Question Lấy của ng giàu chia cho ng nghèo tốt hay xau

 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
tamcam
Moderator


Ngày tham gia: 01 10 2009
Bài gởi: 6256

Bài gởiGởi bởi: Bảy 3 16, 2019 7:48 pm    Tiêu đề: :?: Lấy của ng giàu chia cho ng nghèo tốt hay xau

“Lấy của người giàu chia cho người nghèo” là tốt hay là xấu?

Blogger Thuận Nhân •Thứ bảy, 09/03/2019

Rất nhiều người luôn lấy làm yêu thích nhân vật nổi tiếng trong truyện cổ Anh Quốc là Robin Hood, một anh chàng với bộ áo xanh, giỏi bắn cung, đánh kiếm, chống lại kẻ ác, chuyên lấy của người giàu chia cho người nghèo. Và cái quan niệm “lấy của người giàu chia cho người nghèo” đã theo chúng ta suốt bao nhiều năm tháng, cho đến một ngày chúng ta tự hỏi rằng: “Lấy của người giàu chia cho người nghèo” là tốt hay là xấu?


Giật mình, chúng ta chợt nghĩ: Ăn cướp chưa bao giờ là một hành động tốt đep cả…

"Lấy của người giàu chia cho người nghèo" là tốt hay là xấu?



Nhân vật Robin Hood của Disney được tạo hình là một chú cáo. Nhưng mà trong văn hóa phương Tây thời xưa thì cáo không phải là loài vật tốt đẹp nào cả…

Về mặt luật pháp, tự ý lấy đi tài sản của người khác chính là vi phạm quyền tư hữu tài sản. Nếu bởi vì nguyên nhân người giàu đó độc ác mà tự ý lấy đi tài sản của họ thì vẫn là sai. Kẻ độc ác vẫn nên bị trừng trị tương ứng với hành vi phạm pháp của họ, chứ không phải là theo cảm tính. Đơn cử như một kẻ trộm đồ sẽ không đáng bị người dân hùa vào đánh chết, bởi vì dù là về pháp luật hay là về nhân tính thì họ cũng không đáng phải chết. Kẻ trộm cũng là con người, chưa kể là ai biết được xem hoàn cảnh của họ ra sao, họ vì cớ gì mà đi ăn trộm? Tương tự như vậy, người giàu bị trộm là ai? Họ là người tốt hay người xấu? Tài sản đó của họ là do lừa lọc mà có, hay là do đổ mồ hôi sôi nước mắt mà có? Lấy đi số tài sản đó sẽ phương hại gì tới họ và gia đình?

Không chỉ như vậy, quan niệm “lấy của người giàu chia cho người nghèo” còn tồn tại nhiều dấu hỏi: Người nghèo đó là ai? Vì sao mà họ nghèo? Họ nghèo là vì lười biếng không chịu làm việc, hay là bị bóc lột tàn nhẫn? Có tốt không khi trao cho người nghèo số tài sản đó? Họ sẽ làm gì hay là phung phí nó? Liệu có cách nào đó khiến người nghèo giàu lên mà không phải đi “cướp” để “cho” không? Liệu đạo đức của họ có xuống dốc vì chuyện này không? Liệu họ có hưởng ứng hành vi ăn cướp phạm pháp đó vì món lợi trước mắt không?

Hơn thế nữa, “lấy của người giàu chia cho người nghèo” thì chia như thế nào? Hình thức phân chia ra sao? Ai sẽ đảm bảo về số tài sản ấy? Liệu số tài sản ấy có thể bị lợi dụng vì mục đích khác không? Bản thân hành vi này là hành vi ăn cướp, vậy ai dám bảo chứng là kẻ cướp sẽ có một đạo đức cao thượng, không tơ hào một đồng? Ai dám bảo chứng là những người nghèo kia không vì món lợi chia chác mà trở thành kẻ cướp?

Hãy lấy việc cải cách ruộng đất ở Trung Quốc Đại Lục do Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thực hiện và cải cách ruộng đất ở Việt Nam do chính sách Đảng và Nhà nước Việt Nam thực hiện. Đây là hai cuộc cải cách cực kỳ khốc liệt, không chỉ ở cách làm mà còn ở sự nhân văn.

Với khẩu hiệu “cải cách ruộng đất” và trấn áp những phần tử “phản động”, chỉ trong vẻn vẹn hai năm ngắn ngủi, giới chức của ĐCSTQ đã giết hại 2.4 triệu người trong quá trình quốc hữu hóa ruộng đất. Đó là con số do bản thân ĐCSTQ công bố, còn có những nghiên cứu khác đặt con số ở mức 5 triệu người. Và cái cớ của hàng triệu nhân mạng đó chính là “lấy của người giàu chia cho người nghèo”.

Cách giết người phổ biến nhất được biết đến trong thời kỳ cải cách ruộng đất là “đấu tố”. ĐCSTQ làm giả tội danh và đổ tội cho những người chủ sở hữu đất đai (địa chủ) hoặc những người nông dân giàu có. Mọi người sau đó sẽ được hỏi xem là họ nên bị trừng phạt như thế nào. Một số đảng viên hoặc những người hoạt động cho ĐCSTQ đã được gài trong những đám đông để hô “Chúng ta nên giết họ!” và những người chủ sở hữu đất đai và những nông dân giàu có sau đó bị xử tử ngay tại chỗ. Vào thời kỳ đó, bất kể người nào sở hữu đất đai ở trong làng cũng đều bị coi là “cường hào”. Những người thường lợi dụng nông dân bị gọi là “cường hào bủn xỉn”; những người thường giúp sửa chữa những tiện nghi công cộng và tặng tiền cho các trường học và giúp đỡ trong việc giảm nhẹ thiên tai được gọi là “cường hào tốt bụng”; những người không làm gì cả bị gọi là “cường hào im lặng”. Việc phân loại như thế này không có ý nghĩa gì cả, bởi vì tất cả các loại “cường hào” cuối cùng đều bị xử tử ngay lập tức bất kể là họ thuộc vào loại “cường hào” nào.


Đấu tố trong thời Cải cách Ruộng đất ở Trung Quốc.


Hình xử trong cải cách Ruộng đất ở Việt Nam

Cải cách ruộng đất đã có thể được thực hiện mà không cần phải chém giết, giống như cách mà Chính phủ Quốc dân đã thực hiện ở Đài Loan. Bắt đầu từ năm 1946, các ruộng của chính phủ được cho người nông dân thuê lại với giá rẻ, từ đó góp phần cải thiện cuộc sống của họ. Do giá thuê rẻ, người nông dân được lợi nên chăm chỉ làm việc, khiến sản lượng thu hoạch tăng cao (tăng 46% trong 4 năm). Trong khi đó, nguồn lợi từ việc sở hữu ruộng đất của các chủ đất giảm xuống (do các ruộng của chính phủ), khiến những chủ đất mong muốn bán đất đai của mình để đầu tư sang khu vực kinh tế khác. Lượng đất này được chính phủ hoặc những người nông dân có điều kiện mua lại. Cuối cùng, chính phủ tiếp tục bán ra số đất mà mình sở hữu. Tới năm 1953, số lượng ruộng đất được người nông dân Đài Loan sở hữu cuối cùng đã tăng lên tới 90%.

So sánh trên đã chỉ ra cho chúng ta một thực tế về sự cực đoan của câu khẩu hiệu “lấy của người giàu chia cho người nghèo”.

Hãy thử lấy một ví dụ khác về quan niệm “lấy của người giàu chia cho người nghèo” dưới hình thức văn minh hơn. Với logic là, người nghèo cần sự trợ giúp, và điều này trở thành một “quyền”, ví dụ như quyền có nhà ở và quyền được chăm sóc sức khỏe. Vậy thì đi kèm với quyền đó là việc những người khác phải có nghĩa vụ. Khi một người nghèo cần cấp cứu trong bệnh viện, họ có quyền nhận được sự trợ giúp. Tuy nhiên, những bác sĩ và y tá đã học tập bao nhiêu năm cũng có quyền được hưởng lương vì bất cứ một ca cấp cứu nào. Vậy thì ai sẽ trả cho họ? Xã hội hiện đại trả lời rằng: tất cả mọi người. Vậy là tất cả mọi người sẽ phải trả cho ca cấp cứu đó qua hình thức thuế. Và nếu như chi phí đó bị chia đều, thì có thể một số người nghèo sẽ không chịu nổi, vì thế phương án đánh thuế theo % thu nhập và theo mức thu nhập ra đời để đáp ứng cho hoàn cảnh xã hội của người nộp thuế.

Nhìn một cách tổng thể, thuế là một hình thức phân phối lý trí hơn quan niệm “lấy của người giàu chia cho người nghèo”. Tuy nhiên, hệ thống luật pháp phương Tây cũng thừa nhận rằng: Thuế là hình thức sung công (mà không phải quốc hữu hóa) các tài sản tư nhân; và không có sự vô tư (không thiên vị) trong vấn đề thuế. Chính vì vậy, một hệ thống thuế tốt vẫn cần nền tảng lý trí và đạo đức từ chính phủ của một quốc gia.

Và tất nhiên, vẫn còn tồn tại rất nhiều hình thức giúp đỡ người nghèo khác không nhờ “lấy của người giàu chia cho người nghèo”, như quyên góp, làm từ thiện, tạo công ăn việc làm, v.v.. Tất cả đều xuất phát từ thiện nguyện tốt đẹp của con người chứ không phải là từ một câu khẩu hiệu…

Blogger Thuận Nhân
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
tamcam
Moderator


Ngày tham gia: 01 10 2009
Bài gởi: 6256

Bài gởiGởi bởi: Bảy 4 06, 2019 4:08 pm    Tiêu đề:

18/9/2018 | 16:11 GMT+7
Vụ án nhà tư sản Nguyễn Thị Năm dưới thời Xã Hội Chủ Nghĩa



LSVNO - Một ngày sau tổng khởi nghĩa do Việt Minh lãnh đạo ở Hà Nội thắng lợi, bà con bên Quốc lộ 5 và Quốc lộ 3 từ Hải Phòng, Hải Dương, Hưng Yên lên Phúc Yên đều thấy một ô tô sang trọng chở một thiếu phụ, bên ngoài cắm lá cờ đỏ sao vàng 5 cánh đi lên Thái Nguyên.

Chứng kiến cảnh tượng đó, ai cũng ngỡ ngàng, lạ lẫm, dù ven đường vẫn còn một số chốt điểm do bọn bại binh Nhật Bản canh giữ.


Bà Nguyễn Thị Năm

Đó là chiếc xe chở bà Nguyễn Thị Năm (SN 1906) - một góa phụ tài đảm, giỏi buôn bán kinh doanh ở Hà Nội, Hải Phòng, có một đồn điền ở Đồng Bẩm (Thái Nguyên). Bà Năm có tinh thần dân tộc, yêu nước cách mạng khá cao, bà còn có tên gọi là Cát Hanh Long (tên một hiệu buôn do bà làm chủ ở Hải Phòng). Bà Năm lên Thái Nguyên để báo tin “Đại thắng” của cách mạng cho cán bộ Việt Minh và hai con trai bà (đang tham gia Việt Minh) biết.

Trước khi thành công, bà Năm đã ủng hộ Việt Minh 20.000 đồng tiền Đông Dương (giá trị bằng 700 lượng vàng) không kể vải vóc, lương thực. Tại “Tuần lễ vàng” ở Hải Phòng theo lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh tháng 9/1945, bà Năm cũng đã ủng hộ 100 lạng vàng nữa. Bà được cử làm Hội trưởng Hội Liên hiệp phụ nữ tỉnh Thái Nguyên ba năm liền. Các ngôi biệt thự của bà ở Hà Nội, Hải Phòng, ở đồn điền Đồng Bẩm đều là nơi qua lại, ăn ở, địa điểm liên lạc của cán bộ Việt Minh cao cấp. Hai con trai bà là Nguyễn Văn Hanh, Nguyễn Văn Cát đều theo Việt Minh đi bộ đội. Nguyễn Hanh từng tháp tùng đoàn đại biểu Chính phủ do các ông Nguyễn Lương Bằng, Trần Huy Liệu, Cù Huy Cận...vào Huế nhận ấn kiếm khi vua Bảo Đại thoái vị.

Cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, bà không ở vùng địch tạm chiếm nơi bà có nhà cao cửa rộng, biệt thự khang trang. Khu đồn điền Đồng Bẩm (Thái Nguyên) nơi bà sinh sống từng nuôi cả một trung đoàn bộ đội trong thời gian dài, chính bà Năm đã giao búa tạ, xà beng cho anh em tự vệ phá bỏ biệt thự, nhà cửa của bà ở Đồng Bẩm theo lệnh “tiêu thổ kháng chiến”của Chính phủ.

Những việc làm yêu nước chân chính của bà Năm - một địa chủ, tư sản giàu tính dân tộc, tinh thần yêu nước được dư luận đương thời đánh giá cao, vang tiếng đồn tốt đẹp ở vùng ATK những năm đầu kháng chiến.

Sau chiến thắng giải phóng Tây Bắc cuối năm 1952, cuộc kháng chiến chống Pháp đã qua 2.000 ngày, đang tích cực chuẩn bị chuyển sang giai đoạn tổng phản công, giành thắng lợi cuối cùng. Cuối năm 1953, Quốc hội Khóa I đã ban hành Luật Cải cách ruộng đất nhằm thủ tiêu quyền chiếm hữu ruộng đất của giai cấp địa chủ để “người cày có ruộng”, giải phóng sức sản xuất ở nông thôn, cải thiện đời sống nhân dân, đẩy mạnh kháng chiến, kiến quốc nhanh chóng thành công.

Giữa năm 1953, Trung ương phát động giảm tô ở Phú Thọ, Yên Bái, Thái Nguyên nơi có phong trào khá mạnh ở vùng tự do khi ấy. Đồn điền Đồng Bẩm ở Thái Nguyên do địa chủ Nguyễn Thị Năm chiếm hữu được chọn làm điểm chỉ đạo của Trung ương, hàng trăm cán bộ có bản lĩnh chính trị cao, lập trường tư tưởng vững vàng được cử về Đồng Bẩm, thực hiện nghiêm chỉnh các bước: “bắt rễ sâu chuỗi” trong nông dân tá điền, ba cùng với bần cố nông, thăm nghèo hỏi khổ,tốtínhso truy, căm thù sâu sắc địa chủ (và cả một số phú nông)...

Tuy là một người có công lớn giúp đỡ cách mạng hàng chục năm liền kể từ tiền khởi nghĩa tháng 8/1945, có hai con là bộ đội (một đang chỉ huy trung đoàn của Đại đoàn 308 - gọi là Đại đoàn quân tiên phong), con dâu đang hoạt động tại vùng tạm chiếm Bắc Ninh, nhưng bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) đã bị quy là “địa chủ cường hào ác bá” và đã bị xử án tử hình ngay trong đợt vận động giảm tô năm 1953 trước khi thực hiện cải cách ruộng đất được mở rộng trong ba năm sau đó.

Khi mẹ phạm tội ác tày trời, bị xử tử hình ở quê hương, hai người con trai là Nguyễn Văn Hanh, đang học tập ở Nam Ninh (Trung Quốc) bị điệu về nước, đưa ngay vào trại cải tạo; Nguyễn Văn Cát - chỉ huy bộ đội của Đại đoàn 308 đang chỉnh huấn ở nước bạn cũng bị bắt giải về giam ở Việt Bắc, không có bản án rõ ràng. Vợ ông Cát là Đỗ Ngọc Diệp đang hoạt động ở vùng địch hậu Bắc Ninh nên không bị bắt, nhưng lại được người ta khuyên cắt đứt quan hệ với con trai một địa chủ cường hào ác bá; bà Diệp không chịu,khi sửa sai sau này vợ chồng ông Cát - bà Diệp mới được đoàn tụ.

Tư sản địa chủ cường hào ác bá Nguyễn Thị Năm bị đưa ra pháp trường thi hành án tử hình tối ngày 29/5 năm Quý Tỵ (ngày 9/7/1953) tại Thái Nguyên khi 47 tuổi, đã có tiếng vang lớn cả nước, đó là một thắng lợi đầu tiên trong quá trình “Bài phong”của cách mạng, dư luận đồng tình, ca ngợi như vụ án xử tử hình tên Trần Dụ Châu - Đại tá Cục trưởng Cục Quân nhu can tội tham ô công quỹ cũng ở Thái Nguyên gần ba năm trước đó (tháng 9/1950).

Sau khi phát động giảm tô 1953 thắng lợi, cuộc cải cách ruộng đất được mở rộng khắp miền Bắc ba năm sau đó, ruộng đất bị địa chủ (và cả phú nông) chiếm hữu đã về tay nông dân, hơn một triệu nông dân lao động là bần cố nông đã làm chủ ruộng đất, làm chủ nông thôn, là một tác nhân quan trọng tạo nên thắng lợi trong “Chiến dịch Điện Biên Phủ chấn động địa cầu”.

Song cuộc cách mạng về ruộng đất khi ấy đã phạm một số sai lầm nghiêm trọng trong quá trình chỉ đạo thực hiện (một phần do áp dụng máy móc kinh nghiệm của nước ngoài), nhiều cán bộ, đảng viên,nông dân bị xử lý oan sai. Công tác sửa sai trong cải cách ruộng đất do đồng chí Lê Đức Thọ là Trưởng ban được tiến hành khẩn trương, nhiều người được giải oan, lấy lại niềm tin trong Đảng và nhân dân.


Sau khi sửa sai của cải cách ruộng đất, các con bà Năm là ông Hanh được vào làm ở Ty Kiến trúc Thái Nguyên, ông Cát làm ở Ty Thương nghiệp, cả hai ông được công nhận là cán bộ “tiền khởi nghĩa”, bà Diệp được công nhận là cán bộ hoạt động lâu năm, được cấp một căn hộ khu tập thể Trung Tự, nhưng con cái của họ vẫn bị hệ lụy từ thành phần giai cấp của người bà nội quá cố.

Cho đến năm 1987, khi đất nước bắt đầu đổi mới theo Nghị quyết Đại hội 6 của Đảng, bà Nguyễn Thị Năm mới được minh oan, sửa lại thành phần giai cấp sau 1/3 thế kỷ bị oan sai.

Theo sự chỉ đạo của Bộ Chính trị, Ban Tổ chức Trung ương đã đề nghị Tỉnh ủy Bắc Thái (tháng 4/1987) sửa lại thành phần giai cấp cho bà Năm do hai con trai bà đầu đơn, đến tháng 6/1987 UBND tỉnh Bắc Thái đã quyết định ghi rõ: “Bà Nguyễn Thị Năm, tức Cát Hanh Long trước bị quy là “Tư sản địa chủ cường hào gian ác” nay sửa lại thành phần giai cấp cho bà Năm là: “Tư sản địa chủ kháng chiến”.

Song theo chính sách hiện hành của Đảng, Nhà nước, dù đã được minh oan trở thành “Tư sản địa chủ kháng chiến” có nhiều công lao đóng góp cho cách mạng, bà Nguyễn Thị Năm vẫn chưa được Nhà nước khen thưởng (truy tặng) như ngàn, vạn người có công với cách mạng theo Nghị định 28/CP ngày 29/4/1995 của Chính phủ, mặc dầu con bà đã nhiều lần gửi đơn xin các cơ quan cứu xét, nhưng vẫn chưa được một cơ quan nào trả lời. Chủ trương đầy ý nghĩa chính trị, nhân văn, nhân đạo của Trung ương từ mấy chục năm qua với bà Năm mới được thực hiện một nửa, nửa còn lại (khen thưởng bà Năm) vẫn còn đó. Đây không chỉ là mong đợi của con cháu, gia đình, họ tộc bà Năm mà còn là ý muốn chung của dư luận - người có tội phải xử lý, người có công như tư sản địa chủ Nguyễn Thị Năm phải được khen ngợi biểu dương thỏa đáng dù đã quá muộn, để đảm bảo công bằng xã hội.

Phong Châu
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved