THÚY NGA:Tôi có rất nhiều người theo đuổi

 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
music123
Moderator


Ngày tham gia: 18 12 2006
Bài gởi: 67654

Bài gởiGởi bởi: Hai 2 11, 2019 3:27 pm    Tiêu đề: THÚY NGA:Tôi có rất nhiều người theo đuổi

Thuý Nga: 'Tôi có rất nhiều người theo đuổi. Thế nhưng, tôi bị cảm giác sợ, rụt rè'

2/11/2019

Sau 8 năm xa quê, đây là năm đầu tiên Thuý Nga và con gái trở về Việt Nam đón tết cổ truyền cùng gia đình. Cảm giác của nữ danh hài vô cùng vui mừng và phấn khởi, cô lên kế hoạch cho con gái vui xuân và giữ gìn nhiều giá trị truyền thống

Chào Thuý Nga, nguyên nhân gì khiến chị hoạt động ở hải ngoại thời gian dài rồi quyết định về Việt Nam để hoạt động mạnh hơn?

Bắt đầu từ năm nay tôi mới quyết định về Việt Nam học mà để có được quyết định đó tôi phải trăn trở hết 3 năm. Tôi thương con, cũng muốn cho con học được văn hóa nước ngoài nhiều hơn vì vậy tôi phải chấp nhận ở đó. Đến thời điểm này bé cũng đã hình thành được tố chất của người nước ngoài. Và bắt đầu từ đây tôi về nước để bé có thể học tiếng Việt và cập nhật văn hóa Việt Nam.

Khi đã quyết định đưa con về Việt Nam, làm sao chị giữ được sự trong sáng cho con vì con nít ở Việt Nam được nhận xét là khôn trước tuổi vô tình mất đi sự hồn nhiên?

Trong sáng hay không cũng một phần do mình giáo dục con. Đó là cách định hướng cho con mỗi ngày xem những điều gì. Khi người lớn nói chuyện cũng phải lưu ý nội dung khi có con nít kế bên. Dạy con phải kĩ. Có những bậc cha mẹ dù có con cái ngồi đó vẫn nói huyên thuyên, nói đủ thứ chuyện trời ơi đất hỡi rồi cười khúc khích. Điều đó là sai, không nên vì trẻ con sẽ dễ bắt chước. Trẻ em ở Mỹ hầu như chỉ thích xem hoạt hình và những kênh dành cho tuổi của các bé. Con trẻ em ở Việt Nam cái gì cũng biết là vì coi không chọn lọc, coi vô tội vạ, coi tất cả những chương trình dành cho người lớn. Đó là sai. Có thể, chúng ta cảm thấy con mình có năng khiếu, bắt chước được người này người kia là cảm thấy giỏi.

Thực tế lại không phải như vậy. Cha mẹ phải định hướng hình ảnh cho con đi theo từng lứa tuổi. Con nít ở Việt Nam còn được xem ipad, Nguyệt Cát thì không. Một tuần tôi chỉ cho hai ngày cuối tuần, mỗi lần chỉ một tiếng đồng hồ. Khi đưa máy cho con, tôi gia hẹn: “Con phải xem phim hoạt hình Mỹ. Khi con ở Mỹ mẹ cho con xem hoạt hoạ Việt Nam. Bây giờ, con về Việt Nam, con phải xem hoạt hoạ Mỹ, trau dồi lại tiếng Anh”. Tôi cũng chỉ cho con chơi những trò chơi của con nít. Tôi không đưa con ra môi trường quá xô bồ. Sự hình thành nhân cách của con cái là do bố mẹ uốn nắn. Trẻ con như một tờ giấy trắng, cha mẹ vẽ mực gì sẽ ra mực đó. Nhiều đưa trẻ khiến chúng ta cảm thấy giỏi quá, làm những điều người lớn đang làm nhưng thực sự do cha mẹ cho con mình xem những chương trình người lớn nhiều, trẻ con bắt chước cực nhanh.












Cảm giác khi được về Việt nam ăn Tết của chị như thế nào và chị đã chuẩn bị gì để đón Tết?

Năm nay là năm đầu tiên tôi và con gái về Việt Nam ăn Tết. Vì đã 8 năm rồi tôi ở Mỹ, không có dịp về Việt Nam dịp Tết.

Khi ở Mỹ, tôi sống ở tiểu bang Califorinia, vẫn có không khí Tết. Tôi đưa con đi chơi chợ Tết nên con gái cũng biết chúc tết, biết lì xì... Tết mọi năm tôi chạy show ở nước ngoài rất nhiều tiền. Năm nay tôi trở về Việt Nam, tôi không chạy show nhiều. Tôi lại có được thời gian quây quần bên gia đình. Về Việt Nam được mấy tháng tôi phải làm nhiều việc như xây sửa lại nhà, trang trí nhà... Tết này gia đình tôi sống trong một ngôi nhà rất mới mẻ.

Từ trước đến nay, cứ Tết là tôi phải đi làm. Tôi cứ nghĩ trong đầu, Tết là lúc mọi người được giải trí, nghỉ ngơi. Tôi lại làm đúng cái nghề chỉ phục vụ ngày lễ, ngày Tết. Không lẽ tôi nghỉ vào dịp Tết cũng kì quá. Nghỉ làm thì sung sướng cho mình nhưng mình không đem được nụ cười cho khán giả nên sai cái nghiệp của mình quá. Mình vẫn phải đi. Tết đi làm cũng vui, khán gỉa thích cười và làm đúng nghề nghiệp của mình. Tôi bị hình thành phong cách, Tết là chạy show kinh khủng từ sáng mùng một. Tôi quan niệm ăn Tết của nghệ sĩ là ra Tết mới ăn, còn Tết là phải phục vụ, phải đi diễn.

Chị có nhớ cái Tết đầu tiên với con gái đã diễn ra như thế nào?

Hồi đó, con còn rất nhỏ. Dù ở nước nào, thủ tục Tết của tôi vẫn phải đầy đủ. Tôi bị quen với văn hoá Việt Nam. Tôi không có cành đào hay cành mai thật cũng phải có đồ giả thế vào, cũng phải trang trí, bày biện dưa hấu, bánh chưng, bàn thờ vẫn phải cúng kiếng đầy đủ, vẫn phải có bao lì xì... Tết phải mặc đồ đỏ, phải đi chùa, phải kiêng kị quét nhà, không làm đổ nước...

Tập cho con từ nhỏ như thế, Nguyệt Cát bây giờ có háo hức nhận lì xì khi đến Tết không?

Con gái tôi rất háo hức khi Tết đến. Con bé thích được lì xì. Tuy nhiên, Nguyệt Cát không biết tiền là gì, không biết xài tiền. Tiền lì xì tết của con, con chỉ cầm và cảm thấy thích, sau đó con lại đưa cho tôi cất vì không biết tiêu xài gì. Tôi cất cho con để trong năm, khi làm từ thiện, tôi sẽ lấy số tiền đó để mua gạo hay mua quà chứ không sử dụng đồng tiền đó.

Chị có tập cho Nguyệt Cát giữ những nét đẹp của người con gái Việt Nam không?

Tôi vẫn tập cho con những nét đẹp truyền thống dân tộc. Vào dịp lễ Tết, tôi đều dẫn con đi và chỉ cho con biết mọi thứ. Cái Tết năm nay tôi rất vui, tôi sẽ dắt con đi chợ Tết, ra đường hoa Nguyễn Huệ để con biết không khí tết Việt Nam như thế nào. Những đứa trẻ ở Mỹ, gia đình khá ít dạy cho con về tập tục Tết truyền thống vì chính họ cũng quên lãng dần.

Ngoài phong tục truyền thống, chị đã duy trì dạy con về chữ viết như thế nào?

Khi tôi dạy con, tôi không đặt áp lực quá nặng. Mỗi đêm khi con đi ngủ, tôi đọc cho con một câu chuyện để con nghe. Khi tôi đọc, tôi không dạy con phải phát âm chữ đó như thế nào, tôi chỉ cầm cuốn sách và chỉ từng chữ để đọc. Mỗi ngày đọc như thế sẽ vào tâm trí con. Sau này, Nguyệt Cát qua luôn khâu đánh vần. Tôi dạy con 24 chữ cái và chỉ một hai chữ đánh vần. Con tôi nhớ mặt chữ. Sau này con đọc lại mặt chữ được, chỉ hơi ngọng nghịu một chút. Bây giờ đã đỡ rất nhiều.








Mọi người nhận xét chị xinh đẹp, mặn mà hơn trước. Bí quyết nhờ đâu?

Tôi luôn vui vẻ và giữ tinh thần thoải mái. Cũng có thể do tôi ở nước ngoài lâu, khí hậu khiến con người ta trẻ hơn một chút. Da dẻ cũng đẹp hơn. Tôi rất quan trọng về sức khoẻ và tinh thần. Tôi có thể buồn nhưng không cho phép mình quá trì trệ, tinh thần quá giảm sút. Tôi không cho phép bản thân ăn uống buông thả, ăn một cách vô tội vạ. Tôi phải biết giữ gìn vì bản thân là nghệ sĩ. Phụ nữ độc lập luôn muốn mình đẹp để còn sức hút.

Năm mới về Việt Nam, chị có muốn tìm tình yêu mới chưa?

Đó là do duyên số. Tôi không gieo cho mình tư tưởng phải tìm, cái gì đến sẽ tự đến. Tôi cảm thấy bản thân không hợp với chuyện yêu đương hay lập gia đình. Ngày xưa, nhiều sư thày bảo tôi là cốt tu, không lập được gia đình, nếu lấy chồng là có chuyện lớn. Tôi đã cải số một lần nên rất sợ. Bây giờ, nếu có yêu cũng len lén quá. Số tôi trong tử vi khá cô độc. Tôi luôn làm mọi thứ một mình. Có thể do tôi quá chu toàn, làm được hết mọi việc. Đàn bà khi đã làm được mọi thứ sẽ có cảm giác không muốn ỷ y vào ai. Nếu có thì tốt, không có cũng không sao. Phụ nữ hay đàn ông đều cần người ở cạnh nhưng không phải cứ muốn là được. Ngoài xã hội có nhiều phụ nữ không quá xinh đẹp, tài giỏi, cũng không hấp dẫn nhưng họ một gia đình rất hạnh phúc. Tuy nhiên cũng có nhiều phụ nữ có dung nhan, sắc vóc, giỏi giang nhưng số họ phải làm mọi thứ một mình.

Trong suốt 8 năm qua chắc chắn chị có rất nhiều người theo đuổi đúng không?

Tôi có rất nhiều người theo đuổi. Thế nhưng, tôi bị cảm giác sợ, rụt rè. Khi người ta tới, mình lại tự đặt dấu chấm hỏi. Tôi không còn giống ngày xưa, cảm giác vồn vã, nhiệt huyết. Bây giờ, khi đã có con và từng trải, đối phương đặt vấn đề buộc tôi phải trăn trở, suy nghĩ. Đợi đến khi tôi suy nghĩ xong, trả lời câu hỏi thì người ta đã chán.










Đến thời điểm hiện tại, chị có nghĩ quyết định đi Mỹ của mình là sai, quyết định quay về Việt Nam mới là đúng không?

Tất cả quyết định ở từng thời điểm đến như một sự sắp đặt. Tôi không nghĩ mình sai hay đúng mà là định mệnh, số phận. Đến lúc nào phải gặp bài học nào, trường hợp nào và phải tự nhận thức và tiếp nhận bài học cho mình. Tôi chỉ khi nào làm công việc quá tệ mới cảm thấy sai. Còn những gì thuộc về số phận đẩy đưa đã là định mệnh. Tôi cũng không thể biết mọi chuyện. Ngày tôi ở Mỹ, tôi cũng không hiểu vì sao. Trong khi ở Việt Nam, tôi quá đầy đủ nhà cửa, xe cộ. Tôi không biết vì sao tôi ngồi ở đây khi không gia đình, không bạn bè...

Số tôi dường như không hợp ở trong môi trường quá sung sướng. Tôi phải sống trong môi trường hơi cô quạnh, tự bươn chải.

Cảm ơn Thuý Nga về buổi trò chuyện này!

Lam Khánh

_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
phuongnguyen12



Ngày tham gia: 11 6 2011
Bài gởi: 817

Bài gởiGởi bởi: Ba 2 12, 2019 2:52 am    Tiêu đề:

Mơ.. ơ…ơ... ước
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
hongdreamt



Ngày tham gia: 21 7 2007
Bài gởi: 737

Bài gởiGởi bởi: Sáu 2 15, 2019 9:36 pm    Tiêu đề:

AI MA THEO BA BA OI, THAY CACH BA DOI XU VOI CHONG CU LA BIET ROI
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved