Phạm T Nghiên Từ nhà hoạt động thành 'dân oan'
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... , 123, 124, 125  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
giang son



Ngày tham gia: 26 11 2011
Bài gởi: 16804

Bài gởiGởi bởi: Năm 12 13, 2018 6:22 am    Tiêu đề:

Xin chúc mừng cho chị,mong chị sẽ tiếp tục cuộc đấu tranh thay cho tiếng nói và nguyện vọng của người dân tại VN.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
janosh



Ngày tham gia: 13 6 2008
Bài gởi: 16339

Bài gởiGởi bởi: Năm 12 13, 2018 6:45 am    Tiêu đề:

Người đàn bà đáng sợ cho đám bưng bô và bè lũ tay sai csVN bán nước
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 10016

Bài gởiGởi bởi: Tư 12 19, 2018 4:29 pm    Tiêu đề:

Trong tù có gì vui?!



Mẹ Nấm (Danlambao) - Phải nói ngay là không có gì vui hết nếu bạn không chuẩn bị tinh thần.

Từ ngày 11/10/2016 đến ngày 7/5/2017 có lẽ là thời gian khó khăn nhất đối với gia đình và bạn bè bên ngoài khi không hề có tin tức gì về Quỳnh.

Theo như lệnh tạm giam được tống đạt bởi Cơ quan ANĐT (PA92) Ca tỉnh Khánh Hoà, Quỳnh sẽ bị tạm giam tại trại giam Sông Lô.

Sau gần 8 tiếng làm việc tại trụ sở công an tỉnh số 80 Trần Phú, tối ngày 10/10/2016, Quỳnh được đưa vào trại tạm giam Sông Lô. Lúc làm thủ tục nhập kho Quỳnh mới phát hiện ra đã bị mất 500 ngàn mang theo lúc nào không biết.

Quỳnh được “đặc cách” ở chung buồng giam với Thuý Kiều - phạm nhân thân tín với nữ quản giáo Bùi Thị Huyền.

Huyền rất “ưu ái” Quỳnh, xét đồ, kiểm người rất nghiêm ngặt. Sau này Quỳnh mới phát hiện ra hình như Huyền có thú vui bệnh hoạn khi xét người phạm nhân là phải vầy vò nắn bóp đủ kiểu hòng làm nhục người khác thì mới ưng ý.

Ngay khi vừa bước vào buồng giam D31, Quỳnh nói tội danh của Quỳnh là “Tuyên truyền chống Nhà nước”. Quỳnh vào trại giam này là để tìm em Nguyễn Hữu Quốc Duy, một người đã bị bắt oan, bị kết án 3 năm tù mà đến giờ vẫn chưa được gặp mặt gia đình và luật sư.

Sáng sớm hôm sau, Điều tra viên Lê Quang Anh Văn vào “đón” Quỳnh ra công an tỉnh ngồi xem họ lục lọi giấy tờ, xem hình trên thẻ nhớ cả ngày. Đến chiều tối, thấy Phó phòng PA 92 Phan Bình Dương có mặt cùng 2 nữ thực tập khác đưa Quỳnh đến một trại giam khác.

Vì say xe và quá mệt mỏi sau cả ngày làm việc, Quỳnh bước xuống xe tù mà không còn định hướng được mình đang ở đâu. Lúc vào phòng làm việc nhìn lên bảng phân công công tác mới biết nơi giam giữ mình kế tiếp là trại tạm giam công an huyện Cam Lâm.

Đêm khuya, trời tối, Quỳnh được đưa vào buồng giam số 1 - dãy B, chung với một phạm nhân nữ khác. Cách buồng giam của Quỳnh ba buồng là nơi giam giữ các phạm nhân đã có án (được gọi là tự giác).

Sự xuất hiện của Quỳnh cùng với sự hộ tống của 2 thực tập sinh nữ, Phó Giám thị trại giam, hai công an viên là thắc mắc với tất cả các bạn tù. Tội danh của Quỳnh cũng là tội quý hiếm ở trại này.

Khi biết mình bị cách ly, Quỳnh quyết định sẽ hoà nhập với cuộc sống tù đày như một người đi để lắng nghe và chiêm nghiệm. Sau vài ngày nhìn Quỳnh đầy nghi ngờ, cô em ở chung buồng giam đã bắt đầu tìm hiểu về những việc Quỳnh làm, và hai chị em đã có rất nhiều chuyện để nói với nhau.

Vì mỗi ngày Quỳnh phải đi làm việc với cơ quan điều tra, nên đối với các bạn nam ở dãy buồng giam đối diện Quỳnh luôn là điều lạ lùng với các bạn.

Có một lần các bạn nói chuyện với nhau qua “ô đài” (ô thông gió trên cửa buồng giam cỡ bằng quyển vở học sinh) Quỳnh nghe được như sau:

- Ê bên đó có hai đứa con gái, sao chỉ thấy có một đứa đi ra ngoài hoài vậy ta?! Con nhỏ tóc nâu nâu mặc quần cam, nó tội gì mà ngày nào đi cung cũng thấy nó cười cười nói nói với cán bộ. Chắc nó là “hàng gửi”!

Để tránh bị phiền phức, khi ai hỏi đến Quỳnh, những người tù tự giác trả lời án Quỳnh là án “khó nói”. Chính vì mập mờ như vậy, sự tò mò của người khác càng tăng lên.

Và Quỳnh đã có người để ý trong những lần đi ra đi vào như vậy!

Trong tù không có gì vui, nên mọi người đều cố gắng tạo niềm vui, an ủi tinh thần nhau bất cứ lúc nào có thể.

Có một cậu nhỏ, thường xuyên gọi buồng giam số 1, nhờ cô em ở chung làm mai Quỳnh cho cậu nhỏ đó. Quỳnh còn nhớ, “Bé” (tên Quỳnh đặt cho cậu nhỏ này) đã luôn miệng nói:

- Chị Quỳnh ơi, ở bên đó chị phải cố gắng lên, chị đừng suy nghĩ nhiều, ráng ăn uống cho có sức khoẻ, lúc nào chị buồn chị kêu em hát cho chị nghe nha!

Bé là người đã “làm mai” bạn Nai cho Quỳnh sau khi giới thiệu:

- Chị nói chuyện với ông anh em đi. Ổng hiền lắm, nai lắm, ổng thầm thương trộm nhớ chị lâu rồi!

Cứ như vậy, mỗi ngày chừng 5-10 phút, hết Bé, rồi Nai, Hươu, Trọc, Thành... cứ an ủi Quỳnh bằng những câu bông đùa, những bài hát với hy vọng có thể giúp Quỳnh cười mỗi ngày.

Các bạn đâu có biết, Quỳnh cũng nghĩ cách bảo vệ các bạn khỏi những trận đòn, những lời mắng nhiếc của công an Cao Văn Lâm, Nguyễn Quang Tuyên mỗi ngày.

Quỳnh còn nhớ, một đêm sau khi uống say, Cao Văn Lâm kéo thêm mấy công an nghĩa vụ khác vào thị uy. Quỳnh im lặng đứng nghe hết. Hôm sau Quỳnh ra hỏi ngay Phan Bình Dương:

- Tại sao vô tới đây rồi mà công an còn đánh người?!

- Tụi nó lì quá nên đánh chứ gì?! Mày vô đây rồi mày làm ơn giùm anh đi Quỳnh, đừng lo chuyện bao đồng nữa!

Quỳnh không cãi.

Nhưng lần sau, khi Nguyễn Quang Tuyên đánh nghi phạm nam bên khu A, Quỳnh đã đá cửa.

Đá cửa buồng giam là một trọng tội và sẽ bị phạt, nhưng hôm đó khi đang mắng chửi và tát tai người khác, Tuyên đã dừng lại. Một công an nghĩa vụ khác hỏi:

- Chuyện gì vậy chị Quỳnh, sao lại đá cửa?! Sao giờ này chưa ngủ?!

Quỳnh và em kia im lặng nhìn nhau. Và công an cũng im lặng đi ra không đánh phạm nữa!

Trong tù không có gì vui, nhưng Quỳnh không buồn vì Quỳnh cố học cách lắng nghe và bảo vệ người khác, giúp họ biết họ có quyền con người và không ai được phép đánh đập họ dù bất kỳ lý do nào.

Quỳnh không thể nói về quyền con người như đang viết blog nhưng Quỳnh đã sống và thể hiện quyền của mình ngay trong trại giam để người khác có thể nhìn theo.

Trại giam Cam Lâm, nơi Quỳnh bị đối xử phân biệt, phải mua đồ dùng với giá gấp 3-5 lần bên ngoài. Có tiền không mua được gì ngoài xà bông giặt, nước rửa chén, mì gói và cà phê.

Trại giam Cam Lâm, nơi Quỳnh không được phát băng vệ sinh theo tiêu chuẩn công khai của nhà nước, không thể mua băng vệ sinh dù có tiền lưu ký.

Trại giam Cam Lâm, nơi Quỳnh phải khổ sở vì sống chung với ổ kiến lửa bò khắp phòng suốt mây tháng trời và bọ xít bay vù vù hàng đêm khiến Quỳnh không dám ngủ.

Trại giam Cam Lâm với món canh mồng tơi và cá nục thần thánh khiến bạn Lụi phải làm thơ.

Họ không thể nào tước đi niềm vui và nụ cười của Quỳnh khi các bạn khác luôn bảo bọc Quỳnh theo cách của họ.

Cam Lâm là nơi Quỳnh phát hiện ra có một người gọi “Quỳnh ơi!” tha thiết nhất trên trái đất này.

Cam Lâm là nơi mà có người sẵn sàng an ủi Quỳnh “mọi chuyện buồn rồi sẽ qua thôi khi có anh ở đây rồi” dù chẳng biết Quỳnh là ai và sẽ ra sao.

Cam Lâm là nơi Quỳnh đã nghe, đã thấy rõ hơn thủ đoạn tàn nhẫn của các điều tra viên và cách thức làm ra tiền trong trại giam.

Vì vậy, nếu đã biết trong tù không có gì vui, chúng ta sẽ học được cách tạo niềm vui và chia sẻ niềm vui với người xung quanh để giúp nhau có thêm niềm tin trong cuộc sống.

Cam Lâm dù muốn hay không cũng là nơi Quỳnh bắt đầu thực hành quyền con người với cộng đồng và đã có những người bạn đồng hành!



Mẹ Nấm
danlambaovn.blogspot.com
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 10016

Bài gởiGởi bởi: Năm 1 10, 2019 4:44 pm    Tiêu đề:

Phạm Thanh Nghiên: Từ nhà hoạt động thành 'dân oan'



FB NGUYEN TIN

Nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên và chồng (giữa) tại nơi từng là căn nhà mới xây của vợ chồng bà ở Vườn rau Lộc Hưng

Nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên nói với BBC rằng bà "không biết dẫn con gái đi về đâu khi Tết sắp đến" trong lúc căn nhà mới xây của vợ chồng bà vừa bị giật sập tại Vườn rau Lộc Hưng.

Nhưng bà nói thêm: "Tôi là người Công giáo nên có niềm tin rằng có thể Chúa thấy những tai ương giáng xuống cuộc đời tôi chưa đủ nên muốn thử thách tôi thêm, lần này và có thể những lần sau nữa."

Blogger, nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên, tác giả của cuốn Những Mảnh Đời Sau Song Sắt, từng chịu 4 năm tù, 3 năm quản chế về tội "Tuyên truyền chống phá nhà nước", theo Điều 88 Bộ luật Hình sự trong một phiên tòa hồi năm 2010.

Chồng bà, cựu tù chính trị Huỳnh Anh Tú mãn án 14 năm tù hồi năm 2013.

Sau khi kết hôn, cuối năm 2015, vợ chồng bà dọn vào Sài Gòn và sống tại Vườn rau Lộc Hưng.

Sau một thời gian ở trọ tại nơi này, vợ chồng bà quyết định dành tiền tích cóp và vay mượn thêm mua một mảnh đất 42m2 để xây nhà.

Căn nhà vừa xây xong sau Giáng sinh 2018. Vợ chồng bà kịp ngủ lại một đêm trước khi căn nhà nằm trong số những nhà cuối cùng ở Vườn rau Lộc Hưng bị giật sập hôm 8/1.



Căn nhà của bà Phạm Thanh Nghiên trước và sau khi bị phá dỡ

'Mảnh đất của lòng tốt'

Hôm 9/1, bà Phạm Thanh Nghiên nói với BBC: "Khi mua đất cất nhà ở đây, vợ chồng tôi đã dự liệu được sớm muộn Vườn rau Lộc Hưng cũng bị chính quyền cho phá dỡ, dù theo như tôi hiểu, đây là đất có quyền sử dụng hợp pháp của người dân từ năm 1954."

"Nhưng tôi nghĩ rằng chuyên đó ít ra cũng phải hai, ba năm nữa mới xảy đến, và trong thời gian đó, đứa con gái mới 13 tháng tuổi của chúng tôi ít nhất sẽ có nhà mới đón Tết, rồi có dịp đi xe đạp trong sân nhà."

"Còn bây giờ, căn nhà đã bị giật sập. Tôi không biết dẫn con gái đi về đâu khi Tết sắp đến, trong lúc nó bị bệnh hen suyễn và mấy đêm nay đã phải đi ngủ nhờ nhà người quen."

"Chúng tôi chọn dựng nhà ở Vườn rau Lộc Hưng vì đây là mảnh đất của lòng tốt."

"Là người có hoạt động đấu tranh đến nay là năm thứ 13 và nhiều lần bị sách nhiễu khi còn ở miền Bắc, tôi cảm nhận được sự ấm áp, bình an, được che chở khi dọn vào Sài Gòn, sống cùng những người dân Lộc Hưng, phần đông trong số họ là người Bắc 1954 và theo đạo Công giáo."

"Có thể nói, Vườn rau Lộc Hưng là một phần ký ức đẹp của những người từng sống ở đây."

"Mọi người dù làm nghề trồng rau hay cho thuê nhà trọ, lao động chân tay nhưng đều có niềm tin Tôn giáo, sống đùm bọc nhau."

"Khi nhìn những gương mặt thất thần sau biến cố hôm 8/1 và những ngày cưỡng chế trước đó, bỗng dưng tôi liên tưởng được nỗi đau của người dân miền Nam hôm 30/4/1975."

"Dù việc mất nhà là cú sốc quá nặng đối với vợ chồng tôi, tôi vẫn hy vọng những gì mình đã phải chịu đựng là chịu thay cho con gái mình về sau."

"Tôi là người Công giáo nên có niềm tin rằng có thể Chúa thấy những tai ương giáng xuống cuộc đời tôi chưa đủ nên muốn thử thách tôi thêm, lần này và có thể những lần sau nữa."



Bà Phạm Thanh Nghiên nói trường hợp của vợ chồng bà là "từ cựu tù lương tâm trở lại làm dân oan"

Từ nhà hoạt động thành 'dân oan'

Trong cuộc trò chuyện với BBC, bà Phạm Thanh Nghiên cũng cho biết thêm: "Lâu nay người ta chỉ thấy những người thoạt đầu là dân oan mất đất, đi khiếu kiện, đấu tranh rồi bị cầm tù, như trường hợp của bà Cấn Thị Thêu, Bùi Thị Minh Hằng."

"Còn trường hợp của vợ chồng tôi bây giờ sao "ngược" quá: từ cựu tù lương tâm trở lại làm dân oan."

"Căn nhà đó với chúng tôi là tài sản quá lớn, vì đã phải tích cóp cả chục năm rồi phải mượn nợ."

"Nhất là trong bối cảnh một nhà hoạt động ở Việt Nam luôn gặp thử thách về chuyện mưu sinh do bị làm khó dễ."

"Bản thân tôi dù rất cố gắng, muốn sống cuộc sống bình thường như bao phụ nữ khác cũng khó, thậm chí dù làm việc chân tay cũng bị ngăn cản."

"Do vậy, tôi quyết định dành toàn thời gian cho việc tranh đấu, viết blog, viết sách."



Bà Phạm Thanh Nghiên từng mong đứa con gái mới 13 tháng tuổi "ít nhất sẽ có nhà mới đón Tết"

"Thật ra, trong những năm đầu khi mới bước vào con đường hoạt động, có lúc tôi cũng nghĩ, hay là mình chọn cuộc sống bớt nghĩ về nhân quyền, chính trị thì sẽ yên ổn hơn."

"Nhưng rồi sau đó, tìm hiểu những người chung quanh, tôi nhận ra trong xã hội này, bất cứ người dân nào muốn yên thân cũng khó."

"Rồi sẽ đến lúc họ nhận ra những việc xảy đến với họ đều có yếu tố chính trị."

"Trong giờ phút này, có thể nói mong muốn lớn nhất của tôi là con gái mình được lớn lên trong một môi trường có tự do, quyền con người được đảm bảo và phẩm giá của nó được tôn trọng."

"Và cũng trong tai ương mất nhà, tôi càng thương chồng tôi hơn bao giờ hết. Anh ấy đã trải qua phần lớn cuộc đời sống lưu vong ở Campuchia, Thái Lan, tù đày ở Việt Nam và bây giờ sống lưu vong trên chính quê hương mình, không nhà cửa và giấy tờ tùy thân..."
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... , 123, 124, 125  Trang kế
Trang 124 trong tổng số 125 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved