Sự Im Lặng Của Biển - Le Silence De La Mer
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4 ... 36, 37, 38  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
yukino



Ngày tham gia: 13 11 2011
Bài gởi: 277

Bài gởiGởi bởi: Bảy 4 09, 2016 8:35 pm    Tiêu đề:

Lời Nói Như Bài Ca









Hôm nay, trong cái “trùng trùng duyên khởi”, tôi nhớ đến bài thơ “The Arrow and the Song” của nhà thơ nổi tiếng Henry Wadsworth Longfellow (1807-1882).



Đây là một trong những bài thơ hay nhất của ông và tồn tại như thể chưa hề có sự bào mòn của thời gian. Xưa đến nay và có lẽ còn lâu dài ở mai sau, nó vẫn còn nguyên ý nghĩa vì bài thơ chứa đựng một giá trị nhân bản và đạo đức mà thời nào cũng cần đến.



Trong bài thơ này, tôi học được bài học đạo đức trong các mối quan hệ đối nhân xử thế. Truyền thông bằng lời nói là nét đặc trưng của loài người và công năng của lời nói thật khôn lường. Với lời nói, ta có thể đem lại niềm vui cho người khác. Cũng với lời nói, ta có thể làm phiền lòng, đem lại nỗi khổ niềm đau cho người. Tác dụng của lời nói tốt hay xấu, có giá trị đóng góp tích cực hay tiêu cực là do cách con người sử dụng. Lời nói chỉ là công cụ của tâm ý; tâm ý thế nào, sẽ điều động lời nói phục vụ ý đồ của tâm ý theo hướng như thế.



Trong bài thơ “The Arrow and the Song”, nhà thơ Longfellow nhắc chúng ta rằng lời nói ra có thể là mũi tên làm tổn thương người khác, có thể là lời ca làm dịu mát lòng người.
Mũi tên cũng như lời ca, một khi bay ra, chủ nhân nó mất quyền kiểm soát và định đoạt được vị trí, tầm ảnh hưởng của chúng.
Lời nói một khi ra khỏi miệng, vút đi rất nhanh và lan tỏa trên một diện rộng, mà người “tạo” ra nó tưởng chừng nó đã bay mất hút không để lại dấu vết. Như mũi tên một khi ra khỏi dây cung là vút vào không trung, không ai còn quan tâm mũi tên rơi nơi nào.



Như một bản nhạc được ngân lên, âm thanh hòa vào không gian, vang xa, vang xa và nhòa dần trong không khí. Ai ngờ rằng, sau đó, có thể lâu và lâu lắm, mũi tên vẫn chưa gãy và nằm im trên cây sồi già và lời ca du dương êm ái lắng đọng trong trái tim người bạn thân của mình. Mũi tên là hủy hoại và là chết chóc đau thương. Ngược lại, lời ca là hiện thân của những gì đẹp đẽ nhất, đầy sinh khí, là nhựa sống và sự sống.



Trong cuộc đời, chắc không ai muốn biến những người xung quanh mình thành cây sồi già sừng sững ôm giữ lấy mũi tên còn nguyên vẹn cả mà chỉ muốn bao người mình giao tiếp là người bạn giữ lại những lời ca ngọt ngào sâu lắng. Nếu chúng ta thốt ra lời nói như bông như hoa, như gió mát, nhẹ nhàng ngọt ngào như những nốt nhạc thì mọi người xung quanh ta đều là những người bạn thân. Nếu ta thốt lời như tên bắn thì ta giao du, tiếp xúc với ai, ta biến tất cả mọi người quanh ta thành những cây sồi già tội nghiệp.



Mũi tên hay lời ca, chính chúng ta là tác giả; bạn thân hay sồi già, chính ta là người tạo nên. Chúng ta cần thận trọng trước khi sử dụng công cụ “đa năng” của lời nói, để kết nối tình thân, để kiến tạo môi trường sống thân tình, đem lại hòa khí, niềm vui và lợi ích cho người chung quanh và bản thân mình hơn là tạo nên sự đau đớn tổn thương cho nhau. Chúng ta, như bao người khác, đều là con người, ai dám tự hào là mình toàn hảo? khi này hay khi khác, chúng ta cũng có thể ‘bắn’ ra các mũi tên, do không làm chủ được luồng cảm xúc của mình.



Bài thơ này là một lời khuyên chúng ta nên thận trọng, chú tâm, ý thức thường xuyên (chánh niệm tỉnh giác) để làm chủ tâm ý, làm chủ lời nói. Trong mọi tình huống, cần tự nói: ta muốn gì đây? bắn tên hay cất lên lời ca ? Chúng ta muốn bạn bè mình nhận gì và họ sẽ trở thành gì? Khi ta sống với tâm ác, lời nói thốt ra là mũi tên dành cho những cây sồi già lưu giữ; khi sống với tâm thiện, mỗi lời nói là một nốt nhạc du dương dành cho những người bạn trân quý đón nhận.



Ta không biến người quanh ta thành những cây sồi để nhận lấy những lời nói “mũi tên” của mình là một phương diện tích cực. Một phương diện khác cũng rất tử tế, bao dung là với những mũi tên của bạn bè hay những người xung quanh bắn nhằm mình thì không nên ôm ấp lòng giận hờn oán ghét. Hãy khởi tâm thương những vụng về của họ, như bản thân ta đã từng vấp phải, không lúc này thì lúc khác.



Hãy học cách chăm sóc suy nghĩ và hành vi của mình để cất lên bao lời ca, hòa trong đất trời và lưu lại trong tiềm thức mọi người. Một lời nhắc khuyên chân tình của Longfellow được gửi gắm qua bài thơ “The Arrow and the Song” là bài học cho tôi trong mọi lúc, mọi nơi, nhắc ta luôn ý thức để sử dụng lời nói một cách khôn ngoan, biết làm chủ lời nói và hành động của mình. Đâu chỉ đợi hôm nay, đâu cần chờ đến một dịp đặc biệt nào ta mới dùng lời đẹp cho nhau? Sẽ chẳng bao giờ thừa nếu chúng ta có thể kiểm soát tâm ý, lời nói và hành động của mình trong 24x7 vậy.
Điều đáng làm, dù khó làm, cũng nhắc mình nỗ lực làm…








The Arrow And The Song



I shot an arrow into the air,
It fell to earth, I knew not where;
For, so swiftly it flew, the sight
Could not follow it in its flight.
I breathed a song into the air,
It fell to earth, I knew not where;
For who has sight so keen and strong,
That it can follow the flight of song?
Long, long afterward, in an oak
I found the arrow, still unbroke;
And the song, from beginning to end,
I found again in the heart of a friend.




Mũi Tên Và Lời Ca



Mũi tên tôi bắn lên trời,
Nhìn theo mất hút giữa vời không gian,
Mũi tên rơi xuống vội vàng,
Không ai nhìn thấy, gió ngàn lướt qua.


Bài ca tôi hát ngân nga,
Quyện vào trong gió đi xa muôn trùng,
Hòa vào trời đất mênh mông,
Mãi tìm chẳng thấy, hư không bặt lời.


Rồi lâu, mọi thứ dần quên,
Mũi tên còn đó nằm trên cây sồi,
Bài ca nốt nhạc không rời,
Trái tim ấm áp của người bạn thân.


- Hằng Như dịch (Nguồn: hang-nhu.blogspot.com)




Danielle Licari - Concerto Pour Une Voix






Richard Clayderman - Concerto Pour Une Jeune Fille Nommée Je T'aime


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
yukino



Ngày tham gia: 13 11 2011
Bài gởi: 277

Bài gởiGởi bởi: Hai 6 06, 2016 2:20 am    Tiêu đề:

Une Fois









Sur ce chemin du passé on reviendra
On sera en retard pour la saison de magnolia
Et bien sur le soleil de nos jours ne sera plus là
J'en rêve encore … une seule fois ...
Puis, plus jamais on se dira ... au revoir.


On revivra l'histoire toi et moi
Main dans la main on comptera nos pas
Bien que
Au bout de notre ardent amour restera
Mes larmes d’adieu ... de la dernière fois.


On ne se donnera que le bonheur
Que le rire que l'amour, notre fleur
Bien que
Au bout de nos joies sera la douleur
D'une perdante qui s’égarera son coeur.


Une fois ...
Oui, encore une fois
Puis, la pleine Lune jaunira mon toit
Quand l'hiver racontera son histoire
(Par la triste chanson où le vent a perdu la voix)
Je serai toute seule ...
Dans la nuit éternellement froide.




Mộng Trang - Une Fois (Dương Phương Linh)







Một lần nào mình đi lại đường xưa không em
Dù đã trễ mùa hoa không về nữa
Và chốn cũ đã thành mùa mưa nắng
Đi lại một lần rồi mãi mãi xa xăm.


Một lần nào mình ôn lại giấc mơ nghe em
Thênh thang bước vui buồn trong tay nắm
Dẫu giữa nồng nàn tận cùng là vị mặn
Của giọt lệ buồn mãi lạc dấu trăm năm.


Một lần nào mình hứa chỉ vui thôi em
Đừng để bóng tối dâng sầu trong thinh lặng
Dẫu giữa ngọt bùi tận cùng là cay đắng
Vẫn là vui rồi vĩnh viễn cách ngăn.


Một lần nào ừ một lần thôi em
Mình bên nhau cho trăng gió xôn xao
Rồi mai xa khi trăng ghé bên thềm
Gió reo buồn miên viễn anh nhớ em.




Nguyên Khang - Một Lần (Dương Phương Linh)




Được sửa chữa bởi yukino ngày CN 3 05, 2017 12:14 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
yukino



Ngày tham gia: 13 11 2011
Bài gởi: 277

Bài gởiGởi bởi: CN 6 19, 2016 6:02 pm    Tiêu đề: Father And Daughter

Father And Daughter




“Father and Daughter” do Michael Dudol De Wit viết kịch bản và đạo diễn, là sản phẩm hợp tác giữa hãng phim Cloudrunner Ltd của Anh, và Ciné Té Filmproductie BV của Hà Lan, nhưng “Father and Daughter” được xem là tác phẩm "kinh điển" của nền hoạt hình Hà Lan, với đặc trưng nổi bật là “không lời,” là “non-verbal,” là “no-dialogue.” Chính nét đặc trưng này đã giúp “Cha và con gái” đóng ấn vĩnh cửu trong lòng khán giả...



Trình chiếu năm 2000, bộ phim chỉ dài tám phút ba mươi giây, “Father and Daughter” là phim hoạt hình ngắn đạt kỷ lục về giải thưởng, đã được trao tặng trên bốn mươi giải thưởng, trong đó có giải Oscar đánh giá năm 2001. Trước và sau “Father and Daughter”, chưa có phim hoạt hình ngắn nào lại có thể đạt được kỳ tích tuyệt vời như vậy. Câu chuyện cảm động không lời về cô gái suốt đời mong gặp lại người cha đã mất tích, là biểu tượng bất hủ về tình gia đình, là thông điệp đặc biệt của tình cha con..








Giòng nhạc “Waves of the Danube,” của Iosif Ivanovici vang lên. Giai điệu Valse lúc nhẹ nhàng, khoan thai, êm ái như dải lụa mềm; lúc cuồn cuộn, réo rắt, chơi vơi như sóng nước biếc, ru lòng người vào khung cảnh lãng mạn trữ tình cổ điển của thế kỷ thứ mười tám.


“Một giòng sông sâu cuồn cuộn sóng trôi về nơi đâu. Gió đưa buồm nâu mang tâm hồn vào cõi mơ hồ. Một vầng trăng nhô rung mình dưới muôn đợt sóng vỗ. Lá thu vàng khô đang gieo mình vào cõi mơ hồ. Sóng lớp lớp, sóng lớp lớp, sóng đem nguồn vui. Đang chơi vơi, đang chơi vơi, sóng lan mọi nơi. Khi đau thương, khi yêu thương thiết tha vô ngần. Sóng dâng trong lòng ta mơ màng…”


Trên nền giao hưởng tuyệt vời của “Sóng Nước Biếc,” giữa đường đồi an nhiên tĩnh lặng, người cha và cô con gái nhỏ cùng song hành, cùng đi theo vòng quay của bánh xe đạp. Hàng dương trên đồi chung chia một cảnh đời ly biệt, chỉ có hai lữ khách là cha và con. Người cha xuống bến. Con gái nhỏ của ông thinh lặng dõi mắt nhìn theo. Dợm bước vào thuyền, nhưng bổn nhiên người cha quay lại, chạy lên đồi nhấc bổng đứa con thơ bé lên cao, ôm ghì trong lòng. Rồi ông ra đi. Thuyền trôi giữa giòng hải lý. Bến đời khuất nẻo còn ghi. Bóng con gái buồn châu lụy. Một giòng sóng biếc lâm ly!


Từ đó, sáng sáng, chiều chiều ...


Đường đèo xưa dẫu xa vời,
Vòng quay xe đạp giữa trời con đi.
Bánh xe lăn dốc đồi ghì,
Miệt mài sức nhỏ đường thi đọ đường.
Con từ bến đợi thái dương,
Biển xanh sóng biếc tâm thường nhớ cha.
Gió sương phai mảnh trăng ngà,
Biển ngân ngấn nước lệ nhòa mắt con.



Vẫn cứ như vậy. Xuân đi. Hạ về. Thu sang. Đông đến….


Đường đèo xưa dẫu xa vời,
Miệt mài năm tháng biển khơi sóng nguồn.
Thời gian luân hoán viễn phương,
Cha đi mấy độ hàng dương hồ tàn.










Cô bé hôm nào giờ đã thành thiếu nữ. Cô cùng bạn hữu, cùng người yêu, cùng chồng con đạp xe lên đồi. Lần nào cũng vậy, cô luôn đứng ngẩn trông vời tại bến nước ngày xưa. Thuyền ra cửa biển không hẹn ngày về. Cha cô giữa giòng sóng biếc vẫn biền biệt mù khơi.


Trăng xưa một cõi hiện tiền,

Từ hoang vu cát triền miên trải dài.

Thiên thu lời trăn trối mai,

Bóng chiều tàn xế cảm hoài khúc dương.

Giã từ cõi mộng vô thường,

Nhất phương hồ vọng ngàn thương cha hiền.



Là cô bé thuở ấu thời. Là thanh nữ đang xuân. Là thiếu phụ đằm thắm. Là lão bà da mồi tóc bạc lưng còng. Dù hóa thân dưới bất cứ hình ảnh nào, người con gái vẫn hằng trông ngóng bóng thuyền cũ, vẫn hằng chờ đợi người cha ra khơi chưa trở về. Một hôm, bỗng cạn thủy triều, phiến sương phi ảnh sóng phiêu diêu.

Và….


Con thuyền tỉnh mộng can qua,
Cội nguồn hạnh phúc kìa cha đợi mình.



Trong nắng, trong gió thời gian đem ánh sáng vào lâu đài ký ức, để từng hóa thân ảo hiện. Cô gái ôm ấp niềm tin và hy vọng sẽ được gặp cha, vươn mình thức giấc. Người cha ân cần đứng chờ gặp đứa con gái mà ông rất thương yêu.


“…Sóng lớp lớp, sóng lớp lớp, sóng đem nguồn vui. Đang chơi vơi, đang chơi vơi, sóng lan mọi nơi. Khi đau thương, khi yêu thương thiết tha vô ngần. Sóng dâng trong lòng ta mơ màng…”


Trên bến nước ngày xưa, cha và con đoàn tụ trong cõi vĩnh hằng….


Chỉ dài tám phút ba mươi giây, nhưng bộ phim hoạt hình “Father and Daughter” đã làm rung động tâm hồn của muôn vạn người trên thế giới. Những hình vẽ vô cùng đơn giản, phác thảo bóng người cha, bóng cô con gái, đồi dốc, hàng dương, và vòng quay của bánh xe đạp. Chẳng có âm thanh. Vậy mà người xem vẫn cảm nhận sự sinh động của những vòng quay nhịp nhàng, không nhanh, không chậm ấy. Thời gian thinh lặng trôi theo nhịp kêu vang vang của sợi dây xích còn mới, theo điệu lóc cóc khô khan của sợi dây xích đã chùng, theo tiếng cóc cách ngập ngừng của sợi dây xích đã cũ mòn. Từng biến động của vòng bánh xe quay là từng cảnh đời của cô gái nhỏ. Từ lúc cô trưởng thành, lập gia đình, cho đến lúc lưng còng tóc bạc. Tuổi đời chồng chất, nhưng tình cha con trong lòng cô không phai. Cô vẫn đạp xe lên dốc đồi, vẫn dừng lại đúng nơi ngày xưa cha và cô đã nói lời từ biệt. Cô vẫn chờ đợi, vẫn mong được gặp lại cha. Cuối cùng cô đã gặp. Cái ôm siết của tình phụ tử đưa cô trở về thời thơ ấu, trở về đồi dốc cũ, trở về nhịp kêu vang vang của vòng quay xe đạp thuở ấu thời. Cô gái biết cô là công chúa của cha, và cô luôn tâm niệm: Cảm ơn cha đã sinh thành ra con.



Ngần ấy hình ảnh giản dị, ngần ấy vòng xe đạp vô thanh nhưng sinh động, ngần ấy bốn mùa đến rồi đi rồi trở lại, được vẽ bằng bút chì hoặc bằng than. Những gam màu tinh tế của sắc trắng, sắc đen, sắc nâu, sắc xám, và đôi khi có ẩn dụ sắc đỏ, sắc xanh lá cây tươi được sử dụng để phô diễn tình cha con của một đời người.



Tình yêu thương, niềm hy vọng, sự mong đợi này được dàn trải theo giòng nhạc chủ đề “Waves of the Danube” do hai nhạc sĩ tài hoa Normand Roger, Denis L. Chartrang hòa âm phối khí, khiến bất cứ ai xem “Father and Daughter” rồi đều cảm nhận nước mắt rơi đầy tâm tưởng, vì biết rõ lòng cha mẹ thương yêu con, lòng con thương yêu cha mẹ muôn đời bất biến.



“…Sóng lớp lớp, sóng lớp lớp, sóng đem nguồn vui. Đang chơi vơi, đang chơi vơi, sóng lan mọi nơi. Khi đau thương, khi yêu thương thiết tha vô ngần. Sóng dâng trong lòng ta mơ màng…” trong “Waves of the Danube”của Iosif Ivanovici là giai điệu tuyệt vời, mà đạo diễn Michael Dudol De Wit và đoàn làm phim đã đặt vào khuôn nhạc “Father and Daughter” để thân tặng cõi người ta.




Hải Vân









Ảnh Vui Về Cha Và Con Gái Nhỏ





















Paul Anka - Papa





Michael Bolton - (They Long to Be) Close To You





Céline Dion - Parler À Mon Père




Được sửa chữa bởi yukino ngày Ba 2 12, 2019 4:55 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
yukino



Ngày tham gia: 13 11 2011
Bài gởi: 277

Bài gởiGởi bởi: Sáu 7 15, 2016 5:32 pm    Tiêu đề: Audrey Hepburn

Audrey Hepburn









Audrey Hepburn (tên khai sinh là Audrey Kathleen Ruston) sinh ngày 4/5/1929 tại Brussels, Bỉ, được Viện phim Mỹ tôn vinh là một trong ba nữ minh tinh vĩ đại nhất trong lịch sử điện ảnh Mỹ.


Bà bắt đầu hoạt động nghệ thuật như một vũ công, và biểu diễn trong vở nhạc kịch “West End” ở London, Anh, trước khi bén duyên với nghệ thuật thứ 7 trong năm 1950.


Sau khi xuất hiện trong một số bộ phim của Anh, Audrey Hepburn bứt phá với vai chính trong bộ phim "Roman Holiday" năm 1953.


Nữ diễn viên đã giành một giải Oscar, một giải Quả cầu vàng và một giải BAFTA nhờ vai nàng công chúa Anne trong bộ phim này.





http://vov.vn/van-hoa/nghe-si/10-su-that-thu-vi-ve-audrey-hepburn-ma-khong-phai-ai-cung-biet-528302.vov







Được sửa chữa bởi yukino ngày CN 4 02, 2017 9:22 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4 ... 36, 37, 38  Trang kế
Trang 3 trong tổng số 38 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved