Lối Mòn
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> GÓC ĐỌC & NGHE TRUYỆN ONLINE
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
khoảng lặng



Ngày tham gia: 22 10 2011
Bài gởi: 54

Bài gởiGởi bởi: CN 9 13, 2015 2:15 am    Tiêu đề:

Tình Khúc



"Chỉ có trong tình yêu ta mới bắt gặp được cái chết của chính mình.

Tình yêu cũng mở ngõ cho những lần hoá kiếp. Hãy thử bước vào thế giới đó để khởi đầu bằng một cái chết thật vô cùng yêu dấu.”








Dòng sông là chứng nhận già nua nhất của địa cầu. Hãy thử một lần nương vào cơn mộng du nào đó tìm về những cành san hô cũ kỹ để đọc xem dòng sông đã ghi những gì về tình yêu. Tôi đã hơn một lần trở về từ cơn mộng du đó để rồi làm người đãng trí buồn bã. Từ đấy, tôi cũng đã biết tình yêu thường mở ra những cơn địa chấn kinh hoàng và đã đôi lần quay về xác xơ làm con quạ già kể hoài một chuyện tình chết như loài quạ vẫn thường về kêu ngậm ngùi trên nóc nhà một người hấp hối.



Có những cơn hạn hán về thiêu đốt địa cầu, tình yêu bốc lửa và phơi khô. Từ đó, tình yêu chỉ còn là những vết tích chết được con người manh nha ngụy trang để lừa dối nhau. Môi đã khô từ ngày hạn hán, nước miếng được ve tròn như những hạt kim cương đục ngầu. Trái tim là quả ổi đen trên cành cằn cỗi trụi lá. Lời yêu thương như lên men từ cõi chết ù lì. Bây giờ nhớ về tình yêu cũng như hoài niệm về một cổ tích huyễn hoặc. Người ta không còn có thể nói với nhau, chỉ nói với riêng mình. Và tiếng nói được trả về từ cõi chết làm trung gian thường trực giữa hai kẻ đối diện.



Thành phố của tình yêu đóng cửa từ dạo đó. Mỗi người về tự xây cho mình một nhà nguyện. Hằng đêm, lời nguyện cầu vang lên như thánh ca. Những lời nguyện cầu lên cao, lên cao mãi kết tinh thành một vương miện mầu ngọc đen. Vương miện là di chúc quý báu dành cho kẻ chân tình về sau.



Cũng từ đó, lời gọi vào tình yêu là lời vô vọng. Những thiết tha tìm đến tình yêu là những chớp loé biến vào cơn giông. Không ai lừa dối ai, chỉ có mình phỉnh phờ lấy mình. Bởi cái chết đã dựng hình tượng trong cõi sống. Con tim đã quen xúc động, tiếng nói đã quen gởi đi. Từ bao giờ tới bây giờ. Sự quen thuộc gây ảo tưởng mới lạ để đánh lừa con mắt. Cảm xúc của con người chỉ là một kẻ trung gian đần độn. Chúng ta dùng ánh sáng để thăng hoa tình yêu nhưng rồi những con đom đóm đã chết. Ta lại được trả về trước một khoảng không đen. Thảm kịch sẽ được dựng lên mãi mãi bao giờ còn loài người. Trong cõi riêng ta có một con chim bé nhỏ đứng nhìn và hót hoài điệp khúc buồn bã đó. Con người chỉ là một loài thiêu thân vô tội bay mãi vào ảo tưởng tình yêu.



Chỉ có trong tình yêu ta mới bắt gặp được cái chết của chính mình. Tình yêu cũng mở ngỏ cho những lần hoá kiếp. Hãy thử bước vào thế giới đó để khởi đầu bằng một cái chết thật vô cùng yêu dấu.



Trịnh Công Sơn (1967)




Ngọc Lan - Tuổi Đá Buồn





Nguyễn Hữu Thái Hòa - Vườn Xưa





Khánh Ly - Biển Nhớ





Trịnh Công Sơn - Xin Trả Nợ Người




Được sửa chữa bởi khoảng lặng ngày Sáu 3 23, 2018 11:21 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
khoảng lặng



Ngày tham gia: 22 10 2011
Bài gởi: 54

Bài gởiGởi bởi: Sáu 12 25, 2015 7:20 pm    Tiêu đề:

Giáng Sinh Xưa



Mỗi khi đến mùa Giáng sinh, nơi mà thành phố tôi đang ở rất yên tĩnh cũng luôn rộn ràng để thi đua trang trí làm đẹp cho căn nhà của mình, mỗi nhà đều có lối trang trí thật đẹp thật lạ theo sở thích riêng bằng những biểu tượng, bằng những ánh đèn lóng lánh màu sắc, tất cả sẽ được chiếu sáng khi bóng đêm từ từ lan dần, những dây đèn như mưa rào được viền quanh ngôi nhà và đèn được trãi dài khi được quấn trên những thân cây cao chạy dài suốt cả con đường đi.


Trong những ngày chuẩn bị đón chờ Chúa Giáng Sinh. Lòng tôi luôn chùng xuống với một kỷ niệm được nằm sâu trong ký ức, thật nhẹ nhàng êm ả như bất chợt tĩnh thức giữa đêm đưa mắt ra bên ngoài khung cửa sổ, nhìn những hạt mưa bay bay rơi xuống khóm cây sau vườn rồi lắng hồn trong tiếng âm thanh rì rào thoảng nhẹ qua theo từng cơn gió thổi. Cơn gió lung lay những ngọn đèn màu mờ ảo trong một không gian thật yên lặng dìu đưa tôi trở về cùng với vùng ký ức của một thời thiếu nữ mang nhiều mơ mộng. Hình ảnh về một mùa Giáng Sinh xưa vẫn còn in đọng giữa tâm hồn tôi đẹp như một bức tranh của những câu chuyện thần thoại mà tôi cho tới bây giờ vẫn còn yêu thích.








Ngày đó tôi vừa đúng mười sáu tuổi. Cái tuổi chưa đủ già dặn để làm người lớn. Mà gọi là một đứa bé thì lại một đứa bé rất có lòng tự tin bởi sự thông minh và ai cũng bảo là tôi có gương mặt duyên dáng rất dễ gây thiện cảm từ ánh mắt nhìn của người đối diện. Trong gia đình tôi và người anh kế là một cặp bài trùng rất hợp rơ nên bất cứ một buổi tiệc nào anh tôi cũng đều mang tôi đi theo tham dự những cuộc vui. Anh tôi chỉ hơn tôi hai tuổi ,anh chưa có bạn gái bởi tánh tình hiền lành như thầy tu, tánh còn nhút nhát nên thường hay mắc cở trước những người con gái, bởi vậy tôi tạm coi như là cô bồ nhí bất đắc dĩ để cho anh tôi được dạn dĩ trước đám đông. Còn phần tôi chuyện học thì rất tối dạ, nhưng học nhảy đầm thì ông vũ sư dạy lớp khiêu vũ phải rất hài lòng và anh tôi rất hãnh diện để làm cho những bước nhảy của anh thêm bay bướm.
Giáng Sinh năm đó cả nhóm bạn học anh tôi tổ chức dạ vũ hoá trang, nên anh phải tới từ buổi chiều để cùng nhau chuẩn bị. Anh bảo:

_ Anh đi trước, gần mười một giờ sẽ về đón em sau.


Vậy là tôi loay hoay suốt cả ngày với chiếc áo mới may rồi ngồi tỉ mỉ đính từng hạt đá óng ánh trên vạt áo để cho chiếc áo đẹp thêm. Cũng gần tới giờ anh tôi về đón, thì chuông điện thoại reo lên, anh tôi cho biết là đang bận và bảo tài xế nhà lái xe đưa tôi đi trước sự dặn dò lo lắng của ba tôi.
Thành phố đang về khuya vì dạ vũ sẽ bắt đầu vào 9 giờ tối nhưng xe cộ trên đường vẫn còn qua lại ầm ĩ , hàng quán đèn đóm sáng trưng. Tôi ngồi trong xe cùng với sự náo nức của một đứa bé ham vui chơi mặc dù người đang hẹn hò tôi là anh trai của mình và cũng lần đầu tiên trong đời của tôi được tham dự một dạ vũ hóa trang.


Nơi đến là một biệt thự nằm sâu trên một con đường nhỏ. Xe đưa tôi chạy dọc suốt con đường có hai hàng me to cao, trăng treo trên bầu trời đêm hôm đó thật sáng, rồi xe ngừng lại trước một căn biệt thự với hai cánh cửa sắt to cao đang khép kín nhưng cũng không ngăn được tiếng nhạc từ bên trong vọng ra tới bên ngoài, tiếng nhạc nhẹ nhàng quyện lấy cái không gian lành lạnh trong đêm Giáng Sinh. Tôi mở cánh cửa khép hờ bước vào bên trong, trước mắt những bóng đèn màu được thắp sáng đầy cả khu vườn vốn đã có một cấu trúc đã đẹp lại càng đẹp hơn. Hôm nay tôi mặc chiếc áo đầm màu xanh dạ hội, may theo kiểu áo của nàng Juliette. Mái tóc mây óng ả bím thành một lọn dài, đan lẫn trong tóc là sợi dây kim tuyến màu bạc. Tôi đang đưa mắt để tìm kiếm anh trai của mình khi nhìn quanh ai cũng đeo mặt nạ và tự tìm cho mình một lối ăn mặc riêng tư hóa trang vào những nhân vật yêu thích làm cho khung cảnh tối hôm đó thật lạ lùng và có vẻ huyền bí.


Phải mất mười phút tôi mới tìm thấy anh tôi. Anh thật đáng ghét khi tôi thấy tựa vào bên vai của anh là nàng công chúa Ai Cập có lẽ hơi say, thảo nào mà quên mất em gái. Anh ra dấu cho tôi, nói thật nhỏ bảo cứ chơi tự nhiên. Đúng là có bồ quên em gái, tôi tức trong lòng ghê lắm, nhưng rất tò mò không biết đằng sau cái mặt nạ kia cô công chúa đó như thế nào nhỉ mà anh tôi dám bỏ bê tôi.


Rồi tôi chậm rãi đi loanh quanh khu vườn, ở đây hình như ai cũng có đôi có cặp nên bỗng dưng tôi thấy mình thật cô đơn. Bên trong có lẽ cuộc vui náo nhiệt vừa qua một lúc và khi tôi tới thì không gian đã tạm lắng động cho những tâm tình bạn bè hỏi han về nhau và buổi tiệc đâu đã chấm dứt vẫn còn kéo dài cho tới mười hai giờ đêm để ăn mừng ngày Chúa giáng sinh. Bất chợt tôi nhìn thấy ở cuối góc vườn, dáng một người con trai ngồi ở đó, nhìn trông rất cô đơn giống như tôi bấy giờ.


Người con trai trong chiếc sơ mi trắng, tôi thấy anh là người duy nhất không cần tới hóa trang. Trên đôi mắt chiếc kính với độ cận thị rất dày , gương mặt bình thường nhưng tệ nhất là làn da xù xì như da của một con cóc bởi những lổ thủng do mụt mụn để lại dấu vết, mới thoạt nhìn tôi cũng hơi bị ái ngại. Nhưng rồi cái bản tính nghịch ngợm, cộng thêm cái đầu mê đọc truyện cổ tích thì tôi với ý nghĩ chớp nhoáng nhất định anh là chàng Hoàng Tử Cóc đang bị lời nguyền của mụ phù thuỷ độc ác. Thế là tôi đi từng bước thật nhẹ đến bên anh, chiếc áo đầm xanh phủ xuống gót chân được những ngọn đèn chiếu sáng bởi những viên đá kết tua tủa trên vạt áo mà cả ngày hôm đó tôi đã tự tay đính vào. Dưới ánh đèn màu lung linh mờ ảo khi tôi chỉ còn cách anh vài bước chân, anh ngước lên nhìn tôi, thì đã bất giác thốt lên:

_ Ồ ... Nàng Juliette .

Tôi đến bên anh mĩm cười ngồi xuống hai mắt mở to, rất tự nhiên như quen biết với anh và nói:

_ Anh à Juliette đói bụng nè .


Trên gương mặt của anh chưa tan hết đi cảm xúc của một nỗi vui bất chợt thì đã vội vã đứng lên ngay sau khi bảo chờ anh vài phút. Rồi anh mang lại cho tôi một đĩa thức ăn nhẹ và một ly nước ngọt.
Tôi ngồi bên anh vừa ăn vừa chuyện trò, tôi gần như quên mất trước mặt mình là một người con trai mà trời bắt xấu nhưng khi anh cười nhìn trông rất dịu dàng, anh là con trai Bắc và có giọng nói trầm trầm đầy sự thu hút. Chúng tôi đã nói rất nhiều đề tài và thấy hợp gu nhau trên một vài khía cạnh trong cuộc sống.


Đêm về khuya tiếng nhạc càng nhẹ hơn trong cái không gian đầy quyến rũ cho những lời bày tỏ tình cảm giữa những đôi trai gái để kéo họ lại gần bên nhau. Rồi như chủ nhân muốn phá tan đi cái không khi hơi trầm mặc. Một điệu luân vũ trỗi lên đánh thức mọi người trở lại với sàn nhảy. Lại từng đôi từng đôi quấn quít bên nhau làm cho tôi có một chút cảm giác ghen tị. Nên tôi đứng lên ra dấu anh đi theo tôi.


Chúng tôi ra phía bên ngoài biệt thự. Con đường trước mặt đã loang loáng mù sương, vài cơn gió thổi nhẹ lướt qua. Không gian dường như đang ở trong một cuốn phim của những câu chuyện cổ tích. Tiếng nhạc trong đêm yên lặng lại nghe càng rõ hơn. Tôi bỏ chân ra khỏi đôi giày màu bạc trắng, bàn chân trần dẫm trên mặt đường mát lạnh, tôi hồn nhiên vừa đi vừa lắng nghe theo tiếng nhạc từ bên trong vẫn vang xa ra bên ngoài rồi tôi dang rộng hai tay nắm chiếc váy đầm quay theo điệu luân vũ với từng bước nhẹ nhàng điêu luyện. Những chiếc lá me rơi theo từng vòng quay, rơi trên áo, rơi trên tóc và rơi giữa một đêm trăng đầy ánh sao lấp lánh.


Khi tôi vẫn miên man trôi theo dòng nhạc quay trở lại. Thì nhìn thấy màu áo trắng của anh hiện ra rất rõ trong đêm. Anh đang đứng im lặng nhìn tôi rất âu yếm và điều làm cho trái tim tôi rung động cảm xúc òa vỡ trong tim khi thấy trong tay anh đang cầm lấy đôi giày màu bạc trắng của tôi.







Đã bao nhiêu năm trôi qua, hình ảnh đêm hôm đó và giọng nói của anh vẫn nằm sâu trân trọng ở trong một góc hồn dấu kín của tôi.Tôi chưa kịp hỏi tên anh và anh cũng chưa hề biết tên tôi, anh chỉ gọi tôi thật dễ thương " nàng Juliette ". Giáng Sinh xưa đã cho tôi cái khoảnh khắc tuyệt vời mà trong suốt cả cuộc đời của tôi không sao tìm lại được. Bây giờ tôi không biết anh đang ở nơi đâu!? Nhưng tôi luôn thầm cầu chúc cho anh có những ngày tháng thật bình yên. Và có lẽ anh cũng như tôi sẽ nhớ mãi hoài một Giáng Sinh xưa ...câu chuyện của chúng tôi: Nàng Juliette và chàng Hoàng Tử Cóc.


Mầu Hoa Khế




Sylvie Vartan - La Plus Belle Pour Aller Danser





Eugen Doga - Waltz Of Love





Era - Wind Love


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
khoảng lặng



Ngày tham gia: 22 10 2011
Bài gởi: 54

Bài gởiGởi bởi: CN Tháng 5 22, 2016 2:12 am    Tiêu đề:

Nắng Phai



Có một thứ mà ta chẳng thể mang theo được, đó chính là màu nắng vàng phai phủ nhạt trên những hàng cây,

len vào trong ánh mắt cười...


Chỉ là …

Vạt nắng phai

Em

Bên Trời

Xa xăm...










Cám ơn em đến

Mùa xuân của anh

Lòng mênh mông hẹn

Tình mênh mông xanh



Cám ơn em đến

Mùa xuân của anh

Hoa vàng nở muộn

Bên trời nắng hanh



Cám ơn em đến

Mùa xuân của anh

Nhịp đời bước chậm

Cho lòng còn xanh



Hôn nhau lần cuối

Yêu nhau lần đầu

Mùa xuân lại đến

Giữa ngày nắng phai



Cám ơn em đến

Bàn tay ngón dài

Đếm từng nỗi nhớ

Trên cánh vàng bay…




Đỗ Hồng Ngọc



Huy Nguyễn - Nắng Phai





Giovanni Marradi - Love Story




Được sửa chữa bởi khoảng lặng ngày Sáu 3 23, 2018 11:23 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
khoảng lặng



Ngày tham gia: 22 10 2011
Bài gởi: 54

Bài gởiGởi bởi: Bảy 2 04, 2017 5:00 pm    Tiêu đề:

Nắng Xuân


Nắng xuân mềm như lụa.
Tóc em êm như mây.
Ta suốt đời là gió
Yêu em quên tháng ngày...










Nắng xuân tươi màu áo
Em dịu dàng ngát hương
Ta dại khờ nỗi nhớ
Lênh đênh trên phố phường.


Nắng xuân thơm kỷ niệm
Thuở hẹn hò hôm nao
Em với ngày tháng đó
Ta chìm trong ngọt ngào.


Nắng xuân nồng trước ngõ
Đàn bướm vàng mê say
Ta lạc vào cơn mộng
Thuở hồng hoang bao ngày.



Khiếu Long


Ngọc Lan - Nắng Xuân





Giovanni Marradi - ♡ Spring Love ♡


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> GÓC ĐỌC & NGHE TRUYỆN ONLINE Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5  Trang kế
Trang 4 trong tổng số 5 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved