Tình Ca
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 31, 32, 33, 34  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
yukino



Ngày tham gia: 13 11 2011
Bài gởi: 261

Bài gởiGởi bởi: Bảy 10 20, 2018 2:30 am    Tiêu đề: Trầm Tử Thiêng – Người Ðồng Hành Với Thời

Trầm Tử Thiêng – Người Ðồng Hành Với Thời Ðại




Trầm Tử Thiêng giã từ bè bạn ra đi đến nay là đã mười tám năm.

Mười tám năm trôi qua, dòng nước dưới chân cầu vẫn chảy, mà chuyện đời thì mãi như ngày nào.

Bài Hương Ca Vô Tận vẫn vang lên trong hồn ai, quán xưa vàng úa người còn đợi người, kiếp tha hương vẫn trôi giạt trong lệ nồng, và nơi quê xưa còn nghe tiếng khóc.










Với hai trăm ca khúc để lại cho đời, có thể xem là một di sản. Tất nhiên không phải chỉ có Bài Tình Ca Mùa Ðông nhiều người yêu thích. Tôi đi chiều nay lòng chợt nhớ người. Hẹn hò vì nhau qua phong ba / anh bước đôi chân chậm quá…Trầm Tử Thiêng. Viết nhớ Trầm Tử Thiêng. Mà nhớ Trầm Tử Thiêng là nhớ tới những bạn bè thân quen và những khuôn mặt ngày cũ. Dưới mái trường. Trên hè phố. Ở quán cà phê. Rồi nắng trên quân trường, mưa trên poncho. Chiếc cầu gãy như cánh con albatross sa trên dòng nước…




Mà nói tới chân dung của những nghệ sĩ một thời lẽ tất nhiên phải nhắc tới Cung Tiến, Trịnh Công Sơn, Lê Uyên Phương, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, Lam Phương, Anh Bằng … Và Trầm Tử Thiêng.
Khác với những nhạc sĩ kể trên, Trầm Tử Thiêng hát trên mỗi bước đi nhịp cùng những bạn đồng hành của một thời. Sinh trưởng ở quê nghèo miền Trung, Trầm Tử Thiêng mang theo hình ảnh những con đò, khúc sông, bờ ruộng, mái tranh, bóng mẹ, bóng em… như một phần máu thịt tự thân.
Mùa hè năm nay anh đưa em rời phố thị đôi ngày. Ðể về miền quê xa nghe rừng thiêng gọi lá. Nhìn khói lửa chiến tranh trên ruộng đồng ngày ấy và cùng với đứa bé đợi chờ cha không về…
Nhắc lại để thấy rằng ở thời thanh xuân của mình Trầm Tử Thiêng cũng hát tình ca. Nhưng tình ca Trầm Tử Thiêng không dựng lên những cảnh lãng mạn đầy chất thơ như Trời ươm nắng cho mây hồng / mây qua mau em nghiêng sầu / còn mưa đến như hôm nào em đến thăm / mây âm thầm mang gió lên (Mưa Hồng - Trịnh Công Sơn) hay Áo Lụa Hà Ðông (Ngô Thụy Miên), Bây Giờ Tháng Mấy (Từ Công Phụng)… Trong tình ca Trầm Tử Thiêng ta thấy thấp thoáng hình bóng của quê hương khói lửa, chia phôi và tiếc nhớ Mười năm yêu em ta hóa thành chiếc lá / Trôi theo từng cơn lũ của kiếp sống. Ðâu còn áo lụa kiêu sa, mùi hoàng lan trong giấc ngủ. Bây giờ Cuộc đời là vách núi là tường mây / Quê hương nắng cháy đêm ngày / Mà anh chim vút cánh bay thăm thẳm đường dài / Không về thăm em…





Âm nhạc Trầm Tử Thiêng theo anh em vào tận quân trường với mồ hôi và mùi nắng cháy ngày nào. Quân Trường Vang Tiếng Gọi, Ðêm Di Hành, Mưa Trên Poncho là những ca khúc viết về giai đoạn này. Rồi Tết Mậu Thân và Mùa Hè Ðỏ Lửa. Xin cùng nghe lại tiếng vọng của quê hương lửa khói qua Chuyện Một Chiếc Cầu Ðã Gãy và Bài Hương Ca Vô Tận. Hát nữa đi Hương hát điệu nhạc buồn điệu nhạc quê hương / Hát nữa đi Hương hát lại bài ca tiễn anh lên đường / Ngày đao binh chưa biết còn bao lâu / cuộc phân ly may lắm thì qua mau / Hát nữa đi Hương hát để đợi chờ. Những người đã qua chinh chiến, cả đến những bạn lớn lên sau chiến tranh, ai nghe mà không xúc động.

Rồi chiến tranh đi qua trong uất hận nghẹn ngào. Rồi tù đày khổ nhục. Rồi bỏ nước ra đi. Ðể đêm đêm nhớ về Sài Gòn. Nguyễn tôi cùng bè bạn ở đây nhiều đêm cùng nhau nghe hát lại Ðêm Nhớ Về Sài Gòn mà nước mắt rưng rưng. Thấy lại những phố phường buồn xưa chưa nguôi, những chờ đợi và mong ngóng tin nhau, những khúc nhạc vàng gợi lại âm xưa… Rồi bóng mẹ già, rồi mắt người tình ngóng trông. Nói bao nhiêu cho vừa. Theo ý kẻ viết bài này, chưa có bài nhạc nào gợi nhớ Sài Gòn hay như bài của Trầm Tử Thiêng. Nó đã được dùng làm chủ đề cho nhiều chương trình nhạc ở hải ngoại.

Từ những đêm Sài Gòn như thế chúng ta ra đi. Ðể đến những bến bờ khác hoàn toàn xa lạ. Trầm Tử Thiêng bằng âm nhạc đã cùng với Trúc Hồ gợi lại Những Bước Chân Việt Nam. Thật là lớn lao, thật là xúc động. Nguyễn đã nghe bài này nhiều lần. Trên sân khấu Asia với mấy chục ca sĩ cùng hợp ca Những Bước Chân Việt Nam. Nghe mà nước mắt rưng rưng, nghĩ tới thân phận mình và bạn bè với cả triệu người khác ‘khắp nơi trên địa cầu giờ in dấu bước chân Việt Nam’.
Nước mắt muốn rơi vì trong những người hát đó có những anh chị em không còn nữa, như Lê Uyên Phương, Ngọc Lan, Việt Dũng, Duy Quang… Âm vang Những Bước Chân Việt Nam còn dội mãi trong lòng cho tới bây giờ và còn mãi mãi. Tiếp theo, Trầm Tử Thiêng và Trúc Hồ còn sáng tác một số bài nữa về phần kiếp lưu vong: Bên Em Ðang Có Ta, Có Tin Vui Giữa Giờ Tuyệt Vọng, Một Ngày Việt Nam, Việt Nam Niềm Nhớ… Tất cả những ca khúc vừa nói kết hợp lại dựng lên thành tượng đài tưởng niệm một thời của Việt Nam.

Khắp nơi trên địa cầu, giờ in dấu bước chân Việt Nam…/ Những đôi chân miệt mài, đang vươn tới dưới ánh ban mai / Lâu nay ta lặng thinh, hai mươi năm ngại ngần / Sống giữa ân và oán, muốn hát lên đôi lần.

Grand merci la France, pour vos bras ouverts / Thanks Australia, for your open hearts / Thank you Canada, for the liberty / Thanks America, for your open arms / We, thank the world, for its true freedom / We thank the world, we thank the world / Thank you, we thank you all

Khắp nơi trên địa cầu, giờ in dấu bước chân Việt Nam.

(Những bước chân Việt Nam)




Ðúng vậy. Trầm Tử Thiêng từng viết trong ca khúc của mình: Suốt bao nhiêu năm qua, ta vẫn nhớ trước sau đời ta… Và cả cuộc tình dù không đầm ấm. Cũng vì cuộc tình này mà suốt đời Trầm Tử Thiêng không có gia đình. ‘Nhưng ông không nói với ai. Trầm Tử Thiêng là người lặng lẽ nhất trong mọi sinh hoạt, khiêm tốn nhất trong mọi xuất hiện.’ Du Tử Lê đã ghi nhận như thế.
Ông chỉ nói lên trong âm nhạc. Xin đọc lại ca từ trong bài Tưởng Niệm của ông:

Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
Thì hãi hùng hoàng hôn chợt tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người
Thì bóng chiều chìm xuống đôi môi
Đang mân mê cho đời nở hoa
Chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
Bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay
Ta khổ đau một đời để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ một thời yêu thiết tha
Mang ơn em trao tình một lần
Là kỷ niệm dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy
Là nắng vàng dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta
Vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vùng nhang khói
Kéo ta về về cõi hư vô...





Về cõi hư vô. Trầm Tử Thiêng đã về với cõi hư vô. Âm nhạc ông những khúc ca đồng hành với thời đại mình sẽ còn mãi. Sẽ còn mãi trên da thịt này và trên những dặm đường gió bụi mai sau.




http://baotreonline.com/tram-tu-thieng-nguoi-dong-hanh-voi-thoi-dai/




Trầm Tử Thiêng & Nguyên Khang - Tưởng Niệm







Như Mai & Duy Khanh - Bài Hương Ca Vô Tận







Khánh Ly - Nghìn Đêm Như Một







Duy Quang - Một Thời Ðể Nhớ







Hợp Ca - Một Đời Áo Mẹ, Áo Em







Vũ Khanh - Bài Tình Ca Mùa Đông







Hoàng Oanh - Trộm Nhìn Nhau







Hợp Ca - Từ Tiếng Hát Tiếp Nối







Khánh Hà - Mộng Sầu







Ngọc Lan - Tưởng Niệm




Được sửa chữa bởi yukino ngày Bảy 11 17, 2018 6:14 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
yukino



Ngày tham gia: 13 11 2011
Bài gởi: 261

Bài gởiGởi bởi: Hai 11 05, 2018 3:10 am    Tiêu đề: Nghe Lại Bản Gốc Ca Khúc Triệu Đóa 🌹

Nghe Lại Bản Gốc Ca Khúc Triệu Đóa 🌹




“Đến ngày hôm nay, thế giới lại gần được nhau hơn, thì chúng ta phải cảm ơn tầm quan trọng và sức lôi cuốn của Âm nhạc, mà bất cứ một dân tộc nào đều có thể, qua những nhạc phẩm bất hủ của mình, mang mọi người lại gần nhau, hòa cùng một trái tim, dù ở góc phố nào trên thế giới”.









Có một ca khúc nhạc Nga làm say đắm biết bao con tim, ca khúc được coi là bản tình ca nồng nàn, là lời yêu và tấm chân tình của đấng mày râu khi yêu. Ca khúc có tựa đề Triệu triệu đóa hồng, một khúc nhạc tình bất hủ, được nhiều người trên thế giới đồng cảm và đón nhận. Nhưng ít ai ngờ rằng câu chuyện trong bài hát về chàng họa sĩ nghèo bán hết cả gia tài để mua một biển hoa hồng dâng tặng người ca sĩ lại là câu chuyện hoàn toàn có thật.



Triệu bông hồng, hay còn được gọi với các tên: Triệu đóa hồng, Triệu triệu đóa hồng, Triệu đóa hoa hồng, Triệu bông hồng thắm, Triệu đóa hồng thắm là tên một ca khúc của Latvia Raimond Voldemarovich Pauls, phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Nga Andrey Andreyevich Voznesensky.
Bài thơ và bài hát đều dựa theo một câu chuyện trong quyển thứ năm “Бросок на юг” (Ném về phương nam) thuộc tiểu thuyết “Повесть о жизни” (Tiểu thuyết cuộc đời) của nhà văn K. G. Paustovsky viết năm 1960 về chuyện tình của danh họa người Gruzia Niko Pirosmani (1862 – 1918) với nữ ca sĩ người Pháp Marguerite tại Tblisi.
Ít ai biết câu chuyện tặng hoa hồng lãng mạn nhất thế giới này trong bài hát lại hoàn toàn có thật: Chàng họa sĩ nghèo người Gruzia (thuộc Liên Bang Nga), Niko Pirosmani, đã bán cả gia tài của mình để mua một quảng trường hoa đặt trước khách sạn nơi cô ca sĩ người Pháp mà chàng hâm mộ đang lưu trú, để rồi, nàng đã tặng cho chàng một nụ hôn duy nhất trong đời vào sớm hôm sau trước khi nàng rời đi.
Và lời hát cũng là câu chuyện đời thật của chàng họa sĩ nghèo có những câu kết vô cùng xúc động:



Họa sĩ vẫn sống một mình
Vất vả và đau đớn
Nhưng trong đời anh từng có một quảng trường đầy hoa.

Từ khung cửa sổ em có thấy?
Người đang yêu, người yêu em thật lòng
Người đã biến cả cuộc sống của mình thành hoa để tặng em!




Với tiết tấu nhanh, giai điệu sôi động nhưng phảng phất là nỗi buồn sâu thẳm. Ca khúc đã được coi là tiếng lòng của tấm chân tình khi yêu của đấng nam nhân.
Triệu đóa hồng được thể hiện bằng giọng ca truyền cảm của ca sĩ Alla Pugachyova. Bản nhạc được truyền thể sang rất nhiều thứ tiếng. Với giai điệu đầy say mê, nó truyền tải cho người nghe sự lãng mạn và sự nuối tiếc của một mối tình đơn phương trong sáng tuyệt đẹp.
Tại Nhật Bản, bài hát này nổi tiếng và phổ biến đến mức được người dân nơi đây đều cho là “biểu tượng của tình ca” và nó có mặt trong tất cả các phòng hát karaoke nơi đây.
Ở Việt Nam bài hát cũng rất được ưa chuộng từ nhiều thập kỷ, và ca sĩ thể hiện thành công là ca sĩ Ái Vân, Hồng Nhung.





Tình Yêu Đơn Phương Nồng Nàn Mãnh Liệt Của Chàng Họa Sĩ Nghèo




Chính sức mạnh của nỗi buồn có thật, sự mãnh liệt có thật của câu chuyện tình lãng mạn, đẹp buồn như mơ ấy đã mang trong nó sức lay động lớn bởi năng lượng khổng lồ từ tấm chân tình mộc mạc vô cùng chân thành của chàng họa sĩ nghèo.

Và có lẽ, cả gia tài của anh, ngôi nhà, những bức vẽ bán đi để mua quảng trường hoa hồng cũng không uổng phí, bởi tuy không nhận được tình yêu từ cô ca sĩ, nhưng câu chuyện của anh, cái tên của anh, người họa sĩ nghèo vô danh, đã sống mãi mãi với thời gian, mặc cho nhiều thập kỷ trôi qua…










Một vị thần tình yêu đã đem yêu thương gieo trên mảnh đất nhân gian thì cũng dùng một loài hoa làm biểu tượng cho tình yêu ấy. Đó chính là hoa hồng. Một loài hoa tượng trưng cho sự nồng nàn lãng mạn khi yêu.
Có biết bao ca khúc lấy đề tài đóa hồng để vinh danh cho tình yêu, trong số đó, Triệu triệu đóa hồng có lẽ là ca khúc được ưa thích nhất.
Điều gì tạo lên sức mạnh và sức sống kỳ diệu của nhạc khúc này? Có lẽ nếu đó là một câu chuyện hư cấu, nó đã không thể có sức sống mãnh liệt đến thế từ nhiều thập kỷ nay.




Chàng họa sĩ Niko đã làm rất nhiều việc khác nhau với mơ ước có thể chinh phục được trái tim của người đẹp Marguerite, nhưng tất cả đều không thành công. Thế rồi một hôm nọ, quảng trường trước cổng khách sạn cô ca sĩ tá túc bỗng trở thành một vườn hồng rực rỡ với hàng triệu bông hoa.
Sau khi thấy cảnh tượng đó, Marguerite đã đến nhà của Pirosmani và tặng cho anh một nụ hôn. Nhưng đó cũng là nụ hôn duy nhất mà Niko Pirosmani nhận được từ người tình trong mộng, vì không lâu sau đó chuyến lưu diễn của Marguerite kết thúc và cô phải rời Tblisi.
Từ đó hai người không còn gặp nhau nữa. Còn người họa sĩ si tình Pirosmani thì gánh lấy một khoản nợ khổng lồ cho “triệu bông hồng” mà ông tặng cho Marguerite.


Lời bài hát:


Một chuyện tình yêu anh hoạ sĩ
Gửi trong tranh vẽ những vui buồn
Lòng anh thầm yêu nàng ca sĩ
Cô gái rất yêu bông hoa hồng.


Lời Việt dịch từ nguyên gốc:

Có anh họa sĩ sống một mình
Chỉ có một ngôi nhà nhỏ và những bức tranh
Anh mê đắm nàng ca sĩ yêu hoa.
Họa sĩ bán ngôi nhà của mình

Bán luôn những bức tranh
Rồi dùng trọn số tiền mua cả biển hoa.

Triệu, triệu, triệu bông hồng đỏ
Từ khung cửa sổ em có thấy
Người đang yêu, người yêu em thật lòng
Người đã biến cả cuộc sống của mình thành hoa để tặng em.

Buổi sáng khi em thức dậy đến bên khung cửa
Có lẽ em không ngờ tới
Ngỡ mình đang trong mơ
Quảng trường nhà em hoa lấp đầy.

Lòng em bối rối
Triệu phú nào làm một cách lạ lùng vậy?
Nhưng bên dưới cửa sổ chỉ có một hơi thở lẻ loi
Anh họa sĩ nghèo đứng đó.

Cuộc gặp gỡ thật ngắn ngủi
Chuyến tàu đêm mang nàng đi
Nhưng trong đời nàng có bài hát điên rồ về hoa hồng.

Họa sĩ vẫn sống một mình
Vất vả và đau đớn
Nhưng trong đời anh từng có một quảng trường đầy hoa.

Triệu, triệu, triệu bông hồng đỏ
Từ khung cửa sổ em có thấy
Người đang yêu, người yêu em thật lòng
Người đã biến cả cuộc sống của mình thành hoa để tặng em.





Triệu triệu đóa hồng gắn liền tên tuổi của nữ ca sĩ Alla Pugacheva. Năm 1983, với ca khúc này, Alla Pugacheva đoạt giải Bài hát của năm tại Liên hoan tiếng hát truyền hình toàn Liên Xô (cũ). Đây trở thành một trong những nhạc phẩm nổi tiếng nhất trong suốt thập niên 1980. Tại rất nhiều buổi biểu diễn của mình, khán giả cùng Pugacheva cất lời hát hòa vang cùng giai điệu của Triệu triệu đóa hồng như màn đồng ca về một câu chuyện tình lãng mạn thơ mộng mà vô cùng đẹp đẽ.
Triệu triệu đóa hồng đã trở thành một nhạc phẩm mà ở đó hình ảnh bông hồng sắc thắm là lời yêu thay cho vạn lời nói. Tình yêu của con người trên thế giới với hoa hồng có lẽ khiến bài hát Nga gần gũi hơn, đi sâu vào tâm khảm mỗi con người.
Tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng Nhật Bản, Anh , Hàn Quốc , Trung… và cả tiếng Việt. Ở Nhật Bản, đây được coi là biểu tượng của tình ca.
Triệu triệu đóa hồng vẫn mãi là nhạc khúc mà với thời gian, nó luôn chiếm giữ một vị trí trong trái tim người đã từng nghe nó. Ở Việt Nam người ta đã từng lắng nghe giai điệu của Triệu triệu đóa hồng vang lên ở khắp nơi… Một nhạc khúc được đánh giá được yêu thích nhất trong những năm 1980-90. Bài hát được nhiều chàng trai chọn là sứ giả, giúp họ thổ lộ tình cảm với người yêu. Triệu đóa hồng đến nay vẫn có sức lay động lớn với người nghe dẫu cho vật đổi sao dời.




https://www.dkn.tv/nghe-thuat/nghe-lai-ban-goc-tuyet-dep-trieu-trieu-doa-hong-trong-ca-khuc-lung-danh-cung-ten-la-cau-chuyen-hoan-toan-co-that.html




Alla Pugacheva - Million Scarlet Roses







Dominique Moisan - Million De Roses







Ani Lorak - Million Scarlet Roses







Đình Bảo - Triệu Đóa Hoa Hồng







Ko Woo Rim (고우림) - One Million Roses (백만송이 장미)







One Million Roses (Instrumental)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
yukino



Ngày tham gia: 13 11 2011
Bài gởi: 261

Bài gởiGởi bởi: Bảy 11 17, 2018 5:11 pm    Tiêu đề: Một Cơn Giận

Một Cơn Giận




Thạch Lam đã nhẹ nhàng chạm khắc một dấu ấn đẹp đẽ mãi trong lòng người yêu văn chương.

Trong sáng tác, ông luôn quan niệm:

“Cái đẹp man mác khắp vũ trụ, len lỏi khắp hang cùng ngõ hẻm, tiềm tàng ở mọi vật bình thường.

Công việc của nhà văn là phải hiểu cái đẹp ở chính chỗ mà người ta không ngờ tới, tìm cái đẹp kín đáo và che lấp của sự vật cho người khác một bài học trông nhìn và thưởng thức.”










Một buổi tối mùa đông, chúng tôi ngồi trước lò sưởi, trong một căn buồng ấm áp. Tự nhiên trong câu chuyện, một người nói đến những cơn giận tự nhiên đến tràn ngập cả tâm hồn ta và có khi gây nên nhiều cái kết quả không hay. Rồi mỗi người đều bày tỏ ý kiến riêng của mình.




Anh Thanh, từ nãy đến giờ vẫn lặng yên có vẻ trầm ngâm, cất tiếng nói:

– Sự giận dữ có thể sai khiến ta làm những việc nhỏ nhen không ai ngờ. Tôi biết hơn ai hết, vì chính tôi đã trải qua sự đó. Tôi sẽ kể các anh nghe một câu chuyện mà cái kỷ niệm còn in sâu trong trí nhớ tôi.




Cũng một buổi chiều mùa đông như hôm nay, tôi ở tòa báo ra về, trong lòng chán nản và buồn bực. Có những ngày mà tự nhiên không hiểu tại sao, ta thấy khó chịu, và hay gắt gỏng, không muốn làm việc gì. Tôi đang ở vào một ngày như thế mà chiều trời hôm ấy lại ảm đạm và rét mướt càng khiến cho cảm giác đó rõ rệt hơn.
Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người. Một cái xe tay đằng xa đi lại, anh phu xe co ro vì rét, hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn. Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả:

– Xe đi không? Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ.

– Thầy cho sáu xu.

– Không, bốn xu là đúng giá rồi.

Tôi vừa nói vừa bước đi. Người phu xe đã có tuổi, cứ kéo cái xe theo sau tôi mà lẩm bẩm:

“Bốn đồng xu từ đây về nhà bò”.

Cái tiếng nhà bò anh ta nhắc đi nhắc lại làm cho tôi khó chịu. Tôi biết đó là một cách của các phu xe cứ đi theo sau khách để làm cho người ta bực tức, tôi lại càng ghét và quay lại gắt:

– Có đi hay không thì thôi! Đừng có theo sau người ta mà lải nhải.

Thấy tôi gắt, người phu xe đứng lại, không dám theo nữa. Nhưng để tôi đi một quãng xa, anh ta ới gọi:

– Lại đây đi mà.

Rồi anh ta hạ càng xe xuống, cứ đứng yên chỗ ấy đợi chứ không kéo lại phía tôi. Cái cử chỉ ấy làm tôi sinh ghét thêm, đã toan không đi, nhưng lúc ấy không có cái xe nào khác. Tôi giận dữ bước mạnh lên xe, vừa mắng:

– Anh thật là lắm chuyện, không đi ngay lại còn vẽ.

Anh xe cãi lại:

– Từ đây về đấy thầy cho được bốn đồng xu thật rẻ quá!

– Thì ai bảo anh đi? Không có tôi đã gọi xe khác.

Người phu xe khẽ thở dài, yên lặng nhấc xe lên. Lúc bấy giờ tôi mới ngả mình ra phía sau, nhưng thấy cái đệm cứng như gỗ đập vào lưng, tôi cúi xuống bên nhìn cái tay xe.
Tôi đoán không sai, chính là một cái xe hiệu “con lợn” cái tên hiệu cũng xứng đáng một hạng xe tàng ở ngoại ô mà tôi vẫn phải đi. Anh xe này đã vào đây kéo trộm, vì xe ngoại ô không được phép vào thành phố đón khách, nếu không tuân lệnh thì bị phạt từ ba đến bốn đồng bạc. Sự tồi tàn của cái xe làm tôi càng ghét anh xe nữa.

– Xe khổ thế này mà anh lại còn đòi cao giá.

– Xe thế mà thầy chê thì còn thế nào nữa!

Anh xe bướng bỉnh cũng không chịu kém. Tôi nói câu gì là anh ta đối lại liền. Sau cùng, giận quá, tôi dẫm mạnh chân xuống sàn xe, gắt:

– Thôi, câm họng đi, đừng lải nhải nữa.




Sự giận dữ làm cho tôi quên rằng anh xe cũng chỉ có trả lời những câu mắng của tôi mà thôi, và chính tại tôi gắt với anh ta nhiều quá. Nhưng lúc bấy giờ tôi chỉ thấy tức người xe ấy đến cực điểm, vì hắn dám cãi lại tôi mà không sợ.
Xe đi khỏi nhà máy nước thì gặp một người đội xếp tây đi xe đạp lại, theo sau một người đội xếp ta. Tôi nhận thấy anh xe kéo tôi có ý luống cuống và sợ hãi. Có lẽ vì thế mà người cảnh sát để ý, đi giáp vào cái xe kéo để xem dấu hiệu.

– Ê! Đứng lại!

Người kéo xe dừng chân… Anh ta quay lại tôi hớt hải van xin:

– Lạy thầy… thầy nói giúp con… thầy làm ơn…

Dưới ánh đèn tôi thấy mặt anh xe tái mét. Những vết răn in sâu xuống trên mặt già nua hốc hác, chân tay người khốn nạn ấy run bật lên và tôi thấy cái rung động chuyển cả vào chiếc thân xe.
Người cảnh sát tây đến, nói bằng tiếng ta hơi sõi:

– Mày chết nhé! Mày sẽ bị phạt!

Người phu xe ấp úng nói thì ông ta khoát tay bảo im, rồi quay lại tôi hỏi, lần này bằng tiếng Pháp.

– Người này kéo ông từ trong phố ra hay ông đi khứ hồi?

Tôi liếc mắt nhìn anh kéo xe. Trong bóng tối của vành nón qua ngang mặt, tôi thấy hai mắt anh ta long lanh nhìn tôi, như khẩn cầu van xin yên lặng. Tôi biết lời nói của tôi sẽ làm anh ta bị bắt hay không. Những khi nói chuyện với các phu xe khác, tôi được biết rằng nếu người khách nói là đi khứ hồi từ ngoại ô, thì người xe không việc gì. Nhưng lúc ấy, lời van xin của anh xe kia không làm cho tôi động lòng, mà lại làm cho tôi ghét anh thêm. Tôi trả lời người đội xếp:

– Tôi đi từ phố hàng Bún.

– Vậy phiền ông xuống xe.

Rồi anh ta nhìn anh phu xe, cười một cách tinh quái:

– Allez! Đi về bót!




Khi anh phu xe run sợ và hai người cảnh sát đã khuất đầu phố, tôi mới quay đi thong thả trên bờ hè. Cơn giận của tôi đã hết rồi. Sự hối hận dần thấm thía vào lòng tôi, tôi thấy một cái chán nản bực tức rung động trong người.
Tôi rung mình nghĩ đến số phận của anh xe khốn nạn. Ba đồng bạc phạt! Anh ta phải vay cai xe để nộp phạt; nhưng ba đồng bạc nợ ấy, bao giờ anh ta trả xong, sau những ngày nhịn đói, bị cai xe hành hạ, đánh đập vì thù hằn?
Tôi càng nghĩ đến bao nhiêu lại càng khinh bỉ tôi bấy nhiêu. Qua ô Yên Phụ, nhìn thấy những thợ thuyền tấp nập làm việc dưới ánh đèn trong những căn nhà lá lụp xụp, tôi rảo bước đi mau, hình như trông thấy tôi họ sẽ biết cái hành vi khốn nạn và nhỏ nhen đáng bỉ của tôi ban nãy.
Những ngày hôm sau thực là những ngày khổ cho tôi. Lòng hối hận không để tôi yên. Hình như có một cái gì nặng nề đè nén trên ngực làm cho tôi khó thở, và lúc nào hình ảnh anh phu xe cũng hiển hiện ra trước mắt.
Tôi nhất định đem tiền đến cho người xe kia để chuộc tội lỗi của mình. Đến phố hàng Bột hỏi dò những người chung quanh xưởng xe, tôi biết được anh xe bị phạt đêm hôm ấy là tên Dư, và ở trong một dãy nhà quá ngã tư Khâm Thiên.




Lần ấy là lần đầu tôi bước vào một chỗ nghèo nàn, khổ sở như thế. Các anh thử tưởng tượng một dãy nhà lụp xụp và thấp lè tè, xiêu vẹo trên bờ một cái đầm mà nước đen và hôi hám tràn cả vào đến thềm nhà. Trong cái hang tối tăm bẩn thỉu ấy, sống một đời khốn nạn những người gầy gò, rách rưới như những người trong một cơn mê.

Người phu xe Dư ở trong ấy. Một bà cụ già gầy giơ xương ngồi cắn chấy ở vệ hè chỉ cho tôi một cái cửa thấp bé ở đầu nhà. Tôi cúi mình bước vào, chỉ thấy tối như bưng lấy mắt và thấy hơi ẩm lạnh thấm vào tận trong mình. Có tiếng người đàn bà khẽ hỏi:

– Bẩm thầy muốn gì?

Khi mắt mắt đã quen tối, tôi nhận thấy người đàn bà vừa hỏi, một bà già ở mép một chiếc giường tre mục nát kê ở sát tường. Sau lưng bà này, một người đàn bà nữa ngồi ôm trong lòng một vật gì hơi động đậy. Cả hai cùng ngước mắt lên nhìn tôi một cách ngạc nhiên và đầu họ chạm vào mái nhà thấp, đầy những mảng giẻ rách nát vắt trên xà.

– Bác Dư có nhà không?

– Bẩm, chú nó đi về quê vắng từ hôm nọ.

Một vẻ sợ hãi thoáng qua trên mặt đủ tỏ cho tôi biết họ không nói thật, tôi giảng giải:

– Không, cụ cứ nói thật cho tôi biết. Tôi đến để giúp bác ta chứ không có ý gì khác.

Bà cụ nhìn tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói:

– Thế thầy đã biết việc chú nó bị bắt xe hôm nọ?

Tôi gật đầu ra hiệu cho bà cụ cứ nói:

– Hôm ấy cai nó phải đem tiền lên nộp phạt để chuộc xe về. Chú nó đã xin khất với cai để rồi trả dần số tiền đó. Nhưng nó nhất định không nghe, bắt phải trả một nửa ngay. Khốn nạn, thì lấy đâu ra mà trả. Thế là bị nó lột quần áo đánh một trận thừa sống thiếu chết thầy ạ. Khi về đây lê đi không đuợc nữa. Thế mà nó còn bắt mai phải trả ngay.
Người đàn bà ngồi trong cất tiếng ốm yếu nói theo:

– Nó còn bảo hễ không trả nó sẽ bắt lấy thẻ.

– Thế bây giờ bác ta đâu?

Bà cụ trả lời:

– Đi ngay từ hôm ấy, mà không biết đi đâu. Đã ba hôm nay chúng tôi dò mà không thấy. Chắc là sợ cai không dám về nữa, dù có về mà không có tiền cũng chết với nó. Thật cũng là cái vạ, nghe đâu chú nó nói hôm ấy tại người khách đi xe không biết nói với người đội xếp thế nào mới bị bắt, chứ không cũng chẳng việc gì.
Tôi yên lặng, trong lòng náo nức.
Bà cụ chép miệng, chỉ người đàn bà ngồi sau:

– Tội cho vợ con chú đây, ốm đã mấy ngày hôm nay không có thuốc. Đứa cháu không biết có qua khỏi được không?

Tôi đứng lại gần xem. Trên cánh tay người mẹ, chỉ còn là một dúm thịt con đã nhăn nheo: đứa bé há hốc miệng thở ra, măt xám nhợt. Người mẹ thỉnh thoảng lấy cái lông gà dúng vào chén mật ong để bên cạnh, phết lên lưỡi của đứa bé.

– Cháu nó sài đã hơn một tháng nay. Hôm nọ đã đỡ. Mấy hôm nay vì không có tiền mua thuốc lại tăng. Ông lang bảo cháu khó qua khỏi được.

Người mẹ nói xong nấc lên một tiếng rồi nức nở khóc. Bà cụ già lê nhích lại gần, cúi xuống khe khẽ kéo lại những cái tã rách như xơ mướp.




Cái cảnh đau thương ấy làm tôi rơm rướm nước mắt. Một cảm giác nghẹn ngào đưa lên chẹn lấy cổ. Tôi lấy tờ giấy bạc năm đồng đưa cho người mẹ, rồi vội vàng bước ra cửa, để mặc hai người nhìn theo ngờ vực.
Qua ngưỡng cửa, tôi va phải một người đàn ông ốm yếu tay cắp một cái áo quan con bằng gỗ mới. Đến bên đường, tôi nghe thấy trong căn nhà lụp xụp đưa ra tiếng khóc của hai người đàn bà.

Đứa bé con đã chết.

Anh Thanh lặng yên một lát như nghĩ ngợi, rồi nói tiếp:

– Cái kỷ niệm buồn rầu ấy cứ theo đuổi tôi mãi mãi đến bây giờ, rõ rệt như các việc mới xảy ra hôm qua. Sự đó nhắc cho tôi nhớ rằng người ta có thể tàn ác một cách dễ dàng. Và mỗi lần tôi nghĩ đến anh phu xe ngoại ô kia, lại thấy đau đớn trong lòng, như có một vết thương chưa khỏi.



Thạch Lam





Stefanos Korkolis ~ Sensitivities







Bond - Victory (Live From The Royal Albert Hall)







Stive Morgan - Once Again Autumn


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
hy la



Ngày tham gia: 29 4 2007
Bài gởi: 107

Bài gởiGởi bởi: Bảy 11 17, 2018 7:22 pm    Tiêu đề:

cám ơn Yukino ,giờ tui mới biết Mộng sầu là của chú Trầm T Thiên, lời ca từ đẹp buồn da diết...
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 31, 32, 33, 34  Trang kế
Trang 32 trong tổng số 34 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved