Em ước một lần về với biển chiều nay- TTL
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 8, 9, 10, 11  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11784

Bài gởiGởi bởi: CN Tháng 5 15, 2016 5:03 pm    Tiêu đề:

Một tác giả khác, Cương Biên, viết những dòng thơ nhẹ nhàng hơn gửi cho cô gáo Lam, và tác giả biết rằng cô giáo ấy hôm nay không thể ngủ.
Với tựa bài thơ: “Uất hận quá rồi nước mắt chảy vào tim” Cương Biên thay cô giáo Lam viết tiếp những trăn trở quanh mình. Những hình ảnh tan nát của quê hương chập chờn trong giấc ngủ của cô cũng như nỗi ám ảnh của hàng loạt cá tôm chết trắng bờ biển đã làm tác giả phải thảng thốt:





“Uất hận quá rồi nước mắt chảy vào tim”

Cương Biên


Cô không thể soạn tiếp bài
Bởi hồn lạc về Hà Tĩnh
Nơi nước mắt nhân dân đang chảy dài về phía biển
Và biển chiều ứa máu oan khiên

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm
Chập chờn bãi bờ phủ đầy tôm cá chết
Chập chờn tiếng thở dài thấu đêm đen những con thuyền cắm sào trên bến
Chẳng dám ra khơi ngay giữa biển quê mình

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm
Chập chờn lúa chết khô giữa thì con gái
Chập chờn ruộng đồng nứt nẻ hoang bờ bãi
Những đàn bò ăn cả bao nilon

Có lẽ đên nay cô lại trắng đêm
Bởi giật mình Đền Hùng thất thủ
Bao nhiêu tượng đài ngổn ngang đổ vỡ
Xoang xoảng nứt niềm tin

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm
Bởi bóng ma những chợ trời hóa chất
Cứ lượn dọc lượn ngang giữa những đàn gia súc
Toác miệng cười trên những cánh đồng xanh

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm
Mơ thấy con cháu mình biến đổi gen mang hình thù kỳ quái
Thấy dải đất chữ S co rúm lại
Rồi bay ra khỏi bản đồ…

Đêm đã khuya rồi căm phẫn chẳng thành thơ
Chắc nhiều người cũng như cô thêm một đêm khó ngủ
Học trò ơi đất nước này là của ai hãy nhìn cho tỏ
Uất hận quá rồi, nước mắt ngược vào tim…



Đất nước mình ngộ quá phải không Anh ? Huỳnh công Ánh


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11784

Bài gởiGởi bởi: Hai Tháng 5 16, 2016 9:37 pm    Tiêu đề:

ĐẤT NƯỚC MÌNH RỒI SẼ VỀ ĐÂU EM?
(Họa vần thơ Trần Thị Lam)

Đất nước mình quả ngộ quá em ơi!
Đang tụt hậu đồng nghĩa không chịu lớn
Nôi hồng hoang thích nằm tệ hơn còn bú mớm
Mắt hoang sơ mờ tối lối kêu đòi.

Đất nước mình đâu có lạ em ơi!
Đại Điện và Cửu Trường Đài kì vĩ
Khác gì chiếc bánh cùng tượng đài nghìn tỷ
Sinh mạng người không xứng cái móng tay.

Đất nước mình chẳng buồn nữa em ơi!
Nhờ vô cảm hủy dần chồi xanh biếc
Biển, rừng, đồng cứ vui mặc cho dù đang chết
Mặc con thuyền nhớ sóng khơi xa.

Đất nước mình nghèo thương giầu bạo em ơi!
Quằn lưng chữ S nặng nợ nần ông cha để lại
Đành ôm hận, lấy gì cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu còn gì nữa phải cúi đầu.

Đất nước mình rồi sẽ về đâu em?
Anh và em làm sao mà biết được
Hỏi trời xanh, hỏi sau, không hỏi trước
Bởi “Hỏi nhau rồi lại nhìn nhau

Ngàn năm chưa nghĩ ra câu trả lời” (chèo dòng lệ Tố Như)


Dân Việt





Tâm sự cùng Hồng Lam


Hồng Lam ơi khi nghe em hỏi
Trong lòng anh bao điều muốn nói
Kể em nghe tất cả mọi điều

Đất nước mình không ngộ lắm đâu em
Bởi dân hiền một lòng theo Đảng...
Cá bắt đầu chết từ Vũng Áng

Các ban ngành tìm mải không ra
Dân miền trung thảm thiết kêu la
ông trời ơi! nhưng ở rất xa
Biển than khóc như những hồn ma ...

Từ ngoài khơi biển kêu gào được sống
Trời cũng nghe với bao lần chớp động
Trên đất liền còn có những dòng sông
ô nhiễm nặng trở thành sông chết

Kể bao giờ mới hết em ơi!
Cánh rừng xanh bị tàn phá tơi bời
Đảng họp bàn Đảng luôn đổi mới...

Lo cho dân từ những bước đi
Đâu chỉ có tượng đài nghìn tỉ
Mà rất nhiều dự án đã chi...
Con số ma biến thành hợp lý

Đường cao tốc chưa đi đã hỏng
Nhà máy hoàng tàn đắp chiếu bỏ không
mùa gặt mới Mẹ nóng lòng chờ đợi
Mua cho con manh áo mới tới trường .

Nhưng tai ương trời hạn cháy đồng
Mẹ trở về với mái liều không
nghe thở dài trên những dòng sông
Cá chết trắng chất thành từng đống

Nước mắt rơi nghẹn quặn đáy lòng
Dân thẩn thờ bên con thuyền nhớ sóng
Mắt nhìn trời hướng về biển rộng

Phải làm gì để sống tiếp em ơi
chuyện anh kể với độ dài trên biển
Chưa nới chi đến chuyện đất liền .
Thạc sỉ, kỹ sư dân hiền tìm việc

Bởi tiếc công đèn sách lâu ngày
Học bằng tiền lưng vốn đi vay
Việc chẳng có nợ ngày một lớn

Sông biển chẳng còn nợ vẩn trên vai.
Còn đâu biển rộng sông dài
Để anh thả lưới quăng chài ngược xuôi...


phuongbeo1 Ngày 15-5-2016


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11784

Bài gởiGởi bởi: Tư Tháng 5 18, 2016 8:33 pm    Tiêu đề:

Đất nước mình chẳng ngộ em ơi
* LÊ THỌ


Đất nước mình chẳng ngộ em ơi
Bốn nghìn năm, ai biết rong chơi
Bốn nghìn năm, chưa nói nên lời
Trước bất công chỉ biết cúi đầu nhẫn nhục!

Đất nước mình chẳng lạ đâu em
Bệnh thành tích xưa nay vẫn thế
Dự án, tượng đài nghìn tỷ, và công trình thế kỷ
Mai sau con cháu được ngắm nhìn!

Đất nước mình chẳng biết buồn em ơi!
Biển bạc rừng xanh chia chác hết rồi
Rừng bán hết và biển đảo thì sắp mất
Những con thuyền chẳng được ra khơi.

Đất nước mình ai thương xót em ơi!
Những kẻ lang thang ở khắp mọi nơi
Những bà mẹ già chờ con mỏi mắt
Những hố bom sâu hoắm lòng người.

Nhiều thương binh không biết đứng ngồi
Chất độc da cam để lại nỗi đau khôn xiết
Bao nhiêu đứa trẻ chưa được làm người
Dù chiến tranh qua đi đã lâu rồi.

Những nông dân chẳng còn tấc đất
Sinh viên ra trường chẳng biết về đâu
Lò tiến sỹ sản sinh không biết mệt
Nhân bản vô tư, chẳng biết có nhu cầu.

Những đứa trẻ sinh ra không chịu lớn
Dành để mai sau gánh nợ cho đời
Ông cha cứ việc ngồi hưởng thụ
Đứng trước năm châu bao giờ được bằng người.

Đất nước mình chẳng biêt về đâu
Dân không biết mà quan càng không biết
Hỏi nhau chi cho nhân loại mỉm cười
Cứ chờ đấy rồi cuộc đời sẽ tốt?


LT





HẾT NGỘ CHƯA EM?


Đất nước mình có gì ngộ đâu em !
Cả nhân loại riêng mình đi một hướng
Lên thiên đàng bằng con đường không tưởng
Xây mộng tương lai bởi nghiệp chướng khó lường

Con Lạc, cháu Hồng ai chẳng quý quê hương
Nơi mẹ cha ta từng cày sâu cuốc bẫm
Sớm ra khơi, chiều buông câu tối sẩm
Chân lấm, tay bùn chẳng kiếm đủ miếng ăn

Quá bảy mươi năm, tưởng đã bớt khó khăn
Nhà lợp ngói, giếng nước trong, ra khơi vào lộng
Tôm cá đầy thuyền, chiều con mong, vợ ngóng
Cuộc sống bộn bề, nhưng đã bớt long đong

Giá như cha cứ vậy, nhìn giữ non sông
Tu nhân, tích đức, cùng cháu con vượt cạn
Trên dưới đồng lòng, bớt thù thêm bạn
Khó vạn lần, chắc mọi sự sẽ qua

Ngộ đầu tiên là ta ngộ nhận ta
Đã thắng Mỹ là làm nên tất cả
Hai bàn tay, làm công nghiệp hóa
Để bây giờ chiếc đinh vít thiếu ren?

Ngộ thứ hai, mắc chứng hay quên
Bốn nghìn năm cha ông giữ nước
Máu, nước mắt, trầm tích có được
Văn hóa ngàn đời, nay mặc định mấy mươi năm ?

Ngộ thứ ba không tìm được minh quân
Chín mươi triệu dân không có quyền chọn lựa
Con cháu suốt ngày ngóng trong bầu sữa
Mẹ lưng còng, bóng ngã, vú nhăn nheo ?

Ngộ thứ tư, quan quân mãi nói leo
Ăn theo, nói leo đã thành thuộc tính
Hoạch định chính sách không cần liệu tính
Dự án vẽ ra cốt trích nặng túi tham?

Ngộ vẫn còn nhiều, nhưng chốt ngộ thứ năm
Hay đu dây, bạn thù không phân rõ
Bài học năm xưa, chắc em nhớ đó
Đã vợ chồng, chung thủy có nhau

Sống ở đời có trước có sau
Đừng ỡm ờ, đục – trong, phụ - bạc
Đã là con người trên đời không gì biệt khác
" Tiền kỹ, hậu nhân", vạn sự tường minh !!!

Sẽ hết ngộ thôi nếu có Kẻ hy sinh
Đặt Tổ quốc, Dân tộc lên trên hết
Điều giản đơn anh và em đều biết
Không ai dể dàng vứt bỏ đâu em ?

Điều em hỏi anh trăn trở bao đêm
Chắc trong nớ, em vẫn còn thao thức
Cát cháy, biển khát, ngực trần, đầu hè oi bức
Ngộ ra rồi, mùi tanh cá chết, hết chưa em ???.



Hà Nội, 01 tháng 5 năm 2016
ND (noreply-comment@blogger.com)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11784

Bài gởiGởi bởi: Năm Tháng 5 19, 2016 9:01 pm    Tiêu đề:

Đất Nước Mình.Thơ Lý Nhân Nghĩa Gửi Cô Giáo Lam.(HPN-LV) - HÒA ÂM TRÌNH BÀY HPN




Nặc danh04:22 Ngày 18 tháng 05 năm 2016

Đất nước mình ngộ thật đó em ơi.


Đất nước mình ngộ thật đó em ơi.
Anh không lớn,nhiều người không lớn nổi,
Như trẻ thơ sợ những lúc roi đòn,
Cho dù bất công chỉ biết khóc và gào.

Đất nước mình lạ thật đó em ơi.
Vì muốn ếch to như bò, bánh chưng phải kì vĩ.
Nghèo nhưng phải sang là tượng đài nghìn tỷ.
Sinh mang người đâu bằng công trình nghìn tỷ em ơi.

Đất nước mình không buồn quá đâu em.
Dù biển chết, rừng hết cây, đồng hoang trơ đất.
Đã có nhà to, đường rộng sẽ bù vào,
và đỉnh cao chói lóa trí khô cùng...

Đất nước mình thật đáng thương đó em.
Ông, cha ăn mặn, cháu, con phải khát nước.
Tài nguyên cạn cùng, di sản có là chi!
Ở đợ khắp năm châu làm sao được ngẩn đầu.

Đất nước mình sẽ về đâu ư!
Em hỏi thế làm sao anh trả lời được.
Có thể trời xanh sẽ đưa về nơi Ấy?
Hay Tổ Tiên mình nổi giận GỌI ĐỨNG LÊN...






Cảm Ơn Cô Giáo Lam


Cảm ơn cô giáo sông Lam
Bài thơ cô viết đã làm bão giông
Quét vào bè lũ nô vong
Xé toang bản mặt phản dân hại nòi
Đập vào bình mắm tanh hôi
Vỡ tan tung toé chuột giòi bọ sâu
Ôm cầm lý luận đâu đâu
Cái CN Mác trời Âu rước về.

Người dân trong nước hả hê
Giật mình thức tỉnh cơn mê đêm dài
Nhìn ra đất nước ngày nay
Điêu linh, lở lói, tù đày, tang thương
Réo nhau trên mạng xuống đường
Đấu tranh chống lũ bất lương gian tà
Diệt bầy quỉ đỏ yêu ma
Trả về Tổ Quốc sơn hà Việt Nam.



https://fdfvn.wordpress.com

Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 8, 9, 10, 11  Trang kế
Trang 9 trong tổng số 11 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved