láo tới nạo vét không còn một tí liêm sĩ, tôi từng ở chung với người Thượng, đừng nghĩ họ rừng rú, không biết gì về CS mà lầm, lầm to lắm.



Người Thượng cũng như nông dân mình, ban ngày lên nương rẫy, ban đêm về ngồi bệt dưới đất, nghe CS tuyên truyền, một lần cán bộ huyện nói :

"Rồi đây bản làng mình sẽ được đảng xây dựng thành, thành phố ", tôi ngồi gần một anh Thượng, anh buột miệng:

- " Nếu vậy tôi chế....t," anh kéo dài chữ chết như vô tận, sáng hôm sau tôi mới dám hỏi:

- " Sao tối qua cán bộ nói bản làng được đảng xây dựng thành, thành phố, thì anh chết?

Anh Thượng trả lời :



Tụi nó láo miế...t, chữ miết anh kéo dài tới da diết.


Ở quận Tánh Linh, có anh Đinh Lủi, sinh quán ở bản Nà Sản, anh đi lính Nghĩa Quân, bắn đại liên rất giỏi, CS hăm rằng bắt được Đinh Lủi, giết tức khắc, sau 30/4/1975, bắt được anh, đảng CS "khoan hồng", tha chết, nhưng tháo khớp 2 cái bàn tay, chỉ còn 2 cái cùi loi, anh sống với bà mẹ, tuy không có 2 bàn tay, nhưng anh đi đơm cá rất tài nghệ, đem về cho bà mẹ bán kiếm gạo, hai mẹ con nuôi nhau, nhìn anh ăn cơm mà ứa lệ, anh dùng 2 cái đầu gối kẹp tô cơm, 2 cùi loi kẹp muỗng, cứ thế đưa cơm vào miệng.


Ngày rời bản Thượng, tôi ôm anh từ giã, nghèo quá chẳng có gì tặng anh, anh lại cho tôi một ống tre, bên trong nén chặt những cọng thuốc lá, hút thơm và dịu chi lạ, đường xuống triền núi dốc đứng, tôi đi muốn chúi nhủi, nhưng còn kịp, níu một thân cây, xoay người lại, căn nhà sàn mờ khuất, cơ hồ như có anh mắt Đinh Lủi và người mẹ Thượng nhìn theo, à còn nữa, một nắm cơm được khoét, bới ra từ giữa chính nồi đất, (1) vắt cho tôi mang theo ăn đi đường.

(1) Cơm giữa nồi, người Thượng cho là ngon nhất, họ chỉ đãi người mà họ thương nhất.


Năm 1981 mà bà mẹ Thượng cứ hỏi tôi hoài :


" Bao giờ thì lính Quốc Gia trở lại ?"Câu hỏi làm tôi lạnh suốt sống lưng.


Thế kỷ này, thôi đi chuyện say máu chống Mỹ, Mỹ chỉ có hy sinh và bỏ lại trên quê hương này rất nhiều, và hết sức ngược ngạo, Mỹ xấu sao cứ ùn ùn tới Mỹ,
ca sĩ tới Mỹ hát, Nguyễn Công Khế, đồng sáng lập, và tổng biên tập báo Thanh Niên, chửi Mỹ to mồm nhất, nhưng con cái Khế, không du học "nước mẹ" Trung Quốc, mà đến Mỹ du học, Khế còn tậu nhà ở Mỹ, chỉ tội người dân mình bị phỉnh phờ, bị lường gạt mãi mãi.


Nhà riêng của Nguyễn Công Khế ở Bắc Cali: 3565 Seven Hills Rd Castro Valley, CA 94546.








Cứ thế, chửi cứ chửi, mà vẫn mang mặt tới Mỹ, Ngoài NC Khế, và những :
Đàm Vĩnh Hưng, Cẩm Ly, Quang Lê, cùng nhiều người khác nữa chửi Mỹ, không biết đã mua nhà ở Mỹ chưa ? Nhớ nhé, nhớ vót chông, vì đang ở chổ

"Còn giặc Mỹ cọp beo, khi còn giặc Mỹ cọp beo

Em chưa ngừng tay vót chông rào buông rẫy "







Các người vót chông, rào quanh nhà, vì đang ở giữa xứ Mỹ,
chứ oan lắm, không có cô gái Thượng Tây Nguyên nào vót chông chống Mỹ, như bài hát của Hoàng Hiệp, nếu có thì tay vót chông miệng chửi bác Hồ, họ biết bác là thằng láo, một tên rước voi giày mã tổ.

Ông Bút
danlambaovn.blogspot.com


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
phuongtim11



Ngày tham gia: 30 3 2010
Bài gởi: 14587

Bài gởiGởi bởi: Ba 12 25, 2018 8:58 am    Tiêu đề:



ĐI MÃI KHÔNG RA KHỎI ĐẦM LẦY Question Question Question



Có một thời những người cộng sản kịch liệt lên án
chế độ phong kiến, căm ghét từ giai cấp địa chủ, phú ông ở nông thôn cho tới tầng lớp trí thức nửa Nho học nửa Tây học ở các thành thị . Đa số dân chúng hồi đó vốn cùng khổ, đã nghe theo lời những người cộng sản vùng lên cướp chính quyền với hy vọng xã hội rồi sẽ khác, người người được sống bình đẳng, ấm no, không còn giai cấp, không còn ai bóc lột ai.



https://www.youtube.com/watch?v=yvMUqAgQRKY



Thế rồi đến khi những người gọi là cộng sản giành được chính quyền, một thời gian sau, họ lại học theo nếp sống của giai cấp phong kiến ngày xưa.

Người thì xây nhà ngói nguy nga chiếm cả một quả đồi, sàn lát gạch Bát tràng, đồ đạc toàn gỗ gụ, gỗ đàn hương, chạm trổ rồng phượng cầu kỳ, người thì xây nhà theo kiểu biệt thự xưa, tường, cột ốp vàng lóa mắt, trong nhà từ sinh hoạt, ăn mặc cho tới kẻ ăn người ở hầu hạ .....
y hệt giai cấp phong kiến. Chỉ có điều giàu hơn, ác hơn, vô luân và coi thường pháp luật hơn gấp nhiều lần Exclamation



https://www.youtube.com/watch?v=4ewfLcJK_d0




Có một thời những người cộng sản
kịch liệt lên án chế độ tư bản, cái gì của tư bản cũng xấu xa, đồi trụy, thối nát, chỉ có các nước XHCN mà đứng đầu là Liên Xô, Trung Quốc…là thiên đường Exclamation

Cuộc chiến tranh vừa dứt tiếng súng, những người cộng sản vào tới Sài Gòn, miền Nam,
chưa được mấy ngày đã lập tức tiến hành cuộc xóa bỏ vĩ đại mọi dấu tích của chế độ tư bản từ kinh tế, giáo dục, văn hóa, nghệ thuật, con người cho tới đầu óc, tư tưởng.






Thế rồi vài chục năm sau
chính họ lại trở thành đám tư bản “đỏ”, thi nhau vơ vét làm giàu bằng mọi cách, cái gì bán được là bán, từ đất đai tài nguyên lãnh thổ, lãnh hải, con người…Họ đua nhau mua nhà cửa, bất động sản, chạy quốc tịch, cho con đi học ở các nước tư bản, khi bệnh thì cũng chạy sang các nước tư bản ! Và cũng như thế, họ giàu hơn, ác hơn, vô luân và coi thường pháp luật hơn giai cấp tư bản cũ gấp nhiều lần!






Có một thời những người cộng sản kịch liệt lên án mọi tôn giáo, phá chùa phá nhà thờ, cực đoan đến mức không thắp hương, không cúng ông bà tổ tiên .

Rồi không biết tự khi nào ,
có lẽ là từ khi có chức có quyền lại có quá nhiều tài sản trong tay, bản thân lại gây quá nhiều tội ác với dân với nước, các quan chức cộng sản từ trên xuống dưới bỗng thay đổi 180 độ. Người nào cũng siêng đi chùa khấn vái, cúng dường, phóng sinh…Khi chết thì rước sư thầy cầu siêu rầm rộ, lăng mộ xây nguy nga, có thầy đi coi ngày, coi đất, cất hình gì, ra sao…






Nhưng đó chẳng phải là sùng đạo hay thật tâm tin vào Phật, vào Chúa. Trong thâm tâm, các quan chức, chính khách của đảng và nhà nước cộng sản vẫn là những con người theo chủ thuyết tam vô : vô Tổ quốc, vô gia đình, vô tôn giáo.


Họ không thực sự là những người có niềm tin vào tôn giáo, họ chỉ là những người mê tín dị đoan. Vì tâm bất an nên càng siêng đi chùa cúng kiếng, cầu siêu.



Trong khi nếu thật sự thấu hiểu lẽ vô thường của đời người, hiểu luật nhân quả, họ đã phải từ bỏ lòng tham, thói sân si, ăn ở cho tử tế, có nhân có đức, thay vì làm hại cho dân cho nước thì trong những ngày tại vị, làm được điều gì có lợi cho dân cho nước trong quyền hạn của mỉnh thì làm.
Nhưng họ vẫn tiếp tục vơ vét, đấu đá, hãm hại lẫn nhau để tranh giành chức quyền, với dân thì tiếp tục đàn áp, xách nhiễu, hành hạ…






Không chỉ ác với dân, họ còn ác với nhau, hại chết nhau.






Chỉ đau cho đất nước này, dân tộc này, đi suốt cả một chặng đường hơn bảy thập niên, trải qua vài cuộc chiến, chết mất mấy triệu người cộng thêm vài triệu người nữa bị chết, bị giam cầm tù đày vì những chính sách sai lầm của đảng cộng sản, từ Cải Cách Ruộng Đất, vụ án xét lại chống Đảng, cải tạo tự sản, cải tạo công thương nghiệp, học tập cải tạo, vượt biên, lao động xuất khẩu v.v…
Để cuối cùng, dân vẫn khổ, vẫn không có tự do dân chủ, quyền Con Người vẫn bị chà đạp, đất nước vẫn lạc hậu, đói nghèo, chủ quyền luôn luôn bị đe dọa…


Thậm chí còn tệ hơn bảy thập niên trước là lãnh thổ lãnh hải bị co lại, tài nguyên cạn kiệt, từ môi trường sống, đạo đức xã hội cho tới lương tri, tính thiện, lòng nhân ái, tự trọng…của con người bị hủy hoại nặng nề!
[size=18

Đi suốt cả một con đường dài, mất mát quá nhiều để làm gì Question
[/size]







Song Chi


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
phuongtim11



Ngày tham gia: 30 3 2010
Bài gởi: 14587

Bài gởiGởi bởi: Năm 12 27, 2018 10:23 am    Tiêu đề:



42 NĂM GIÁ TRỊ CỦA MỘT " CHIẾN THẮNG "
NHỮNG VẾT THƯƠNG CHƯA THỂ LÀNH Exclamation Exclamation Exclamation






Question Question Question


42 năm sau biến cố 30.4.1975, có vô vàn câu hỏi về cuộc chiến tranh đã qua, về thực tại đất nước, vẫn tiếp tục làm nhức nhối trái tim những ai có lòng với đất nước, dân tộc. Người viết bài này chỉ muốn đặt lại hai câu hỏi :



Trong cuộc chiến VN, người Mỹ tất nhiên đã thua, VNCH tất nhiên đã thua,
nhưng rốt cuộc đảng cộng sản VN có phải đã chiến thắng Question






Đã có rất nhiều bài viết của người VN và người nước ngoài nhận định về “chiến thắng” của đảng cộng sản VN ngày 30.4.1975,
nhưng nhìn lại, điều đó chả có gì đáng phải tự hào ngây ngất, tạo nên niềm “kiêu ngạo cộng sản” suốt một thời gian dài. Bởi vì đó là một “chiến thắng” dựa trên vũ khí, tài chính, sự viện trợ tối đa từ Liên Xô, Trung Cộng, và phe XHCN, đồng thời lợi dụng, khai thác lòng yêu nước của người VN để tuyên truyền dối trá, bóp méo sự thật, khiến hàng triệu con người lao vào cuộc chiến mà cứ tưởng mình đang đánh đuổi đế quốc Mỹ xâm lược, giải phóng miền Nam bị kềm kẹp dưới ách Mỹ ngụy và để xây dựng một đất nước công bằng, ngàn lần tốt đẹp hơn .



Nếu không có sự viện trợ đó và không có sự tuyên truyền dối trá đó, đảng cộng sản có thắng không?







Chưa kể,
“đánh ngoại xâm bằng ngoại nhân”, vi phạm Hiệp định Paris, quyết tâm cưỡng chiếm miền Nam bất chấp VNCH lúc đó là một thực thể quốc gia độc lập, bất chấp ý nguyện của người dân miền Nam, thực tế là một hành động xâm lược cho dù biện minh bằng lý do thống nhất đất nước (bởi vì người miền Nam có muốn thống nhất theo cách đó hay không?). Và vì vậy chả có gì để tự hào cả .



https://www.youtube.com/watch?v=Voy2lYbMO9o




Thứ hai, thắng trong chiến tranh,
nhưng bại trong hòa bình, đảng cộng sản đã thất bại trên nhiều khía cạnh. Thất bại trong việc thu phục nhân tâm, đất nước thống nhất nhưng lòng người chưa bao giờ thôi chia rẽ. Thất bại trong việc xây dựng VN trở thành một quốc gia độc lập, tự do, hạnh phúc, giàu mạnh; không những thế, VN dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản sau cuộc chiến còn tiếp tục phải lao vào hai cuộc chiến tranh khác với Khơ Me Đỏ và Trung Cộng, bị mất thêm nhiều đất đai, lãnh thổ lãnh hải vào tay Bắc Kinh.







Thất bại trong việc thực hiện và xây dựng đất nước theo mô hình thể chế chính trị và lý tưởng xã hội chủ nghĩacộng sản chủ nghĩa mà ban đầu họ theo đuổi.
Ngược lại, họ đã lẳng lặng từ bỏ, phản bội tất cả những lý tưởng, tuyên ngôn, tuyên bố, mục tiêu ban đầu đó, điều chỉnh, chắp vá mô hình thể chế hiện tại như một sự cóp nhặt nửa vời giữa nền kinh tế tự do, thị trường của phe tư bản, nhưng vẫn giữ lại sự lãnh đạo duy nhất của đảng theo thể chế độc tài.


https://www.youtube.com/watch?v=n2an9rA8qrU




Thất bại trong việc tiêu diệt những giá trị của chế độ VNCH,
ngược lại, theo thời gian, những giá trị, ảnh hưởng trong văn học, âm nhạc, tư tưởng tự do, nhân bản… của VNCH vẫn tiếp tục lan tỏa; hình ảnh lá cờ vàng vẫn tiếp tục tồn tại trong cộng đồng người Việt tỵ nạn tại nhiều quốc gia, ]được chính phủ nhiều nước công nhận đó là lá cờ đại diện cho cộng đồng người Việt tỵ nạn, và thậm chí, thỉnh thoảng lá cờ vàng còn xuất hiện ngay trong nước. Ngày càng ngày người dân càng mất lòng tin và ngao ngán, chán ghét chế độ, nhà cầm quyền .




https://www.youtube.com/watch?v=4A1Fneyuy2w




VÌ SAO NGƯỜI VIỆT VẪN TIẾP TỤC NÓI VỀ NGÀY 30/4/1975 Question


“Bên thắng cuộc” tất nhiên là vẫn tiếp tục ăn mừng hàng năm,
để tiếp tục tuyên tuyền về “tính chính danh” và “công lao” thống nhất đất nước của đảng cộng sản, đặc biệt khi thực trạng đất nước ngày càng tệ hại, rối beng, lòng dân đa phần mất lòng tin vào đảng, vào nhà cầm quyền thì lại càng phải rầm rộ ăn mừng, “ăn mày dĩ vãng” .






“Bên thua cuộc” cũng có những lý do.
Bởi theo thời gian, khi đảng và nhà nước cộng sản ngày càng chứng tỏ đó là một tập đoàn cai trị độc tài, yếu kém, bất lực, tham nhũng và phá hoại nặng nề đất nước; khi sự tụt hậu thê thảm về mọi mặt của VN so với các nước láng giềng trong khu vực và so với thế giới, khi độc lập-tự do-hạnh phúc chưa bao giờ thực sự có trên đất nước này và những quyền tối thiểu của con người vẫn còn bị chà đạp…thì nỗi đau, sự tiếc nuối về một cuộc chiến tranh vô nghĩa, về sự bức tử của một quốc gia dù còn nhiều khiếm khuyết nhưng đã có những nền móng của một xã hội dân chủ, văn minh và nhân bản, về những cơ hội bỏ lỡ của đất nước, những chữ “nếu” oan nghiệt được đặt ra…càng làm trái tim người Việt nhức nhối.






Người miền Nam đã chấp nhận thua. Đã giao lại cả một quốc gia VNCH thuộc vào loại phát triển so với các nước chung quanh vào thời điểm ấy cho “bên thắng cuộc”.
Nhưng “bên thắng cuộc” đã không biết cách thắng. Bằng việc áp đặt một mô hình thể chế chính trị độc tài toàn trị và mô hình kinh tế quốc doanh bao cấp quan liêu học theo Liên Xô, cộng với vô số những chính sách sai lầm về văn hóa, giáo dục, tư tưởng, những chính sách trả thù, phân biệt đối xử với người miền Nam…kết quả là chỉ trong một thời gian ngắn nền kinh tế miền Nam bị phá sản, cả nước rơi vào cảnh đói nghèo, thậm chí đứng trên bờ vực của sự chết đói, và hàng triệu người bỏ nước ra đi..






Sau 42 năm, đảng và nhà nước cộng sản không những không biết nhìn lại, thành tâm hối lỗi vì những tội ác, những chính sách sai lầm, không những không thành tâm hòa hợp hòa giải mà cũng không hướng tới tương lai, dũng cảm lựa chọn con đường thay đổi thể chế chính trị lỗi thời bằng biện pháp hòa bình, như nhiều nước và mới đây là Myanmar đã thực hiện, vì quyền lợi và tương lai của đất nước, dân tộc.






Ngược lại, đảng và nhà nước cộng sản vẫn quyết liệt bám giữ quyền lực bằng mọi giá, tiếp tục bám lấy mô hình thể chế chính trị độc tài toàn trị, tiếp tục phá nát đất nước bởi sự ngu dốt, tham lam, tham nhũng, về ngoại giao thì tiếp tục đưa VN vào con đường lệ thuộc lâu dài và yếu thế về mọi mặt trước Trung Cộng.






Chính vì thế mà trong lúc nhiều dân tộc khác, quốc gia khác, có thể dễ dàng khép lại quá khứ sau một cuộc nội chiến, ví dụ như nước Mỹ sau cuộc nội chiến Nam-Bắc thế kỷ XIX, Đông Đức và Tây Đức sau ngày thống nhất, còn VN thì không dễ.


Chính vì thế mà người VN vẫn cứ còn tiếp tục nói về ngày 30.4-dù đã 42 năm. Lòng người vẫn chia rẽ sâu sắc Và khi nào đảng cộng sản còn tồn tại, khi nào thể chế chính trị này còn tồn tại thì vết thương còn mãi chưa lành.






Từ lâu, sự tồn tại của nhà nước cộng sản
đã trở thành lực lượng phản động, kìm hãm sự phát triển của VN, đảng cộng sản càng nằm quyền lâu dài thì khoảng cách giữa VN và các nước khác càng lớn, hệ lụy do đảng cộng sản gây ra và để lại càng nặng nề, VN càng mất nhiều thời gian để làm lại từ đầu.






Câu hỏi là người Việt chúng ta còn phải tiếp tục nói về những chuyện như thế này cho đến bao lâu nữa Question

Bao giờ thì một giai đoạn lịch sử đen tối sẽ thực sự khép lại và một chương mới, tươi sáng hơn cho dân tộc, sẽ mở ra Question






Song Chi


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 120, 121, 122 ... 124, 125, 126  Trang kế
Trang 121 trong tổng số 126 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved