Âm nhạc miền Nam và NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 43, 44, 45, 46  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11016

Bài gởiGởi bởi: Ba 7 02, 2019 8:57 pm    Tiêu đề:

Nhật Trường " Tình Thiên Thu " của Nguyễn thị Mộng Thường

https://www.youtube.com/watch?v=PxUwKkVhxNg







CHUYỆN TÌNH MỘNG THƯỜNG KARAOKE


https://www.youtube.com/watch?v=EOP_Fk8Agw0




Thư từ tiền tuyến – Phi Trường Phượng Hoàng…

Nguyễn Mộng Thường

Em!

Sau hơn nửa tháng hành quân, truy lùng địch khắp vùng ngã ba Tam Biên, đơn vị kéo ra phi trường Phượng Hoàng, nghỉ dưỡng quân và nhận tiếp tế. Đây là một phi trường dã chiến, bỏ hoang từ lâu, đường băng hẹp và ngắn, lỗ chỗ dấu đạn pháo của địch quân.



Phi trường Phượng Hoàng – Dakto 1971
Khung cảnh nơi đây thật tiêu điều, cộng thêm cái vắng vẻ của vùng biên giới, khiến lòng người như se lại. Đâu đó, một anh em đang mở ra-đi-ô bài “Chiều Mưa Biên Giới“ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, nghe thật thấm thía:

“Chiều mưa biên giới, anh đi về đâu?
Sao còn đứng ngóng nơi giang đầu,
Kìa rừng chiều âm u rét mướt,
Chờ người về vui trong giá buốt,
Người về bơ vơ…”

Chiều nay biên giới không mưa, và lòng anh cũng cảm thấy ấm lại đôi chút vì trong phần tiếp tế của anh có kèm theo món quà tinh thần đến từ hậu phương xa xôi, đó là lá thư của em.

Cảm ơn những ân tình, những âu lo mà em đã dành cho anh.

Đọc thơ em, anh thấy được an ủi rất nhiều và biết rằng ở nơi an bình, hạnh phúc ấy, với trăm ngàn thú vui quyến rũ của ngày Xuân, em vẫn không quên những người lính trận miền xa.

Sinh hoạt của trường Gia Long vui quá!

Làm anh nhớ đến ray rứt những tháng ngày còn mài đũng quần trên ghế nhà trường.

Thấm thoát thế mà đã hơn bốn năm trời rồi em nhỉ!

Kể từ ngày anh xếp bút nghiên lên đường làm bổn phận người trai thời ly loạn. Khoảng thời gian ấy không dài so với một đời người, nhưng với những kẻ ngày đêm đối diện cùng bom đạn thì quả thật cũng đáng kể lắm. Đáng kể bởi vì cuộc sống của người lính có thể mất, còn chỉ trong giây lát…

Thạnh, cậu âm thoại viên mang máy đại đội, mà anh đã có lần nhắc đến tên, chắc em còn nhớ!

Đã vĩnh viễn nằm xuống rồi!

Chiều hôm qua, vâng, mới chiều hôm qua đây thôi!

Sau khi lục soát qua một làng Thượng với mươi nóc nhà sàn vắng lạnh, vì họ đã được di tản cả rồi, đơn vị dừng lại đóng quân bên ngoài làng, cách chừng hơn hai trăm thước, trong một khoảng rừng già khá thoáng. Mọi người lo chuẩn bị hố cá nhân xong thì cũng đã chạng vạng.

Anh đang ngồi lo chấm tọa độ cho pháo binh bắn khuấy rối và phòng khi hữu sự, thì Thạnh bước dến bên đầu võng anh nói nhỏ:

– Em đi kiếm chút rau xanh cho bữa cơm chiều nhe ông thày?

– Vườn không nhà trống như thế thì rau ở đâu ra mà kiếm? Anh ngửng lên đầu hỏi lại.

– Ngay miếng rẫy đầu làng nè! Em nhìn thấy còn một ít đọt bầu, tuy hơi héo, nhưng cũng còn khá lắm: “Đầu tôm nấu với ruột bầu, Thày chan trò húp, gật đầu khen ngon.” Mình không có đầu tôm mà cũng chẳng có ruột bầu, thì dùng tạm đọt bầu luộc chấm thịt gà hộp kho mặn cũng bắt lắm đó nhe ông thày. Mấy tuần nay tiếp tế không thấy có rau tươi, ăn toàn lương khô, táo bón muốn lòi con trê luôn.

Anh cố nín cười vì tính dí dỏm của Thạnh, nghiêm mặt:

– Mày đi bỏ máy cho ai trực?

– Có thằng Liễng với thằng Quý mà, hơn nữa em chỉ đi độ chừng hai mươi phút thôi, và chỉ chừng ba mươi phút sau thày trò mình sẽ có một đĩa đọt bầu luộc xanh rờn.

– Ai đi với mày?

– Thằng Bảo đi với em…

Bảo là liên lạc viên đại đội.

– Đi đứng nhớ cẩn thận!

– Dạ…

Thạnh bước nhanh về hướng đầu làng, Bảo lẽo đẽo theo sau. Anh không ngờ đó là lần cuối cùng anh nói chuyện với Thạnh.

Em biết không,Thạnh thông minh, nhanh nhẹn có bằng trung học đệ nhất cấp, tới tuổi trình diện đi học Hạ Sĩ Quan thì mẹ đau nặng, nên nán lại nhà chăm sóc mẹ, cuối cùng phải đi quân dịch. Còn trẻ nhưng khá dày dạn chiến trường Cao Nguyên, nên chi hơn hai năm đã leo lên đến Hạ Sĩ. Anh đã phê chuyển đơn xin đi học Hạ Sĩ Quan đặc biệt cho Thạnh và đã được chấp thuận, chỉ chờ ngày có khóa là cậu ta lên đường.

Đang miên man suy nghĩ thì một tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía làng Thượng. Mọi người tức tốc ra ngay vị trí chiến đấu, anh bước vội sang lều bên cạnh, thấy Quý và Liễng đang ở dưới hố cá nhân

– Liên lạc với Trung Đội 3 xem chuyện gì xảy ra vậy.

Trung Đội 3 án ngữ mặt làng Thượng.

– Dạ! Tụi em đang liên lạc… Quý mau mắn.

Chưa có tiếng trả lời của Trung Đội 3 thì anh thấy Bảo đang hổn hển chạy về, dừng lại trước mặt anh, Bảo vừa thở, vừa nói:

– Ông Thạnh… ông Thạnh…

– Thạnh làm sao? Anh quát.

– Ông Thạnh bị lựu đạn, chết rồi!

Anh đứng như chôn chân một chỗ, hai lỗ tai lùng bùng, mắt như tối sầm lại. Có lẽ phải vài phút sau, anh mới nói:

– Sao mày bỏ về đây, mà không ở lại với nó?

– Dạ, ổng chết rồi, nên em chạy về cho đại đội hay…

Bấy giờ anh mới nhận ra sự ngớ ngẩn của mình.

-Thôi đưa tao ra đó xem sao!

Thạnh nằm ngửa, giữa ngửng dây bầu thả tràn dưới đất, tay trái còn nắm mớ đọt bầu, mặt lỗ chỗ những vết thương, ngực áo bị xé toạc, hắn lãnh trọn một trái lựu đạn đã được người phía bên kia gài sẵn dưới những dây bầu. Hết rồi, nhưng ước mơ nhỏ nhoi là một đĩa đọt bầu luộc và nhưng hoài bão cao vời trên bước đường binh nghiệp. Kiếp người thật mong manh!

Tại sao người ta có thể lợi dụng tất cả mọi phương tiện để ám hại nhau?

Anh cảm thấy cay sè nơi khóe mắt, phải chi anh dứt khoát không cho Thạnh đi. Nạn nhân hôm nay là Thạnh, nhưng nếu giả dụ chuyện này không xảy ra, thì mai kia, khi tình hình lắng dịu, những người dân hiền lành trở lại với nương rẫy thì chắc chắn họ sẽ là những kẻ khốn khổ trước cái cạm bẫy chết người ấy. Vì chẳng bao giờ người giăng bẫy sẽ quay lại để gỡ nó đi cả.

– Mơ ơi!

Anh xin lỗi vì chỉ nói với em về những chuyện không vui! Nhưng, nhưng đứng trước những mất mát đau lòng như thế, làm sao có thể lặng im được hả em! Mong em thông cảm.

Hẹn thư sau,

Nguyễn Mộng Thường


Thư từ Hậu Phương

Phố hiền, ngày…, tháng…, năm 197…

Anh thương yêu,

Em trông mòn mỏi, thư mới tới, từ KBC Phượng Hoàng…

Lá thư em trông đợi, nhuốm màu đen tang tóc trong thời tiết đất trời hãy còn mùa xuân. Chiến trường quá hiểm nguy, lòng em lại thêm chồng chất mối lo.

Câu chuyện anh kể trong thơ nầy làm em buồn quá, buồn tới tê người!

Sao người ta không ngang nhiên dũng cảm chiến đấu mặt đối mặt nhau ngoài chiến trường, còn có cái hào khí da ngựa bọc thây người chiến sĩ, mà lại ám hại một cách bẩn thỉu như vậy???

Ôi! Anh Thạnh không chết vì chiến đấu, mà chết vì một quả lựu đạn treo trên giàn bầu, rõ là dùng ám hại những người dân hiền hòa vô tội, mà anh Thạnh, không may đã!

Cái chết của anh Thạnh vừa thê thảm, lại vừa vô lý quá.

Chúng ta chiến đấu cho chính nghĩa, cho an nguy của người dân chớ đâu có những hành động hèn hạ giết dân, khiến đi tới đâu, dân hoảng sợ mà phải gồng gánh bỏ xóm bỏ làng chạy trốn.

Em nghĩ, họ làm những chuyện hèn hạ như vậy, họ chỉ là người thua trận mà thôi.

Bốn năm anh ở lính, là bốn năm em sống trong lo sợ từng ngày.

Nhớ quá những ngày tháng êm ả chung vui học hành, có bóng dáng anh quẩn quanh trước cổng trường nữ. Dáng anh hiền hòa, đôi mắt nhìn xa xăm qua làn khói trắng vờn bay. Ngày đó, em nhớ, anh ít nói lắm. Lá thư nầy cho em nhận ra năm tháng chiến đấu trong gian nguy đã làm cho anh thay đổi nhiều. Từ một thư sinh hiền lành, yêu đời, anh đã uất hận trước những cái chết vô lý của đồng đội, của những người lính trẻ đang sát cánh chia sẻ gian nguy với nhau.

Chiến trường đã trui luyện cho các anh thành những chiến sĩ dầy dạn, vậy mà, vẫn bị những cạm bẫy không ngờ.

Bây giờ là tháng năm, anh có nhớ không?

Tháng năm là tháng em buồn nhất, vì tháng giỗ Ba em, anh có nhớ không? Phải nhớ chứ, làm sao mà quên được phải không anh. Những ngày Tết năm Mậu Thân, cái năm con khỉ nhiều tai ương của đất nước mình. Sau thảm họa vào ngày đầu năm, ngày hưu chiến để dân lành đưa đón tiền nhân về sum họp cùng con cháu, để những người lính trận được phép trở về thăm gia đình, thăm cha mẹ, vợ con, thăm người yêu nhỏ… bọn họ đã lật lọng tàn nhẫn, tấn công chúng ta vào đêm ba mươi Tết thiêng liêng của đất nước. Ở Huế, ở Nha Trang,… chúng đã giết chết biết bao nhiêu dân vô tội một cách dã man thú tính.

Rồi đến tháng năm, họ đã tấn công vô vùng xa cảng Phú Lâm với dự mưu chiếm thủ đô Sài Gòn.

Buổi sáng tháng 5 đó, Cư xá nơi gia đình em sống tràn ngập tang tóc, khói và lửa thê lương. Bọn chúng tới đâu, dân lành gồng gánh nhau bỏ chạy tới đó. Và buổi sáng của Năm Mậu Thân đó, chúng đã giết chết ba em, một người cha hiền, một cây cột trụ trong gia đình.

Chiếc áo trắng của em đã ướt đẫm dòng máu nóng hổi, chảy từ thân thể của ba. Cái Năm Mậu Thân thê thảm, nó như ám cả cuộc đời em cho tới chết.

Trận Mậu Thân đó, em nhớ mãi đoàn lính Biệt Động Quân đã phản công mãnh liệt, dành phần thắng từng tất đất từ vùng ngoại ô Phú Lâm cho tới trong thành phố Chợ Lớn, Sài Gòn. Nhưng, ba em đã bị bọn Cộng Sản khát máu giết chết một cách hèn mạt trước khi những người lính Biệt Động Quân dũng cảm tới. Họ giết người một cách hèn hạ như thế, ai mà trở tay cho kịp. Như cái chết của anh Thạnh mới đây anh kể.

Vì thế mà em yêu thương những người lính Việt Nam Cộng Hòa, những người anh Biệt Động Quân, Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Kích, Hải Quân, Không Quân, Pháo Binh,……những người ôm súng để bảo vệ xóm làng, bảo vệ những người dân hiền lành vô tội, với chính nghĩa Miền Nam bảo vệ tự do. Thôi, em không muốn anh buồn thêm. Hồi đó, anh nhớ không, hai mình đều còn quá nhỏ.

Anh thương,

Cây mai vàng trước sân nhà bây giờ trổ xanh um lá. Mấy cành đào bông đã rụng hết rồi anh ơi. Bụi dạ lý hương đêm đêm vẫn thở những mùi hương nồng nàn, anh nhớ không, những đêm chúng mình ngồi kề bên nhau, cùng với mùi hương dạ lý.

Trường lớp sau những ngày tháng sinh hoạt Tất Niên, rồi Tân Niên, đã trở lại bình thường với những bài vở nặng nề ôn luyện cho kỳ thi sắp tới.

Anh biết không, hôm trường tổ chức văn nghệ Mừng Xuân ở rạp Thống Nhứt, đông người đến xem lắm đó anh.

Em thích nhất là hoạt cảnh ca vũ nhạc với tiếng trống bập bùng, những thiếu nữ đầu chít khăn mỏ quạ, mặc áo tứ thân đủ màu sắc, bước những bước chân dịu dàng làm lay động tà áo phất phới, đẹp quá chừng. Lời ngâm thơ vang lên lồng lộng trong tiếng trống, tiếng nhịp đầy vơi:

“Trai khôn tìm vợ chợ đông
Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân”

Anh biết không, lúc đó, em ước chi có anh ngồi kế bên, để cho em lén nắm lấy bàn tay mà siết mạnh.

Tuần nầy là mùa Lễ Phật Đản.

Em sẽ lên Chùa với Má, để cầu cho Quốc Thái Dân An. Và riêng em, cầu cho anh, từng ngày, tên đạn tránh xa anh, và những người bạn đồng đội của anh nữa.

Như Mơ của Mộng Thường

Nguồn: https://hung-viet.org/p18a20929/thu-tu-tien-tuyen-phi-truong-phuong-hoang
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
phuongtim11



Ngày tham gia: 30 3 2010
Bài gởi: 15290

Bài gởiGởi bởi: Năm 7 11, 2019 8:17 pm    Tiêu đề:



" CHUYẾN TÀU HOÀNG HÔN " - THANH THÚY
NHẠC TRƯỚC 1975


https://www.youtube.com/watch?v=KTnTA8aMz5k



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11016

Bài gởiGởi bởi: Năm 7 18, 2019 9:59 pm    Tiêu đề:





https://www.youtube.com/watch?v=bWCG2vHrH6k

Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11016

Bài gởiGởi bởi: Năm 7 18, 2019 10:13 pm    Tiêu đề:

Một Mai Giã Từ Vũ Khí- Ngân Khánh ̣̣(Nhật Ngân)
Duy Khánh


Hôm nay, chúng tôi trân trọng giới thiệu bản “Một mai giã từ vũ khí” của nhạc sỹ Nhật Ngân, ký dưới nghệ danh Ngân Khánh, tên con gái ông. Theo đánh giá chủ quan của [dongnhacxua.com] thì đây là nhạc phẩm tiêu biểu nhất cho những sáng tác về một thời chinh chiến.

Bản nhạc gồm 3 đoạn mà ý chủ đạo là niềm mơ ước chấm dứt chiến tranh, hòa bình lặp lại và người lính sẽ từ bỏ vũ khí để trở về với cuộc sống thường ngày, với kỷ niệm tuổi thơ mà vì chiến tranh, đã bị cướp mất. Trong “Một mai giã từ vũ khí”, chúng ta không bắt gặp một từ ngữ nào về ý thức hệ, về “chiến thắng” mà chỉ là sự chờ đợi đến héo hon cho “một ngày chinh chiến tàn”.

Nhạc sỹ Nhật Ngân đã nói lên mong ước tưởng chừng như rất giản đơn của cả một thế hệ trai trẻ thời chiến: một ngày được “trả súng đạn này, thôi sạch nợ sông núi” để xây dựng lại quê hương qua những hình ảnh bình dị như “nương dâu”, “con trâu”, “chiếc cầu tre”, …

Nghe kỹ lời nhạc, chúng ta không tìm thấy một chi tiết nào về “lòng thù hận” mà xuyên suốt là tính nhân văn của một người con dân tộc Việt, nhất là chi tiết “dìu em về thăm” những “người bạn đã ngàn năm yên nghỉ” để chúng ta hôm nay hãy biết quý trọng hòa bình và hãy biết yêu thương nhau

(dongnhacxua.com)


https://www.youtube.com/watch?v=XGKKRd7F56w







Karaoke -Một Mai Giã Từ Vũ Khí

https://www.youtube.com/watch?v=Kyuk6UQGrJ8



Một mai giã-từ vũ-khí -(KB Nguyễn Hiếu)



Ảnh của hiveminer

Thời gian đơn vị tôi đóng quân tại Cẩm Mỹ, một làng nhỏ hẻo lánh thuộc tỉnh Long Khánh, hằng ngày những giờ rảnh rỗi tôi thường lội bộ vào làng cùng vài người bạn cách chỗ đóng quân hơn một cây số để nhậu nhẹt, đi chợ, làm quen và tìm hiểu những sinh hoạt người dân nơi đây. Làng có một chợ nhỏ, lèo tèo với vài quán nước, một ngôi chùa nghèo trông xơ xác, một nhà thờ tương đối khang trang hơn. Ở đây có khoảng hơn năm mươi gia đình sống bằng nghề cạo mủ cao su, nhà được sở cao su cung cấp. Làng chỉ có những ông bà già, phụ nữ và trẻ con vì những thanh niên phần lớn theo Việt cộng, ban ngày thì Quốc Gia ban đêm thì Việt cộng kiểm soát. Nhiều đêm chúng về thu thuế, họp hành thường bị lính Địa Phương Quân, Bộ Binh ta phục kích giết chết.

Từ khi đơn vị tôi đóng quân ở đây thì V.C. ít về và sinh hoạt của người dân bình thường hơn. Chúng tôi thường tổ chức những buổi văn nghệ dã chiến để giúp vui cho đồng bào, đơn vị giao cho tôi phụ trách và thường trình diễn trong nhà lồng chợ. Có lần tôi hát bài Áo Anh Sút Chỉ Đường Tà thì sau khi buổi văn nghệ có một cô bé khoảng mười bảy tuổi với đôi mắt đen huyển, đôi môi đỏ hồng đẹp như một nàng tiên làm tôi bất động, ngây ngất. Cô mỉm cười nói: “Xin anh chép cho em bài hát hồi nãy anh ca rất hay!” Tôi bất ngờ, sung sướng và bị cà lăm khi trả lời: “Đ…ược, được…được, ngày mai tôi sẽ chép cho cô, mà cô tên gì, nhà cô ở đâu?” Sau khi nói tên, chỉ nhà xong, cô thánh thoát bước đi tôi nhìn theo một hồi lâu mà lòng còn ngây ngất.

Trở về đơn vị, đêm hôm đó tôi phải dùng đèn pin ngồi trong xe M113 để chép cho nàng bài hát. Sáng sớm hôm sau, khi trời còn đầy sương tôi vào làng để đưa cho nàng, từ đó dần dần chúng tôi yêu nhau. Tôi biết đây là vùng xôi đậu. Có lần tôi xin phép mẹ nàng để làm đám cưới, bà từ chối, tôi rủ nàng trốn theo tôi về Sài Gòn, nàng đồng ý. Sáng hôm sau khi tôi bước lên xe đò thì không thấy nàng, tôi xuống xe trở vào nhà thì thấy nàng khóc sướt mướt bên cạnh mẹ. Mẹ nàng mở cửa nói với tôi: “Tôi cấm cậu không được vào đây nữa.” Thấy bà ấy dữ dằn quá tôi teo và bỏ đi một mạch. Một thời gian ngắn sau đó đơn vị phài đi hành quân nơi khác, sau này thi vùng này mất an ninh tôi chỉ lén về thăm nàng một lần tối lại phải lên đồn Địa Phương Quân xin ngủ tạm và bỏ lại đây một mối tình như bài hát “Áo Anh Sút Chỉ Đường Tà”.



Chiến tranh mỗi ngày một gia tăng, tôi phải theo đơn vị hành quân triền miên khói lửa, có lần một anh Chuẩn Úy Đề Lô Pháo Binh mới về hỏi tôi là đơn vị mình đi hành quân thường không, tôi nói một năm đi hành quân chỉ có hai lần, một lần khoảng sáu tháng, anh nhăn mặt. Những lúc hành quân mệt mỏi, khi đi qua những nghĩa trang tôi thấy hàng chữ “Nơi An Nghỉ Cuối Cùng” thật đúng nghĩa, lúc mệt mỏi, chán chường đôi khi tôi muốn ở lại đây để được thanh thản không muốn thấy cảnh chết chóc của anh em chiến hữu, đồng bào, trẻ em vô tội, sự tàn phá quê hương bởi bom đạn của chiến tranh, nhiều sanh ly tử biệt. Những đêm khuya nghe tiếng chuông chùa vọng về từ xa, ôi tiếng chuông nghe quá não nùng như gọi kêu mình “Giã Từ Vũ Khí” mà đến đây để thấy được thiên đường, người người sẽ yêu thương nhau không còn hận thù nữa.

Có những lần đụng trận, tôi bị thương rất nặng và nghĩ mình sẽ chết, tôi cố mở to đôi mắt ra để nhìn cảnh vật xung quanh một lần sau cùng, hình ảnh những người thân hiện nhanh vào tâm trí và tôi thầm nói với tất cả một lời vĩnh biệt thân thương cuối cùng. Đó là những ý nghĩ của một người sắp chết mà tôi cảm nhận được từ kinh nghiệm chính mình. Trong lúc giao chiến với địch tôi nghĩ mình đã chết thì mới không còn sợ chết để vững tâm trực diện với kẻ thù, còn sợ chềt lo tìm nơi ẩn núp thi địch thấy ta, mà ta không thấy địch thì trước sau gì cũng “anh thêm lon giữa hai hàng nến chong”. Một kinh nghiệm khác là khi mình còn nghe tiếng đạn pháo, tiếng súng thi biết chắc mình còn sống. Những cấp bậc Binh II, Binh I dễ chết nhưng lên đến Hạ sĩ thì khó chết. Cấp Trung sĩ mới ra trường thì dễ chết, khi lên đến Trung Sĩ I thì khó chết. Cấp Chuẩn Úy thì dễ chết nhưng khi lên được Thiếu Úy thì khó chết. Cấp Đại Úy còn dễ chết khi leo lên tới cấp Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng thì khó mà chết, Cấp Đại Tá chỉ huy cấp Trung Đoàn tại chiến trường còn bị chết nhưng khi lên cấp Tướng, Tư Lệnh Sư Đoàn thì khó mà chết. Tất cả nếu vượt qua khỏi giai đoàn đầu thì từ từ chiến trường dạy cho ta thêm những kinh nghiệm để tìm cái sống trong cái chết.

Tôi mơ ước được giã từ vũ khí để trở về quê cũ, với ruộng vườn, gia đình, cuộc sống thời thơ ấu, với tình yêu mộc mạc đơn sơ nhưng chân thành và nhất là xa chiến tranh gây chia ly, chết chóc, sự tàn phá quê hương yêu dấu. Tôi không muốn giã từ vũ khí ra đi vĩnh viễn để những người thân yêu tôi phải đau khổ, mặc dù không muốn nhưng tôi vẫn sợ rồi có một ngày vì chiến trường mỗi ngày một mãnh liệt hơn, nhiều bạn bè đã giã từ vũ khí ra đi ngoài ý muốn. Tôi vào lính khi tuổi đời chỉ đôi mươi còn trong người nguyên một bầu nhiệt huyết cùng lý tưởng tự do, tôi không sợ chết mà chỉ sợ để buồn cho những người thân yêu và sợ giặc miền Bắc vô đây.

Nhưng oan nghiệt thay cuối cùng tôi cùng nhiều chiến hữu khác cũng phải đành giã từ vũ khí trong tức tưởi, nghẹn ngào và nước mắt lưng tròng vì mảnh đất ấp ủ thương yêu đã gìn giữ bấy lâu nay, hy sinh biết bao xương máu lại vào tay giặc. Từ đó mất tất cả, đất nước phải đắm chìm trong chủ thuyết phi nhân, những bạn bè xưa có người đã bỏ thân xác trong những trại tù và nhiều người đã đi tìm tự do đã bỏ mình trong đại dương, nhiều phụ nữ, trẻ em đã bi hải tặc cướp bóc, hãm hiếp dã man. Nhiều mảnh đời phải sống tha phương không biết đến bao giờ.

Kb Nguyễn Hiếu
(Viết xong ngày 27-3-2012)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 43, 44, 45, 46  Trang kế
Trang 44 trong tổng số 46 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved