Âm nhạc miền Nam-1 LỜI XIN LỖI CHÂN THÀNH
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 43, 44, 45
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11008

Bài gởiGởi bởi: Ba 7 23, 2019 11:37 pm    Tiêu đề:

24 Giờ Phép (Trúc Phương) Hoàng Oanh (Dĩa Hát Việt Nam-Pre 1975 )

https://www.youtube.com/watch?v=NzT_EPJyJkI







24 Giờ Phép Karaoke

https://www.youtube.com/watch?v=Sr0sfACRB_A



24 Giờ Phép – Bài hát gợi tình nhất trong nhạc vàng

Khi bắt đầu viết những dòng đầu tiên để phân tích và cảm nhận bài hát 24 Giờ Phép của nhạc sĩ Trúc Phương, người viết cảm thấy rất băn khoăn và đắn đo. Bài hát này vốn được rất nhiều người yêu thích, đã được nghe trong suốt hơn nửa thế kỷ qua. Mỗi người sẽ có một cảm nhận sâu xa khác nhau về bài hát này, khó có thể phân tích một cách tận tình, cặn kẽ từng lời nhạc để cho thoả đáng được. Người viết sẽ phải dùng những hiểu biết nông cạn của mình để nói về một trong những bài nhạc vàng nổi tiếng nhất, của một trong những nhạc sĩ nổi tiếng nhất. Thật là áp lực.

Với một người nghe nhạc hời hợt, thì nội dung, lời lẽ của bài hát 24 Giờ Phép cũng đơn thuần như hàng ngàn bài nhạc vàng khác. Nhưng với những người nghe nhạc am hiểu và có suy nghĩ cặn kẽ về từng câu chữ của các bài hát, hẳn sẽ đồng ý rằng đây là một trong những bài nhạc vàng “tới bến” nhất, với những câu từ vừa gợi tình, vừa ẩn ý sâu xa, khai thác được những khía cạnh thầm kín nhất của tình yêu đôi lứa, đặc biệt là trong thời chiến.



Tựa đề của bài hát này là 24 Giờ Phép. Trong nhạc vàng có khá nhiều bài hát nhắc về những ngày nghỉ phép của lính với thời hạn khác nhau:

Được nghỉ 5 ngày phép, mất 2 hôm làm quen… (Căn Nhà Màu Tím – Hoài Linh)

Xong chiến trường xin năm ngày phép, tôi trở về thăm lại quê hương… (Khi Người Lính Trẻ Trở Về Quê Hương – Hoàng Thi Thơ)

Kỷ niệm một đêm mưa đêm cuối ba ngày phép… (Bài Ca Kỷ Niệm – Tú Nhi & Bằng Giang)

Một bài hát khác của nhạc sĩ Trầm Uyên Khanh có tên “Bảy Ngày Phép Thường Niên” nổi tiếng qua giọng hát Hùng Cường.

Thông thường, Bộ Tổng Tham Mưu quy định mỗi người lính sẽ có 15 ngày phép thường niên. Các trường hợp đặc biệt như ở xa thì sẽ được thêm 2,3 ngày nữa, thí dụ như nhà ở Huế nhưng đóng quân ở Cần Thơ… Mỗi lần nghỉ phép sẽ được 3 đến 5 hoặc 7 ngày, tùy nhu cầu xin phép và tùy vào cả tình hình chiến sự. Riêng trong bài 24 Giờ Phép, anh lính này chỉ có vỏn vẹn 1 ngày phép, đủ để nói lên tình hình cam go lúc đó.

Từ xa tôi về phép
hai mươi bốn giờ tìm người thương trong người thương,
chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà,
chiều nghiêng nghiêng nắng đổ
và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ.

Cửa tâm tư là mắt nên khi đối mặt chuyện buồn dương gian lẩn mất
đưa ta đi về nguyên thủy loài người
mùa yêu khi muốn ngỏ vụng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay

Bốn giờ đi, dài thêm bốn giờ về
thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi
ta đưa ta đến vùng tuyệt vời.
Đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi.

Người đi chưa đợi sáng
đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rũ xuống.
Thương quê hương và bé nhỏ tình này.
Ngẩng trông đôi mắt đỏ vì mình mười sáu giờ bỏ trời đất bơ vơ.


Người lính mất 4 giờ di chuyển để đi từ vùng đóng quân về đến nhà người yêu (4 giờ đi dài thêm 4 giờ về), chiếu theo tình hình giao thông thì khoảng cách chỉ tầm trên 100km di chuyển bằng xe, không phải là xa xôi cho lắm. Một chi tiết trong bài cũng nói rằng anh lính đã thông báo việc nghỉ phép cho người vợ/người yêu từ trước đó (có thể bằng thư tay), nên cô đã đứng chờ ở đầu ngõ từ bao giờ. Dĩ nhiên là ở thời đó người lính không thể lấy smartphone ra để bắn tin là “anh sắp về tới nhà rồi” để cô gái biết đường ra đón đúng thời điểm. Thời chiến, giao thông không được thuận tiện nên sẽ có sự trễ nãi trong di chuyển, nên có lẽ cô gái đã ngóng trông và đứng ngồi không yên từ lâu lắm rồi. Khoảng cách địa lý thì không xa xôi, nhưng chiều dài của sự nhung nhớ là không thể nào đo đếm được.

chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà,
chiều nghiêng nghiêng nắng đổ
và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ.

Ở đoạn này, nhạc sĩ Trúc Phương ghi là “người yêu đứng chờ”, làm cho người ta thoạt đầu mới nghe tưởng đây là đôi tình nhân, không phải là vợ chồng. Tuy nhiên nếu xét kỹ lại, việc anh lính chân nghe quen đến từng viên sỏi đường nhà, thì chắc phải là đường về nhà của chính anh thì mới quen thuộc nhường ấy, và người chờ đợi phải là người vợ. Vợ thì vẫn gọi là “người yêu” được, và có lẽ đây là đôi vợ chồng son, nên niềm nhung nhớ nhau đến mức dù chỉ được nghỉ phép có 24 giờ, anh vẫn tranh thủ đề về bên người vợ ở nhà cho thỏa nỗi lòng.

Ai ở đời mà chưa từng yêu nhau, cũng sẽ hiểu được nỗi nhớ người yêu nó thiêu đốt cõi lòng đến như thế nào. Nhạc sĩ Giao Tiên cũng đã phải thốt lên: Buổi chiều còn gặp nhau đây, mà đêm đã nhớ như vậy… nói gì đến là đôi vợ chồng son xa cách nơi hậu phương và tiền tuyến:

Cửa tâm tư là mắt nên khi đối mặt chuyện buồn dương gian lẩn mất
đưa ta đi về nguyên thủy loài người
mùa yêu khi muốn ngỏ vụng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, Trúc Phương nói bằng một cách khác: cửa tâm tư là mắt. Nên khi họ gặp lại nhau, chỉ cần nhìn nhau thôi thì mọi muộn phiền lo âu trên dương gian đã tan biến. Nào là giặc giã, nào mưu sinh, nào niềm nhung nhớ, tất cả đều hóa thành không.

Đưa ta đi về nguyên thủy loài người… Trời ơi, chưa từng thấy một câu hát nào lại gợi tình đến như vậy! Trong khoảnh khắc, mọi thứ đã đi về những nguyên thủy, về thứ bản nguyên nhất của con người. Khi đó, không cần một thứ ngôn ngữ nào khác, ngoài ngôn ngữ tình là dấu đôi tay khi “muốn ngỏ mùa yêu”.

thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi
ta đưa ta đến vùng tuyệt vời.
Đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi.

Họ gặp lại nhau, nếu làm một phép tính đơn giản, nếu trừ đi 4 giờ đi, 4 giờ về, thì họ còn lại 16 giờ để tâm tình bên nhau. Anh lính có thể kể lại cho người vợ về những gian lao trên chiến trận, người vợ có thể thủ thỉ về niềm thương nhớ của mình. Và một việc khác nữa mà ai cũng đã biết: họ đưa nhau đến vùng tuyệt vời!

Câu hát “đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi” cho thấy thủ pháp dùng từ rất kỳ diệu của nhạc sĩ Trúc Phương. Nếu nói thẳng ra là họ không ngủ, hoặc thiếu ngủ cả đêm thì có vẻ trắng trợn quá, nên nhạc sĩ dùng chữ: “đêm lạc loài” và “giấc ngủ mồ côi”. Mồ côi là sự thiếu thốn, ở đây nghĩa là thiếu giấc ngủ. Còn đêm thì lạc loài, vì đôi tình nhân đâu còn tha thiết để ý gì đến đêm hay là ngày nữa, họ đang bận rộn làm chuyện khác mất rồi.

Người đi chưa đợi sáng
đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rũ xuống.
Thương quê hương và bé nhỏ tình này.
Ngẩng trông đôi mắt đỏ vì mình mười sáu giờ bỏ trời đất bơ vơ.

Ở phần đầu bài hát, chúng ta đã biết là họ gặp lại nhau lúc “chiều nghiêng nghiêng nắng đổ”, nên có thể đoán là khoảng 3 giờ chiều. Lại sử dụng các phép toán phức tạp của học sinh tiểu học, có thể đoán anh lính bắt đầu khởi hành từ đơn vị để về nhà là vào lúc 11 giờ trưa. Vì vậy sau “một đêm mất ngủ”, anh lính phải khởi hành lúc 7 giờ sáng để mà kịp về đơn vị cho đúng tròn 24 giờ phép.

Vậy mà khi “chưa đợi sáng”, đôi tình nhân kia đã đưa nhau ra cuối đường để tiễn biệt cho trọn vẹn một đêm vui bên nhau. Vào lúc đó, anh lính chạnh thương quê hương, và có phần tự hổ thẹn, vì những niềm riêng tư cá nhân mà trong 16 giờ đồng hồ đã bỏ quên đất mẹ đang đau khổ. “Ngẩng trông đôi mắt đỏ”, đó là đôi mắt thiếu ngủ cả đêm, cũng có thể là đôi mắt đỏ xót thương cho quê hương.

Đoạn này có câu hát được in trong tờ nhạc gốc là: “Thương quê hương VỀ bé nhỏ tình này”. Có thể đây là “lỗi đánh máy”, vì có vẻ tối nghĩa. Thử nghe các các bản thu của Duy Khánh, Thanh Thúy, Hoàng Oanh… hát 24 Giờ Phép cả trước và sau năm 1975, các ca sĩ gạo cội đều hát là: “Thương quê hương VÀ bé nhỏ tình này”.

Có thể nói bài 24 Giờ Phép là bài hát “tới bến” nhất trong nhạc vàng, vì ngôn từ táo bạo, gợi tình nhưng thanh thoát. Việc nhắc đến những hình ảnh có vẻ nhạy cảm như vậy thật ra không thiếu trong nhạc của Trúc Phương. Người ta có thể thấy những lời hát táo bạo: “Tôi xin vào cuộc gian nan, chẳng màn xa, chẳng rượu ngon, không gái tơ làm ti`nh” trong bài Người Nhập Cuộc của ông. Hay bài hát Bông Cỏ May cũng rất ẩn ý bằng câu: “Tóc mây thơm mùi cỏ, đưa anh thoát xa dần vùng trần gian với những ưu tư”. Rồi trong Kẻ Ở Miền Xa, ông cũng than thở bằng câu hát quá quen thuộc với khán giả là “Thiếu bóng đàn bà”. Ít có nhạc sĩ dòng nhạc vàng nào nhắc đến nội dung đầy bản năng con người ấy, nhưng lại không sỗ sàng mà vẫn rất thi vị trong từng lời hát.

Đông Kha

Nguồn: https://nhacxua.vn/24h-phep-bai-hat-goi-tinh-nhat-trong-nhac-vang/
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11008

Bài gởiGởi bởi: Tư 8 21, 2019 10:59 pm    Tiêu đề:

Nó và Tôi - (Song Ngọc - Vọng Châu) Giang Tử

https://www.youtube.com/watch?v=B9g_rPM4zXc







NÓ VÀ TÔI

THƠ VƯONG NGUYỄN TRẦN




Chiếc Caribou cất cánh tư phi trường Tân Sơn Nhất đưa Quan, Hiền cùng một số tân binh đến phi trường Nha Trang. Hiền và Quan rất thân nhau, hai đứa học cùng trường, ở cùng xóm. Chiếc GMC đậu sẵn từ lâu chờ đưa họ đến quân trường Đồng Đế để thụ huấn khóa 3/72 Hạ Sĩ Quan Trừ Bị. Tất cả tập họp trước cổng quân trường. Ở đây có hình phù hiệu của quân trường là thanh kiếm bạc với mặt trời trên biển cả bao la và một tượng lính bằng đồng sơn đen, cán bộ hướng dẫn nói: “Chừng nào các anh đen như tượng lính này thì mới ra trường.” Quan xoay qua nói nhỏ đủ Hiền nghe: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.” Hiền nói nhỏ: “Nghe sao ớn da gà quá mậy!”

Từ cổng quân trường, tất cả tân binh phải chạy trên cát nóng khoảng một cây số mới tới khu tiếp nhận khóa sinh. Quan nói: “Đây là bài chào sân đầu tiên của quân trường, mệt muốn đứt hơi luôn !” Hiền chọc Quan: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.” Mặc dù rất mệt nhưng Quan cũng cố gắng nhăn răng cười và hỏi: “Còn nước không cho tao uống một chút coi?”

Sau khi cán bộ sinh hoạt nội quy, các tân binh được phát quân trang, quân dụng tại đây và lãnh phần ăn chiều. Bữa ăn đầu tiên mỗi phần được ba con cá mối kho muối, mỗi con chừng hơn ngón tay cái, một chén canh rau muốn và một trái chuối. Ăn chiều xong, Quan và Hiền thả bộ dọc theo bờ biển. Quan chỉ tay ngọn đồi cạnh sân bắn nói: “Dải đồi này trông giống như người con gái nằm xỏa tóc, và trên đồi còn xây một tương lính đứng thế thao diễn nghĩ”. Và đến giờ Hiền vẫn còn nhớ hai câu thơ mà khóa sinh đã đặt:

“Anh đứng nghìn năm thao diễn nghĩ”
“Em nằm xỏa tóc đợi chờ anh”

Sau một tuần lể tương đối khuây khỏa chỉ ăn uống, tập dịch để chờ đủ quân số cho một tiểu đoàn khóa sinh. Hiền và Quan được đưa chung vào tiểu đoàn Phan Đình Phùng. Hôm nay là ngày thứ bảy nên tất cả tân binh đưa xuống khu cắt tóc. Những anh thợ cắt tóc được lệnh cắt không quá ba phân phía trên, zero phân sau ót, không than van, không năn nỉ. Hiền và Quan cảm thấy đau khổ như cô Hương trong “Nữa Đời Hương Phấn” khi cắt tóc đi tu.

Sau bốn tuần huấn nhục, đứa nào đứa nấy hốc hác, te tua.. Ăn cũng chạy, ra bãi học cũng chạy, đâu phải chạy không, vừa mang ba lô, vừa hát, vừa chạy. Năm phút tập họp, năm phút ăn, năm phút tắm, năm phút đánh răng xúc miệng. Quan, Hiền cùng khóa sinh chỉ còn cách là mặc quần áo, mang giày mà ngủ. Anh nào bị trể cho những sinh hoạt trên thì bị khóa sinh Đại Đội Trưởng thân tặng năm mươi cái nhảy xổm với ba lô và súng đạn cho lần đầu, lần thứ nhì tăng gấp đôi. Trên đường gặp khóa đàn anh đi qua mà chỉ cần một anh không chào, là cả đại đội te tua. Tùy niên trưởng đưa ra hình phạt, có khi năm mươi cái hít đất, có khi nhảy xổm.

Bốn tuần huấn nhục xong, cả tiểu đoàn được đi phép dạo phố. Đứa nào đầu cũng trọc lóc, da thì đen thui như Cambodian, ra phố thật không giống ai. Quan thấy Hiền liếc nhìn mấy nàng tiên cá Nha Trang, Quan nói: “Đỉa mà đòi đeo chân vịt.” Hiền nói: “Đỉa với vịt cũng bằng nhau thôi.”

Sáu tháng thụ huấn chầm chậm trôi qua, những bài được học như thế bắn đứng, bắn nằm. Những anh nào bắn nhiều lần mà không trúng mục tiêu, bị cán bộ huấn luyện viên đá vào mông và đọc to đến khi nào huấn luyện viên bảo ngưng. “Đường nhắm đúng là một đường thẳng tưởng tượng, từ mắt người xạ thủ, xuyên qua lỗ chiếu môn, đến giữa điểm của đỉnh đầu ruồi.” Những bài học khác như: Quân phong, quân kỷ, phục kích, phản phục kích, vượt sông, tìm phương hướng, chấm tọa độ điểm đứng, di hành đêm, mưu sinh thoát hiểm, leo núi, tuột núi, đi dây tử thần. Cán bộ nói: “Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu.” Có lần Quan nói với Hiền: “Đọc báo Diều Hâu, tao chịu cái ông tướng Đỗ Cao Trí, ổng nói Hạ Sĩ Quan quyết định chiến trường.” Hiền đáp: “Thì đúng thôi, mình được trui rèn từ Đồng Đế, một quân trường khét tiếng, mà cấp Trung Sĩ là cấp chỉ huy có nhiều quân nhất. Nhưng mà tính của tao thì thích lon Trung Tướng hơn.”

Cuối cùng Hiền và Quan cũng cảm thấy hãnh diện khi thấy khóa đàn em nhìn mình một cách thèm thuồng. Ngày mãn khóa, Hiền và Quan rủ nhau đi Nhảy Dù hay Thủy Quân Lục Chiến, nhưng vì điểm ra trường của họ thấp ưu tiên hơn những người được chọn đơn vị trước. Nhảy Dù cũng như Thủy Quân Lục Chiến không còn chỗ nữa, thôi thì còn Thiết Giáp, đó cũng là cái số mà Hiền và Quan đã gắn liền với Binh Chủng Thiết Giáp.

“Một bi đông nước mắt”
“Ba nón sắt mồ hôi”
“Đổi lấy cánh gà thôi”
“Mang trên vai Trung Sĩ”

Chiếc C-130 bốc một số tân Trung sĩ về Sài Gòn để trình diện đơn vị mới. Sau một tuần nghĩ phép trôi nhanh, Quan và Hiền lên Thủ Đức trình diện trường Thiết Giáp để thụ huấn khóa Căn Bản Thiết Giáp, Hiền và Quan bắt đầu thành tinh. Đêm nào cũng nhậu nhẹt, đánh bi-da ở khu Gia Binh, dù về Sài Gòn vào những ngày cuối tuần.

Mãn khóa Căn bản Thiết Giáp, Hiền và Quan chọn về Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh, Quan trình diện Chi Đoàn 1/5 Chiến Xa, Hiền trình diện Chi Đoàn 2/5 Thiết Kỵ. Đơn vị Hiền đang hành quân vùng Tân Uyên. Từ đó về sau, Hiền ít khi gặp lại Quan. Mãi tới đầu tháng 10/1972 họ gặp lại ở chiến trường Xà Bang, Bình Giã. Chi Đội của Quan tăng phái cho Chi Đoàn 2/5. Họ bắt tay mừng rỡ. Đây là một trận tao ngộ và qui ước chiến. Đánh ròng rã suốt gần hai tháng liền. Sáng sớm địch và ta cơm nước xong là bắt đầu đánh tới chiều thì ngưng để tản thương, bổ xung quân số, cơm nước, ngủ. Cứ như thế, tiếp tục ngày này sang ngày kia.



Hè năm 1974, Chi Đoàn Chiến xa của Quan phối hợp với Chi Đoàn của Hiền cùng một Tiểu Đoàn của Trung Đoàn 48 BB xuất quân đánh trận An Điền, Tỉnh Bình Dương. Chi Đoàn Chiến Xa của Quan được lệnh qua sông trước, Chi Đoàn Hiền theo sau yểm trợ cho Bộ Binh tiến chiếm mục tiêu. Ở đây, địch có chiến xa T-54, PT-76, đại pháo 130 ly. Chiếm xong mục tiêu, Hiền đến gặp Quan nói: “Tao thấy Chi Đội mầy đi đầu, tiến chiếm mục tiêu đẹp quá!” Quan nói: “M-41 không phải là đối thủ của T-54, và là lần đầu tiên đụng chiến xa địch rất gần, tao muốn đái ra quần, nhưng cố làm tĩnh.”

Quan rủ Hiền ra chợ Bến Cát nhậu, thấy hai chị em, con của chủ quán dễ thương và là học sinh, Quan hỏi : “Mấy cô thích lính Cộng Hòa hay Việt Cộng?” Các cô nói thật chân tình: “Mấy anh lính Cộng Hòa mua trả tiền đàng hoàng, còn giữ làng xóm nữa, mấy ông VC tối bò ra xin, bắt dân đi dân công, mà còn phải đóng thuế nữa !” Hiền nói: “Người dân ở đây rất khổ mà mình không đủ sức bảo vệ họ !” Thật đúng là: “Dân tộc ta sao nỡ quá đọa đày...” Lời của nhà văn “Phan Nhật Nam”. Hiền và Quan cũng chia tay ở đây !

Khi Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh cùng Trung Đoàn 52, Sư Đoàn 18 BB rút về lập tuyến phòng thủ mới tại Trảng Bom, Hiền có dịp gặp lại Quan, vẫn nụ cười cố hữu, Quan bắt tay Hiền nói: “Tụi nó đông gấp mười, mà có nhiều chiến xa T-54 nữa, chắc mình chịu không nỗi đâu !” Hiền nói nữa đùa, nữa trấn an: “Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó.”

Rạng sáng ngày 27/4/1975, sau khi cả một Trung Đoàn địch bị tiêu diệt, địch quân tung vào chiến trường cả một Sư Đoàn, chúng ồ ạt tấn công biển người với nhiều chiến xa T-54. Lúc này với nổ lực của Thiết Đoàn đã hạ được bảy, tám chiếc T-54, Chi Đội chiến xa của Quan đã hạ được hai chiếc T-54 địch. Vừa nghe báo cáo trên hệ thống của Thiết Đoàn, thì chiếc của Quan bị trúng một quả đạn 100 ly của T-54. Quan đã ra đi và nước mắt Hiền rơi thật nhanh xuống ! “Bạn tôi thân mến, đã liệt oanh ngã xuống, khắp đơn vị tiếc thương ! ” Quan thật sự đã đến nơi an nghĩ cuối cùng. Vĩnh biệt Quan !

Cũng nhờ bức tường lửa của bom Naphalm đã chặn đứng đợt tấn công vũ bão của BV. Đơn vị Hiền rút về lập tuyến phòng thủ mới với Lữ Đoàn Thủy Quân Lục Chiến tại Hố Nai. Hiền cũng bị thương trong trận cuối cùng này và được đưa về Tổng Y Viện Cộng Hòa. Điều trị được hai ngày thì bị đuổi ra. Trên đường về với vết thương nơi tay chưa lành hẳn, Hiền thất thểu lê từng bước về nhà. Gần đến nhà, má Quan chặn Hiền lại hỏi về Quan. Thấy Hiền nghẹn ngào, má Quan nói trong nước mắt: “Con đừng giấu Dì nữa, con về mà không thấy Quan, Dì biết liền !” Nước mắt Hiền lại rơi thật nhanh xuống đất. Má Quan thất thểu bước vào nhà. Hiền quay đi không dám nhìn lại. Ít lâu sau, ba Quan vào, Hiền mới từ từ kể lại...

THƠ VƯONG NGUYỄN TRẦN


(Nguồn: https://www.aihuubienhoa.com/p122a7963/no-va-toi-tho-vuong-nguyen-tran)

Karaoke Nó Và Tôi


https://www.youtube.com/watch?v=Sz9zQz12Wgc

Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11008

Bài gởiGởi bởi: Tư 8 28, 2019 5:36 pm    Tiêu đề:

Đám cưới nhà binh (Minh Kỳ-Vũ Chương) Hùng Cường trước 1975

https://www.youtube.com/watch?v=C9U1lFGxAJI







Đám cưới nhà binh
(Viết để tưởng nhớ MX Đinh Thành Tín)
Trần Văn Minh TĐ.2.


Tôi với Nguyễn Đức An sống cùng một ấp, trong những bài viết cuả An có thấp thoáng bóng tôi và ngược lại. An ở toán 13 người gia nhập binh chủng TQLC cùng một ngày, Khoá 45. Tôi với một người bạn thân nưã thì nhập khoá sau, hai người chúng tôi nhập khoá 46. Giờ gặp nhau, đôi khi lúc trà dư, tửu hậu, chuyện trò cho chán, thế nào cũng kể lại chuyện chiến trường xưa mà bùi ngùi nhớ bạn.

Đi lính Năm 1972, lúc tin tức chiến trường mỗi lúc một nghe khốc liệt hơn. Chúng tôi ra mặt trận lúc Sư Đoàn TQLC còn đang nằm trong cao điểm nhận nhiệm vụ chiếm lại vùng đất điạ đầu đã mất. Sau có hơn nưả năm quần thảo với địch quân, chúng tôi đã nghe về riêng anh em trong ấp chúng tôi thôi đã mẻ càng, sứt gọng kể đã hầu như quá phân nưả. Ba người đã vĩnh viễn đền nợ nước, ngậm ngùi hát câu: “Người đi, đi mãi không về” trên chiến trường Quảng Trị!

Sau hiệp định 1973, anh em lại có dịp tụ về chốn cũ, nhưng ít có ai mà trở về toàn vẹn, nhất là phần đông anh em trong Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên đã cùng đơn vị đi ủi thêm một đêm trước ngày giờ ngưng bắn. Kẻ chống nạng gỗ, người bó bột tay trở về! Và tuy hiếm cũng có người cầm tờ phép thường niên nưã về thăm nhà.

Gặp nhau cứ chuyện chiến trường mà kể, Trần Hoàng Phong với viên đạn nhích sâu tí nưã là đã đi đời, nhưng không phải nó tha anh, mà nó cũng bẻ đi cuả anh ba cái răng hàm trên và nưả vành môi. Nguyễn Đức Hùng thì chiếc chân bên phải bị đạn xuyên qua và gẫy nên phải bó bột và chống nạng gỗ. Nguyễn Đức Quang kể chuyện đại đội nó theo thiết giáp ủi tuốt lên tận cưả Việt, nó vác băng ca cùng Đại úy Thọ rồi tải thương theo thiết giáp về được với cánh tay gẫy. Mỗi người là một câu chuyện, mà kể đi kể lại cũng với những tình tiết anh hùng thật mà cũng lạnh cẳng thật! Nhân dịp chuyến về này, một anh trong số đó quyết định lấy vợ. Đó là Đinh Thành Tín nhà ta.

Tín có cô em nhà ở ngay sát nách, thi vị hoá thì chàng chẳng phải ước: “ước gì mình đừng ngăn cách, ước gì nhà mình chung vách, hai đưá mình..” Những ngày chưa nhập ngũ, chúng tôi hay ghé nhà Tín uống cà phê và cũng tạt ngay sang nhà nàng ăn bún. Mẹ nàng có nồi bún riêu bán buổi sáng cho khách hàng là chúng tôi và bà con trong xóm.

Cô con gái bà bán bún có nước da ngăm đen duyên dáng, trước khi cắp sách đến trường, nàng vẫn thường ra phụ giúp mẹ bán hàng và bưng bê bún cho khách. Nàng lễ phép gọi chúng tôi bằng cậu, kể cả người hàng xóm chung vách. Thế rồi Tín lên đường nhập ngũ, tòng quân đánh giặc. Chí đã quyết, chẳng ai có thể cản được ý muốn tòng quân cuả Tín, kể cả cô em hàng xóm dễ thương. Mười ba chiến binh trong ấp ra trường thì đến 11 người về Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên. Một về Tiểu Đoàn 8 Ó Biển. Riêng Thành Tín lại lọt sang bên pháo binh. Chàng đi chiến đấu, mang theo niềm hãnh diện và cả chút lo âu cho cô nữ sinh bé bỏng ở cạnh nhà. Biết “một đi là là quyết chiến đấu, một đi là quyết chiến thắng, đoàn Mũ Xanh đến đâu là tan quân thù.” Nhưng mà hòn tên mũi đạn nào có biết chưà ai! Nên nàng cũng lo lắm.




Chẳng biết hai người có hưá hẹn gì không, nhưng người hàng xóm cũng trông ngóng và lo lắng dõi theo từng bước chân quân hành cuả người lính và cả cái đơn vị chiến đấu Thuỷ Quân Lục Chiến lừng danh chưa biết lùi bước bao giờ. Những lá thư xanh qua lại giưã một điạ chỉ KBC và điạ chỉ nhà như con thoi vẫn còn ám mùi thuốc súng đã nối kết tình yêu thật đẹp cuả hai người.

Rồi những đồng đội trong đơn vị là người cùng ấp, cùng toán đi đăng lính với Tín đã trở về. Vài người trong số họ đã trở về nằm âm thầm trong những chiếc hòm hai lớp. Chiếc xe Dodge cuả đơn vị có lính hộ tống đưa Thanh, đưa Bân về nhà. Tiếng kèn ai điếu cùng tiếng súng khô khôc rời rạc tiễn đưa. Cô nữ sinh cũng lặng lẽ đi đưa đám họ, mà lòng càng thêm nỗi lo lắng bối rối lo cho người yêu vẫn còn đang miệt mài nơi chiến trường lưả khói.

Sau Tháng Giêng Năm 1973. Thêm những người bạn trở về sau những ngày chiến đấu vượt tuyến cắm cờ. Chiến trường tuy lắng dịu, nhưng những người trở về vẫn cầm trong tay những tờ giấy phép cuả Quân y viện Lê Hữu Sanh, chứ không phải giấy phép cuả đơn vị gốc cấp cho.
Cô nữ sinh nhỏ bé xinh xinh hỏi thăm người yêu mà chẳng ai biết, vì cùng một chiến trường, nhưng khác đơn vị, nên cũng khó gặp mặt nhau, nên đành chịu, khiến cô em càng thêm lo lắng.

Rồi Tín cũng về, sau khi chiến trường bớt tiếng súng. Cầm được tờ phép trên tay, chàng bay vội về nhà thăm gia đình và cũng để thăm người yêu bé bỏng.

Qua thời gian đợi chờ và cũng để cho danh chính ngôn thuận, và cũng để cho mọi người biết nàng đã là “người yêu cuả lính.” Để chính thức xin cưới cô em bên cạnh nhà. Hai bà hàng xóm đã bỏ bớt các thủ tục cưới xin, mong cho con mình sớm thành đôi vợ chồng, sống chung trong một mái nhà mà không phải khoét vách sang thăm.

Sau khi gia đình hai bên chấp thuận, Tín mới mời cả nhóm anh em Thuỷ Quân Lục Chiến ưu tiên cùng dự đám cưới, với một lời yêu xin mặc quân phục cho có vẻ đám cưới binh và cũng để anh em đỡ phải lo sắm đồ lớn, vì ai cũng nghèo với đồng lương lính.

Đến là lạ, ở cùng một ấp, trước khi đăng lính, anh em cũng chỉ biết nhau như mọi người bình thường. Nay ở đơn vị về, cũng những người ấy nhưng giờ thân thiết, keo sơn hơn trước rất nhiều. Những bộ quần áo rằn ri màu sóng biển làm đám cưới có vẻ thời chiến hơn, và cô dâu e ấp cũng cười tươi như bài thơ: “Màu Tím Hoa Sim” cuả thi sĩ Hữu Loan:


“Ngày hợp hôn, tôi mặc đồ quân nhân, bùn hành quân bết đôi giầy chiến sĩ, tôi mới từ xa, nơi đơn vị về. Nàng cười tươi, bên anh chồng kỳ khôi. Thời loạn ly có ai cần áo cưới..”

Cả nhóm vui vẻ theo cô dâu, chú rể đến nhà thờ làm phép cưới. Một đám cưới nhà binh, nhưng không giống như bài hát “Đám cười nhà binh” cuả ai đó, vì chẳng có xe tăng, tàu bay, chẳng có súng ống, xe jeep đi kèm, chỉ có trong đoàn người là gần chục người lính áo sóng biển và chiếc nón xanh trên đầu kiêu hãnh vui bước bên nhau.

Cô nữ sinh bé nhỏ đã được đáp lại với mối tình nồng nàn, say đắm khi đã chọn yêu người lính chiến thật sự. Nàng đã có người yêu đã hiên ngang lên đường đánh giặc, đúng với phong cách trai thời loạn, dám coi tình yêu tổ quốc hơn tình yêu trai gái, đặc biệt hơn nưã là dám chọn đơn vị tác chiến lừng danh cuả quân đội để đầu quân, dù biết rằng, nàng sẽ yêu trong sự lo lắng, trải lòng theo chân người yêu mãi tận vùng điạ đầu giới tuyến xa xôi. Và nàng cũng biết yêu cả màu áo sóng biển oai hùng. Yêu màu nón xanh, và yêu cả một đơn vị lừng danh Thuỷ Quân Lục Chiến Việt Nam.


Hình minh hoạ

Đám cưới cũng bình thường như bao đám cưới miền quê ngày ấy, nhưng đã để lại trong ký ức mọi người, nhất là đám đồng đội thuộc đơn vị Thuỷ Quân Lục Chiến năm 1972 thì chẳng ai quên được. Có tí men bia, chiếc nón xanh giắt trên cầu vai nổi bật trên khuân mặt đỏ hồng, lời lẽ đặc mùi tác chiến, một anh bạn dí dỏm chúc chú rể đêm nay phải hoàn thành nhiệm vụ, ủi một trận thật oanh liệt để chiếm cho được mục tiêu, mà chỉ một mình và không có đồng đội nào được phép yểm trợ.

Sau năm 1975, cũng như bao người lính chiến miền Nam khác, vợ chồng Tín cũng năm chìm, bảy nổi. Buồn vì thời thế, Tín đã mất dần phong độ ngày nào, sức khỏe yếu dần và đã qua đời cách nay mấy năm.

Melbourne. Đầu năm Nhâm Thìn. 2012
Minh Lá Cải.


Nguồn: http://tqlcvn.org/dsst2012/dsst2012-damcuoi-nhabinh.htm

Đám Cưới Nhà Binh Karaoke


https://www.youtube.com/watch?v=ENIvk-Ie7us

Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11008

Bài gởiGởi bởi: Ba 9 10, 2019 11:28 pm    Tiêu đề:

Vườn Tao Ngộ – Giao Linh , Thu Âm Trước 1975

https://www.youtube.com/watch?v=-tlgzXCbyv0







Câu chuyện về “Vườn Tao Ngộ” nổi tiếng trong các bài hát nhạc vàng

Đông Kha – (nhacxua.vn)



Hôm nay ngày chủ nhật, vườn tao ngộ, em đến thăm anh
Đường Quang Trung nắng đổ xa xôi,
mà em đâu có ngại khi tình yêu ngun ngút cao lên rồi…”


Đó là 2 câu mở đầu trong bài hát Vườn Tao Ngộ của nhạc sĩ Khánh Băng (viết với bút danh Nhật Hà). Đã có nhiều người thắc mắc: Vườn tao ngộ là vườn gì, ở đâu? Bài viết này sẽ nói về vườn tao ngộ trong trung tâm huấn luyện Quang Trung nổi tiếng một thời.

Trước tiên, chúng ta hãy nhìn lại đường đến “Quang Trung nắng đổ” xưa kia:

“Từ ngã tư Võ Tánh – Chi Lăng (Ngã 4 Phú Nhuận này nay), cứ theo đường Võ Di Nguy (nay là Nguyễn Kiệm) nối dài mà đi thẳng một lèo tới Ngã Ba Chú Ía (nay là vòng xoay Nguyễn Thái Sơn). Đi thẳng nữa thì tới Trường Sinh Ngữ Quân Đội, đối diện là Trung Tâm Tiếp Huyết, Tổng Y Viện Cộng Hòa (nay là bệnh viện 175), Trung Tâm Huấn Luyện Quân Khuyển.

Tới Ngã Năm Chuồng Chó, quẹo trái vô Đường Quang Trung, chạy hoài, qua khỏi nhà thờ Hạnh Thông Tây sẽ tới Nghĩa Trang Quân Đội Hạnh Thông Tây Gò vấp (gần Chợ Cầu). Đi nữa sẽ qua Hóc Môn, tới Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung nắng đổ xa xôi.”




Trung tâm Huấn luyện Quốc gia Quang Trung (hiện giờ là Công viên phần mềm Quang Trung) có một khoảnh đất trống giáp với Xa Lộ Đại Hàn (đoạn quốc lộ do công binh quân đội Đại Hàn Dân Quốc xây dựng năm 1969 – 1970 sau sự kiện Tết Mậu Thân). Vào Chủ Nhật hàng tuần, khoảng đất trống đó là nơi thân nhân và các khóa sinh, những cô gái và người yêu trong Trung Tâm Quang Trung được gặp mặt hàn huyên tâm sự, thỏa lòng mong nhớ sau bao ngày xa cách.



Nơi đây có bãi cỏ xanh xen lẫn những đóa hoa rưng rưng trong gió thật mát mẻ và thơ mộng. Cảnh vật được trang hoàng rất đẹp mắt và ấm cúng, là nơi lý tưởng để hẹn hò nên được đặt tên là “Vườn Tao Ngộ”, hoặc còn có tên gọi khác là “Vườn Cộng Hòa”.

Trung tâm huấn luyện Quang Trung có vai trò quan trọng trong quân lực miền Nam thời đó, vì nơi đây đào tạo và huấn luyện tới 80% các binh sĩ tình nguyện và tân binh quân dịch, cung cấp cho các quân, binh chủng. Thông thường các khóa sinh được huấn luyện trong thời gian là 3 tháng. Vì vậy nhạc sĩ Hoài Nam đã sáng tác bài hát nổi tiếng mang tên Ba Tháng Quân Trường:

Ngoài ra, trung tâm huấn luyện này còn đi vào trong nhiều bài nhạc khác, đó là:

Từ giã Quang Trung, anh ra vùng hoa tuyến, tôi về miền cao nguyên.
Ba tháng trường quyến luyến, giờ sắp chia tay
Ta trao nhau gì đây? (bài Tình Bạn Quang Trung)

Hỡi Quang Trung đôi ta cùng nhau
Nguyện dù đường đời mỗi đứa cách một nơi

Em đứng chờ anh bên hàng bã đậu
Sáng chúa nhật vườn Cộng Hòa xôn xao
Mong anh nghe tin trống đổ liên hồi… (bài Bên Hàng Bã Đậu)

Bài hát này gọi vườn tao ngộ là “vườn cộng hòa”, là nơi có hàng cây bã đậu ngang lối, mỗi Chúa nhật sẽ có các cô gái e ấp đừng chờ người yêu nơi đây.

Về lịch sử hình thành trung tâm huấn luyện Quang Trung, nơi này được thành lập ngày 1 tháng 4 năm 1953 với danh xưng ban đầu là Trung tâm Huấn luyện Quán Tre. Trên danh nghĩa là Quân trường của Quân đội Quốc gia nhưng vẫn do Quân đội Pháp điều hành huấn luyện và Chỉ huy trưởng. Đến năm 1954 mới chuyển cho Quân đội Quốc gia điều hành và huấn luyện.



Ngày 1 tháng 6 năm 1955, Trung tâm được đổi tên thành Trung tâm Huấn luyện số 1. Ngày 1 tháng 6 năm 1957, để kỷ niệm vị Anh Hùng Dân tộc vua Quang Trung, Tổng thống Ngô Đình Diệm ra quyết định cải danh Trung tâm thành Trung tâm Huấn luyện Quốc gia Quang Trung. Sau đó con đường nối từ Ngã 5 Chuồng Chó đến trung tâm này cũng được đặt tên là Quang Trung. Cái tên này được giữ nguyên cho đến ngày nay.

Đông Kha (nhacxua.vn)



Vườn tao ngộ Karaoke

https://www.youtube.com/watch?v=aKbUQsCwa-4

Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 43, 44, 45
Trang 45 trong tổng số 45 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved