BỨC TRANH NỀN GIÁO DỤC XHCN Exclamation Exclamation Exclamation Twisted Evil
Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 59, 60, 61  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
phuongtim11



Ngày tham gia: 30 3 2010
Bài gởi: 15684

Bài gởiGởi bởi: Tư 11 02, 2016 3:59 pm    Tiêu đề: BỨC TRANH NỀN GIÁO DỤC XHCN :!: :!: :!: :twisted:



CON CÁI CHÚNG TA VÔ TỘI Exclamation Exclamation Exclamation Exclamation Twisted Evil Twisted Evil Twisted Evil Twisted Evil







Tháng 9/2016, có bản tin nhỏ lọt thỏm trong thành phố vốn đã quá nhiều chuyện eo sèo. Bản tin kể về việc một nhóm thầy cô giáo của trường Bành Văn Trân, Tân Bình, tổ chức đấu tố một giáo viên vì dạy thêm ở nhà, theo lệnh của Phòng Giáo dục Quận Tân Bình, Sài Gòn.






Bản tin nhỏ, nhưng phác họa khá rõ về bộ mặt giáo dục của Việt Nam hôm nay. Theo Phòng Giáo dục Quận Tân Bình, thì họ nhận được mật báo của “phụ huynh” nào đó nên đã yêu cầu trường hành động.


Cô giáo này đã bị buộc phải hủy lớp dạy luyện thi chứng chỉ ngoại ngữ Cambridge – một chương trình học không dính líu gì đến sách giáo khoa của nhà trường. Cô cũng bị kỷ luật, không được xét thi đua và bị làm nhục bằng cách phải trả lại học phí cho tất cả các học sinh đã đến xin cô giúp dạy thêm.


Đây là một trong những sự kiện mới mẻ về chuyện thầy trò ở Việt Nam. Hình ảnh những người có tri thức, muốn truyền lại cho thế hệ sau theo thể thức truyền thống, bị chính quyền địa phương bị rượt đuổi, chận bắt quả tang, sao mà thật khó tả. Họ bị làm nhục và thậm chí bị phạt tiền như một loại tội đồ bởi thông tư 17 của Bộ Giáo dục Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.


Cuộc đời như một vòng quay của bánh xe, nhưng ở đất nước này, nó là một vòng quay nghiệt ngã nhắc lại rằng sau gần nửa thế kỷ, những người trí thức lại gánh khổ nạn không khác gì những ngày sau tháng 4/1975.


Kể từ khi đất nước có một Bộ Giáo dục duy nhất,
miền Nam Việt Nam đã từng ngậm ngùi tiễn khoảng 50.000 tiến sĩ, giáo sư, cử nhân, nhà văn, nghệ sĩ… vào các trại tù tập trung cải tạo, trong tổng số hơn 2.500.000 người phải chịu khổ nạn ấy. Mà theo tài liệu của trang VietnamWar, giới trí thức, thầy cô giáo, giáo sư… bị xếp vào loại nguy hiểm bậc 2 và bậc 3, trong số 5 loại cần phải “cải tạo”.


Những đứa trẻ chưa đến 15 tuổi luyện thi chứng chỉ Cambridge, khi biết cô giáo của mình bị trừng phạt vì đã nỗ lực chia sớt kiến thức và kinh nghiệm cho chúng, hãy tự hỏi chúng đang nghĩ gì?


Với những gì đã diễn ra trên đất nước này, lúc trưởng thành, chúng sẽ hiểu rằng mái trường xã hội chủ nghĩa không thơ mộng như những bài văn tả tiếng ve, hay những bài hát mùa hè.







Mái trường xã hội chủ nghĩa mà chúng được biết từ sau 1975, được thống nhất bằng phương thức thô lậu:


- Học sinh bị nghi ngờ điều gì đó sẽ bị chuyển cho công an thẩm tra, giam cầm. Thầy cô nếu dám dạy thêm cho chúng theo lời nài nỉ, thì có thể bị làm nhục bởi chính các nhà sư phạm khác.


Con cái chúng ta tội tình gì mà phải chứng kiến hay chịu những điều tổn thương ấy, dưới mái trường xã hội chủ nghĩa ấy?


Định kiến với dạy thêm và những biện pháp thô bỉ phi giáo dục được áp đặt cho những người thầy, người cô đang được coi
là giải pháp thông minh của những người có trách nhiệm của ngành giáo dục.


Hôm nay, Khổng Tử có mặt ở Việt Nam chắc cũng cùng đệ tử chạy bán sống bán chết trước tiếng tu huýt ruợt đuổi vì dám dạy thêm. Socrates sẽ ngậm miệng, không dám nói một lời minh triết nào trước đám học trò đến trước cửa ngồi chờ, vì sợ “phụ huynh” nào đó mật báo về kẻ dám dạy thêm.



Đột nhiên, cách huấn dục phi chính phủ, đời gia sư… có từ ngàn đời, hôm nay lại phải đeo một bản án do những người cộng sản đặt ra.







Thật là một điều tồi tệ, khi Bộ Giáo dục Việt Nam không nhận ra hiện trạng của đất nước hôm nay,
chính là vũng lầy do họ đào bới. Học thêm, lạm dụng học thêm hay khốn khổ phải học thêm…v.v, tất cả mọi thứ đó là hậu quả bế tắc từ những nhà kiến thiết nền giáo dục tồi. Và khi hôm nay, để chạy chữa cho hiện trạng chính họ tạo ra, Bộ Giáo dục tạo nên một mệnh lệnh mới, phủi tay và đẩy tội lỗi về phía các thầy cô. Lạ lùng thay, khi con bệnh không chịu uống thuốc, nhưng lại buộc cả xã hội phải uống thuốc thay cho nó.







Tội nghiệp cho con cái chúng ta, những đứa trẻ vô tội.
Chúng được đưa vào nhà trường và trở thành vật thí nghiệm cho những đề án cao xa, của một nền giáo dục từ sau 1975 đến nay luôn rộn rịp cải cách và huy hoàng trong những thất bại. Nhiều đời Bộ trưởng giáo dục Xã hội chủ nghĩa vẫy tay ra về trong đắc thắng, bất chấp văn hóa và tri thức của nhiều thế hệ ở lại, cấu bám nhau để cố thoát khỏi bờ vực.







Trong một điều tra về nền giáo dục Việt Nam, AFP từng viết rằng :


- “ Mệt mỏi bởi những gian lận tràn lan,
học vẹt vô tận và các lớp học tư tưởng Lênin bắt buộc, phụ huynh giới trung lưu của lứa học sinh trung học tại Việt Nam luôn nghĩ đến cách chạy trốn khỏi hệ thống trường học của quốc gia, để được giáo dục ở nước ngoài”.







Cũng theo tìm hiểu của AFP, đến năm 2015, mỗi năm giới phụ huynh chi hơn 1 tỉ USD để con mình được học ở các trường trung học và đại học ở nước ngoài. Nhưng đây cũng là ước mơ chung của khoảng 17 triệu học sinh và sinh viên tại Việt Nam vẫn mong được “tị nạn giáo dục” – một cách nói rất phổ biến từ hơn 5 năm nay.


Xin hãy tự đặt ra một câu hỏi, ở Việt Nam, con cái chúng ta đang học để làm gì ?

- Học để bị thí nghiệm tinh thần duy ý chí của các quan chức kém cỏi sáng kiến nhưng giỏi vâng lệnh ?


- Học để tạo dựng cuộc đời cho chính mình, hay học để trở thành người phục vụ cho tư duy chính trị của đảng cầm quyền ?



“Bốn thập kỷ sau khi kết thúc chiến tranh Việt Nam vào năm 1975, các quan chức cộng sản vẫn chưa cải cách đầy đủ về một lĩnh vực giáo dục. Các nhà bình luận thì nói rằng các chương trình thì luôn nhằm để thúc đẩy tính Đảng, chứ không ưu tiên tạo ra một người giỏi việc”.



AFP từng viết như vậy trong bài có tựa đề Vietnam’s creaking education system pushes students overseas.







Gần đây, một tài liệu nghiên cứu mang tên Nhìn lại nền giáo dục VNCH:



Sự tiếc nuối vô bờ bến, luôn được tái đăng trên các trang mạng.



Đọc lại những gì đã làm được của nền giáo dục bị gọi là đồi trụy, lai căng đó… quả là một sự tiếc nuối vô bờ bến về giáo dục và tinh thần độc lập dân tộc.
Và hơn nữa, trong giai đoạn chiến tranh khốn khó, giới nhà giáo miền Nam – luôn sống với dạy thêm – vẫn được xem là thành phần được kính trọng bậc nhất của xã hội, thậm chí một chính khách hay tướng lĩnh khi đối diện vẫn phải cúi chào.


Nền giáo dục bị hủy bỏ đó không hô khẩu hiệu phải đứng hàng đầu thế giới, không đưa trẻ em vào đồn công an, không rượt đuổi các thầy cô giáo đến tận nhà để làm nhục vì dạy thêm…
nhưng vẫn tạo ra những trí thức bậc nhất , mà sau 1975, ông Võ Văn Kiệt coi đó quý như vàng, và luôn mời gọi họ hãy ở lại giúp đất nước.



Những ngày chiến tranh Nam- Bắc Việt Nam, Trung Cộng vẫn là kẻ thù đáng gờm của Việt Nam Cộng Hòa, thế nhưng ở các trường đại học, người ta vẫn nghiên cứu và học tiếng Hán một cách bình thường.
Nó khác với cái cách mà Bộ Giáo dục Việt Nam hôm nay hồ hởi thúc đẩy tiếng Hán vào nhà trường như một món quà nối kết tình đảng Việt – Trung, nhân danh văn hóa.






http://infonet.vn/toi-ung-ho-thi-diem-tieng-trung-nga-vao-cap-tieu-hoc-post209738.info



Ngôn ngữ không có tội khi bị đưa vào giảng dạy. Và con cái chúng ta cũng không có tội để bị ép phải học ngôn ngữ nào mà chúng không muốn. Trong mối quan hệ mật thiết giữa đảng Cộng sản Việt Nam và đảng Cộng sản Trung Quốc, tiếng Hán có thể trở thành chuyện quan trọng – nhưng chắc chắn không thể coi chuyện học tiếng Hán như một cách “cứu sự sụp đổ tiếng Việt”, nhưng kiểu một tay trí thức hạng bét nào đó thích la liếm theo chính sách tuyên truyền, được báo chí nhà nước tung hô.






Con cái chúng ta vô tội, nên chúng không thể trở thành khán giả vô tình cho việc hủy hoại một nền giáo dục, hay đồng lõa biến con mình thành loại cừu ngu ngốc của các thí nghiệm áp đặt. Chúng phải được quyền tự chọn lựa học thêm hay không, trong thế giới này.


Những đứa trẻ ngây thơ vô tội đó cần tiếng nói của chúng ta – những phụ huynh – vốn đã có quá đủ kinh nghiệm về sự suy đồi trong xã hội vì im lặng.






Con cái chúng ta có nguyên bản sơ khởi là tự do và vô tội. Vậy chúng cũng cần được quyền lựa chọn học ngôn ngữ nào cho chính cuộc đời và tương lai của chúng,
chứ không phải theo sự áp đặt tiến cống của ông Phùng Xuân Nhạ hay bất kỳ ai khác.


Đừng quên, trong khi con cái chúng ta gồng gánh sách vở, và vứt bỏ cuộc đời bên ngoài để đáp ứng cho những chương trình cuồng điên của Bộ Giáo dục,
thì có thể con cái những người như ông Nhạ đang rong chơi và thanh thản học những chương trình rất lành mạnh ở nước ngoài.






Con cái chúng ta cũng vô tội như con cái những vị ấy.
Chúng cần được sống trong một xã hội không có độc tài giáo dục và nói láo về Lê Văn Tám, Phan Đình Giót, không hủy diệt tri thức và không làm tổn thương thầy cô của chúng, không bị giải đi vào đồn công an ở tuổi thiếu niên, và không bị ép để sinh ra để trở thành công cụ cho ai đó, mà có quyền chọn cho mình một cuộc đời tự do, một lối đi tự do mà chúng muốn.

https://nhacsituankhanh.wordpress.com/2016/09/25/%e2%80%8bcon-cai-chung-ta-vo-toi/




Được sửa chữa bởi phuongtim11 ngày Tư 11 13, 2019 11:26 pm; sửa lần 48.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
phuongtim11



Ngày tham gia: 30 3 2010
Bài gởi: 15684

Bài gởiGởi bởi: Bảy 11 05, 2016 5:05 pm    Tiêu đề: NGÀY TỰU TRƯỜNG THỜI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA




NGÀY TỰU TRƯỜNG THỜI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA



https://www.youtube.com/watch?v=-6AZiTSGOdI



NGÀY TỰU TRƯỜNG . THÌ SÔNG CỨ CHẢY ......




https://www.youtube.com/watch?v=GyiMy6JJ3tA



Phim "Thì sông cứ chảy" dài khoảng 4 phút là dự án phim đầu tay của cô gái trẻ Mai Huyền Chi, quay phim Tạ Nguyên Hiệp. Mở đầu phim là cuộc sống mang hơi thở vùng sông nước trên những ngôi nhà nổi ở vùng ven thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
phuongtim11



Ngày tham gia: 30 3 2010
Bài gởi: 15684

Bài gởiGởi bởi: Tư 11 09, 2016 2:59 pm    Tiêu đề:



HẬU QUẢ CỦA MỘT NỀN GIÁO DỤC DUY Ý THỨC HỆ



Các bản đồ cổ được trưng bày tại một cuộc triển lãm về Trường Sa và Hoàng Sa tại Bảo tàng Quân đội Hà Nội vào ngày 10 tháng 7 năm 2013.



Các bản đồ cổ được trưng bày tại một cuộc triển lãm về Trường Sa và Hoàng Sa tại Bảo tàng Quân đội Hà Nội vào ngày 10 tháng 7 năm 2013.






Ngày 9/6/2014 Trung Quốc tung một đòn mới trên phương diện pháp lý và ngoại giao nhằm củng cố vị thế của họ trong các tranh chấp chủ quyền ở biển Đông.
Đó là việc họ đề nghị lưu hành tại Liên hiệp Quốc các tài liệu bản đồ và sách giáo khoa được nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa phát hành, tức là miền Bắc Việt Nam lúc đất nước chưa thống nhất. Nội dung các tài liệu này được Trung Quốc diễn dịch rằng Việt Nam công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên các quần đảo Hoàng sa và Trường sa, mà tên theo Trung Quốc gọi là Tây sa và Nam sa.


Nguyên văn đoạn văn trong cuốn sách giáo khoa địa lý lớp chín mà TQ đưa ra như sau:




“Vòng cung đảo từ các đảo Nam Sa, Tây sa đến các đảo Đài Loan, Hải Nam, quần đảo Hoàng bồ Châu sơn,… làm thành một bức Trường thành bảo vệ lục địa Trung Quốc.”








Trong cuộc họp báo chiều ngày 16/6/2014, các viên chức ngoại giao Việt Nam tiếp tục đưa các tài liệu khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên các quần đảo tranh chấp
tuy nhiên vẫn chưa có lời giải thích chính thức nào được đưa ra để giải thích nội dung cuốn sách giáo khoa địa lý lớp chín mà TQ đang viện dẫn.


Một cựu quan chức bộ ngoại giao Việt Nam là Trần Công Trục trong một bài trả lời báo Giáo dục nói rằng đó chỉ là những tài liệu dùng để dạy học.


Giáo sư Trần Hữu Dũng từ Hoa Kỳ có nhận định về lý lẽ của ông Trục rằng:



Trong một Quốc gia mà chính nhà nước sọan, in và phân phát những tài liệu này thì khó lòng mà nói rằng đó không phải là chủ trương của nhà nước.”



Trong phần cuối của bài đăng trên báo Giáo dục, Tiến sĩ Trần Công Trục còn nói:



- “ Trong đó không thể không nói đến tư duy ý thức hệ được hình thành và liên kết trong thời kỳ chiến tranh lạnh…”



Câu phát biểu này của ông Trục được minh họa bằng đoạn sau đây trong cuốn sách giáo khoa mà Trung Quốc dùng làm chứng cớ chuyện Việt Nam công nhận chủ quyền của họ:



“Hiện nay Đài Loan và các đảo xung quanh còn bị đế Quốc Hoa kỳ và bọn tay sai Tưởng Giới Thạch chiếm giữ, đấy là một mối đe dọa đối với nền an ninh của Trung Quốc, của Viễn Đông và miền Tây Thái Bình Dương.”



Bản đồ hiển thị vị trí giàn khoan HD 981 của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp ở Biển Đông được trưng bày tại Bộ Ngoại Giao Việt Nam hôm 05/6/2014. AFP photo .






Tuy nhiên
khó có thể lấy lý do cho việc tranh chấp chủ quyền bằng …Ý thức hệ.



Ông Phùng Hoài Ngọc, một người học tập và lớn lên ở miền Bắc trước năm 1975, nguyên trưởng khoa ngữ văn đại học An giang nói với chúng tôi về việc chi phối của ý thức hệ trong nền giáo dục Việt Nam, nhất là ở miền Bắc trước kia:


- “ Các môn khoa học xã hội nhân văn ở miền Bắc rõ ràng mang tính chính trị quá nặng, rõ ràng là nó bị chính trị áp đặt quá nặng rồi. Cái điều này là quá rõ.”


Và theo ông Ngọc thì môn Địa lý vẫn thường được xem là một môn nằm trong khối khoa học xã hội nhân văn trong khi nó đích thực là một môn khoa học tự nhiên..


Trong một lần trả lời phỏng vấn đài RFA, kỹ sư Nguyễn Khắc Nhẫn, một người rất quan tâm đến ngành giáo dục Việt Nam cho rằng tính chính trị hóa là một trong nững điểm yếu kém của giáo dục Việt Nam hiện tại.


Một nhà giáo khác là Tiến sĩ Hà Sĩ Phu nói về mục tiêu giáo dục của ngành giáo dục Việt Nam dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam như sau:



“Đảng mở ra cái giáo dục chẳng qua là để đào tạo những công cụ, những người phục vụ cho cái công cuộc mà Đảng chủ trương.”






http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20151115/mon-lich-su-bi-khai-tu-qua-cuoc-cuong-duyen-ki-la/1003399.html


Dĩ nhiên sách giáo khoa làm ra là để phục vụ cho mục tiêu giáo dục. Trong trường hợp của nước Việt Nam cộng sản là phục vụ cho các chủ trương của đảng. Điều này đảng cộng sản Việt Nam cũng không hề giấu giếm trong các tuyên bố của các quan chức của họ. Một trong những mục tiêu của đảng trong những năm chiến tranh lạnh chính là quan hệ đồng minh ý thức hệ với Trung Quốc.


Trớ trêu thay người đồng minh ý thức hệ đó vào năm 1979 đã phát động một cuộc chiến tranh biên giới ngắn nhưng đẫm máu với người anh em cùng lý tưởng của mình.


Quân Trung Quốc xâm lược bắn hàng vạn phát pháo vào Lạng Sơn, Việt Nam trong Chiến tranh biên giới.


Tổng chỉ huy Trung Quốc Hứa Thế Hữu tuyên bố độc địa :


- “1 căn nhà ở Lạng Sơn cũng không để lại”.
(Ảnh tư liệu: Sina)





http://www.tin247.com/chien_tranh_bien_gioi_1979_tq_ra_lenh_gap_nguoi_vn_la_giet_het-1-23911919.html


Năm 2014 về nguyên tắc cả hai Quốc gia
vẫn là đồng minh ý thức hệ của nhau, và đối lập với họ, vẫn là đế Quốc Hoa kỳ và tay sai như trong sách giáo khoa địa lý của năm 1974. Nhưng cũng chính người đồng minh ý thức hệ từ Bắc Kinh nay lại giương cao trang sách địa lý thấm đẫm nghĩa tình ý thức hệ mà đòi biển đảo.






http://tuoitre.vn/tin/the-gioi/20151107/tap-can-binh-ngang-nhien-khang-dinh-dao-o-bien-dong-thuoc-trung-quoc/998965.html



Thực tế đã diễn ra không như ý thức hệ, nước Việt Nam 40 năm sau ngày in cuốn sách giáo khoa ấy đã khác, sách giáo khoa địa lý lớp chín hiện nay cũng không còn những dòng chữ đó.



Nhưng sự bao trùm của ý thức hệ trong giáo dục Việt Nam đã để lại hệ lụy khó lường cho Việt Nam hiện nay,

vì theo như lời Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn từ Úc nói rằng :



- " Cái cách biện giải giấy tờ, tài liệu có liên quan đến chủ quyền theo kiểu ý thức hệ là không thuyết phục. "


http://www.rfa.org/


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Tre xanh



Ngày tham gia: 05 3 2008
Bài gởi: 11347

Bài gởiGởi bởi: Năm 11 10, 2016 5:01 pm    Tiêu đề:

Bêu tên học sinh trên loa: Sự vô lương với con trẻ



Đi học về, thấy mẹ đang nấu cơm, tôi nói: "Mẹ, ngày mai là hạn chót đóng học phí rồi đấy, nếu không có tiền con sẽ nghĩ học, cô giáo nhắc nhỡ lần thứ ba rồi, con không muốn thứ 2 chào cờ bị đọc tên". Mẹ tôi ngập ngừng một lát rồi nói: "phải qua tháng mẹ bán lợn mới có tiền, giờ trong nhà đâu còn đồng nào". Nhìn ánh mắt mẹ, tôi hiểu sự khó khăn của bà. Bởi, sau tôi còn ba đứa em, chúng cũng đang cần tiền đóng học. Tuy khoản tiền đóng góp thời ấy không lớn, nhưng đó là cả vấn đề đối với gia đình nghèo, đông con ở nông thôn như chúng tôi. Việc bị nêu tên hàng ngày trên lớp, thứ hai đọc tên trước toàn trường chỉ vì chưa có tiền đóng học là điều đáng sợ và ám ảnh. Nó giống như một dạng đấu tố, là sự tra tấn tinh thần khủng khiếp với bất kỳ đứa trẻ nào - Đó là câu chuyện của tôi, thế hệ 8x.

Và hôm nay, câu chuyện tương tự trong quá khứ của tôi lại đang tái diễn ở xã Cẩm Thăng, huyện Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) - Bêu tên học sinh trên loa phóng thanh xã vì phụ huynh không đóng phí.

Dù với bất cứ lý do nào thì việc nêu tên học sinh thông qua hệ thống loa xã như vậy là một sự dã man, vô đạo. Tôi chắc rằng việc này không phải chỉ có ở Hà Tĩnh, trên đất nước có nhiều nơi như thế.



Hình minh hoạ

Theo báo dân trí, đầu năm học 2016-2017, trường tiểu học xã Cẩm Thăng đã thu các khoản tiền bắt buộc đối với mỗi em là 1.543.000đ/em. Nhưng học được hơn một tháng, xã lại thông báo phải đóng thêm số tiền xây dựng phòng đa chức năng 631.000đ/em và phải đóng trong vòng 3 năm liên tiếp, từ 2016 đến 2018. Trước khoản đóng đậu quá cao, phụ huynh không đồng tình, chính quyền xã Cẩm Thăng đã bêu tên học sinh ngày hai lần trên hệ thống loa phóng thanh của xã nhằm gây áp lực để tận thu. Vì đâu có chuyện như vậy ? ông Nguyễn Văn Báu, Chủ tịch UBND xã cho biết, vì áp lực nợ nần, khoản nợ 7 tỷ đồng xây dựng nông thôn mới chưa có nguồn để trả, thì công trình này (nhà học đa chức năng) do xã làm chủ đầu tư với nguồn vốn hơn 3,2 tỷ đồng, hiện mới lo được hơn 1,6 tỷ. Công trình đã bàn giao, đưa vào sử dụng, xã không có nguồn gì thêm, nên phải huy động sức đóng góp của người dân để trả nợ.

Nguồn cơn của câu chuyện trên là do nợ nần từ việc xây dựng nông thôn mới. Chính quyền xã "túng quẫn" nên làm liều. Khi xây dựng công trình xã không hỏi ý kiến dân, nhưng đến lúc gặp khó khăn về tiền bạc lại bắt người dân gánh chịu. Và nếu tự nhiên đi thu thì chẳng ai chịu nộp, vì vậy mới chọn "hạ sách" nhằm vào học sinh, để gây áp lực phụ huynh. Buộc họ phải đóng tiền nếu muốn con em mình đi học.

Đúng là, trăm dâu đổ đầu tằm: "Dễ trăm lần không dân cũng chịu/ Khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Có cái chế độ nào lạ như chế độ này, cứ hết tiền là lôi dân ra thịt. Cho dù con cừu có nhiều lông cỡ nào vặt mãi nó cũng trụi. Trung ương thì thu thuế, địa phương thì các khoản đóng góp, nhà trường cũng vẽ ra nhiều khoản để thu. Thật chưa thời nào người dân lại khổ như thời nay. Trình bày không ai nghe, kêu than ai thấu, kiện tụng không ai giải quyết. Biểu tình phản đối thì bị vu là chống chế độ, bị đàn áp. Hết nói nổi.

Lúc nào cũng ca ngợi chế độ ta là chế độ ưu việt, tốt đẹp hơn chế độ tư bản giãy chết. Nhưng tại sao học sinh xứ giãy chết kia đi học không phải đóng học phí, trong khi ở xưa ta đi học phải đóng nhiều khoản, phí như vậy? Chế độ Triều Tiên khắc nhiệt như vậy, nhưng ít ra giáo dục của họ miễn phí hoàn toàn.

Mái trường XHCN không còn vì con người như bản chất ban đầu của nó "học tập bắt buộc và miễn phí". Ở Việt Nam đã từng có chế độ giáo dục miễn phí, nhưng giờ nó đã bị bãi bỏ, đây là bước thụt lùi của nền giáo dục. Hiến pháp năm 1946, 1959, 1980 điều quy định giáo dục bắt buộc, miễn phí. Nhưng đến Hiến pháp năm 1992 đã có sự thay đổi, chỉ còn cấp tiểu học là miễn phí - Điều 59: "Học tập là quyền và nghĩa vụ của công dân. Bậc tiểu học là bắt buộc, không phải trả học phí". Đến Hiến pháp năm 2013, chế độ giáo dục bắt buộc không còn nữa - Điều 39: Công dân có quyền và nghĩa vụ học tập. Và hiện nay cũng chỉ có giáo dục cấp tiểu học mới được miễn học phí (trường công lập). Nhưng các khoảng đóng góp khác thì muôn hình vạn trạng, kinh thưa các kiểu, còn nhiều tiền hơn gấp nhiều lần học phí.

Việc lạm thu bắt đầu từ khi có chủ trương xã hội hóa giáo dục. Các trường lợi dụng khe hở pháp lý để trục lợi.

Có thể nói chưa có thời kỳ nào người đi học phải trả nhiều tiền như hiện nay. Đánh vào tâm lý phụ huynh, nếu không đóng hoặc có ý kiến sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của con mình nên đành "bấm bụng" đóng cho xong, nhà trường đã vẽ ra đủ các khoảng thu trên trời dưới đất để moi tiền.

Những câu chuyện lạm thu ở các trường học không thiếu xã hội này: Tại Trường THPT Quang Trung (Quảng Trạch, Quảng Bình) học sinh phải đóng gần 2,6 triệu đồng cho 25 khoản thu. Trường tiểu học Võ Thị Sáu (Q.7, TP.HCM) khoản thu của lớp 1 với 45 học sinh trường này có giá trị gần 150 triệu đồng. Khoản phí 8 triệu đồng của học sinh lớp 1 trường Tiểu học Pascal, Cổ Nhuế (Từ Liêm Hà Nội). Trường Tiểu học (Q.5) khoản đóng đầu năm 3,5 triệu đồng trên một học sinh. Chưa hết tại lớp lá của một trường mầm non tư thục quận Gò Vấp (TP HCM) tổng số tiền học sinh phải đóng lên đến trên 6 triệu đồng. Và ở Trường Tiểu học thị trấn Sông Đốc 5 (thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, Cà Mau) nhiều học sinh không được nhận vào học vì không có tiền đóng phí, trong khi bản thân họ cũng không rõ là phí gì...

Đấy, chế độ giáo dục nước ta ưu việt như thế, hơn vạn lần tư bản là vậy.

Ngay từ giáo dục đã bất công, gian dối, sặc mùi tiền thì nói sao đạo đức xã hội không xuống cấp cho được. Với những tiêu cực từ nền móng như vậy thì lấy gì để xây dựng con người xã hội chủ nghĩa?

Định An


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 59, 60, 61  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 61 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved