VK Mỹ:Đế chế nail tỉ USD rung chuyển vì Corona,lo bị tẩychay
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
music123
Moderator


Ngày tham gia: 18 12 2006
Bài gởi: 79481

Bài gởiGởi bởi: Tư Tháng 5 06, 2020 7:09 am    Tiêu đề:

Người Việt ở New York kể chuyện những đám tang buồn giữa tâm dịch Covid-19


5/6/2020

Đám tang bao giờ cũng mất mát, đau buồn nhưng trong đại dịch Covid-19, những đám tang ở New York (Mỹ) khiến người ta vừa buồn vừa chua xót vì không kèn không trống, không tiếng khóc, thậm chí người thân không được nhìn mặt lần cuối...




Nhà tang lễ ở Brooklyn
ẢNH: PHẠM BÍCH NGỌC

Phải sau 1 tháng mới chôn cất


Hôm qua, tôi đã không cầm được nước mắt khi một đồng nghiệp, 35 tuổi, gọi điện báo tin bố anh ấy vừa mới qua đời.

Trước khi dịch bệnh, bố anh ấy đang điều trị ở bệnh viện vì có một khối u ác tính ở ruột. Khi đại dịch xảy ra ở New York, bệnh viện đã khuyên nên đưa bố anh ấy về nhà vì với một người 78 tuổi đang bị bệnh hiểm nghèo rất dễ bị lây nhiễm, càng nguy đến tính mạng hơn.

Chỉ 2 tuần sau khi trở về nhà, bố anh ấy đã mất do thuốc men và phương tiện y khoa ở nhà không thể đầy đủ như trước.



Lễ tang, chia buồn thực hiện trên mạng

Ngày đưa xác đến nhà quàn chỉ có một mình anh ấy. Cô, dì, chú, bác đều đã trên 80 tuổi, thuộc nhóm nguy cơ nhiễm bệnh cao đều không thể đến thăm viếng hay giúp đỡ. Một mình anh ấy chạy đôn chạy đáo ở nhà quàn khu phố Tàu Brooklyn, nơi đang có hàng trăm thi thể khác của bệnh nhân Covid-19.
Việc chôn cất không thể thực hiện ngay bây giờ mà phải sau 1 tháng vì quá nhiều người chết nên dịch vụ lễ tang không lo kịp. Bố anh ấy phải nằm ở nhà quàn 30 ngày với phí dịch vụ là 10.000 USD. Nhưng anh ấy nói với tôi là vẫn còn may mắn vì nhiều chỗ khác ở Brooklyn như nhà quàn đại lộ Utica (Utica Avenue, Brooklyn) hết chỗ mà vẫn nhận nên mới xảy ra chuyện cả trăm xác chết nằm trong xe đậu vất vưởng ở ngoài nhà tang lễ như báo chí đã đưa tin.
Ngoài ra, khi đem chôn, một miếng đất ở nghĩa trang thành phố khu Bushwick là 11.000 USD. Tổng cộng một lễ tang là gần 30.000 USD. Nên mọi người nói đùa mà thật chua xót: “Cái gì mà đắt nhất ở New York lúc này, đó là dịch vụ chôn cất người chết”.

Có một số đồng nghiệp của tôi đã mất vì dịch Covid-19 tính đến thời điểm này. Chúng tôi không một ai có thể đến viếng họ. Thế là chỉ có những bài điếu văn trên trang web trường hay qua email.

Cư dân New York cũng đã quá quen thuộc với những lời chia buồn được tạo trên trang web. Mọi người có thể vào đây để chia sẻ những lời yêu thương, nhắn gửi cuối cùng đến người đã khuất và an ủi người ở lại. Giãn cách xã hội là điều phải làm nhưng trong những trường hợp này thì thật là nghiệt ngã.



Nhà tang lễ ở Brooklyn

Những đám tang vội vã


Khu phố tôi ở là khu người Do Thái chính thống. Họ rất đoàn kết và hỗ trợ nhau. Tuy nhiên trong đợt dịch Covid-19 này, những đám tang ở khu phố này vắng hoe người, một điều rất hiếm gặp trước đây. Bà hàng xóm người Do Thái gần nhà tôi nói: “Tôi biết ông cụ vừa chết ở nhà đối diện nhưng tôi không thể đi viếng được”.

New York là nơi có số người bị nhiễm và tử vong nhiều nhất nước Mỹ. Số ca nhiễm và tử vong gần đây mặc dù có dấu hiệu giảm nhưng lệnh giãn cách xã hội vẫn phải áp dụng thật chặt chẽ. Hiếm có ai rời khỏi nhà chỉ trừ những trường hợp thật cần thiết, cho nên việc đến viếng lễ tang là điều không tưởng.

Những đám tang không kèn trống, không lễ tưởng niệm, không kịp có tiếng khóc, không hoa tiễn đưa, chỉ có vài người thân vội vàng đến làm dịch vụ chôn cất và thủ tục giấy tờ ở nhà quàn.

Thậm chí, những người chết vì dịch bệnh, chỉ có duy nhất một hành trình: từ nhà đếnh bệnh viện, từ bệnh viện đến nhà quàn. Người thân không được gặp mặt giây phút cuối cùng, cơ may chỉ được từ giã qua điện thoại và thế là những cái xác được chôn vội vã, hàng loạt. Ra đi trong lặng lẽ và tất cả chỉ là sự lặng lẽ. Đây là tình trạng chung của những đám tang ở New York, cũng là của nhiều nơi trên đất Mỹ và của cả thế giới khi đại dịch Covid-19 hoành hành.

Cuối cùng, tôi muốn khép câu chuyện buồn bằng một suy nghĩ tích cực. Tối hôm qua, khi người bạn đồng nghiệp khóc nức nở vì ngồi cô đơn trong căn nhà trống không, đã không còn có người bố như mọi khi. Tôi an ủi: “Bố bạn sẽ hiểu cho bạn. Tất cả chúng ta sẽ đến tiệm đồ nướng BBQ mà bố bạn ưa thích ở khu phố Hàn Quốc sau khi hết dịch để tưởng niệm ông nhé!”.



New York! Hãy mạnh mẽ để chống chọi qua đại dịch, rồi mọi thứ sẽ ổn!

Tất cả những cư dân New York ơi! Hãy cố gắng chống chọi để sống sót qua đại dịch này. Những điều khủng khiếp đang xảy ra rồi sẽ qua đi. Chúng ta chờ một mùa đoàn viên tốt đẹp… sau dịch Covid-19.

PGS-TS Phạm Bích Ngọc (Đại học Brooklyn, TP.New York-Mỹ)

_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
music123
Moderator


Ngày tham gia: 18 12 2006
Bài gởi: 79481

Bài gởiGởi bởi: Sáu Tháng 5 08, 2020 6:17 am    Tiêu đề:

Giữa tâm dịch, Việt kiều Mỹ ‘thèm’ bánh mì chấm sữa Ông Thọ, thơm lừng thịt mỡ

5/8/2020

Những ngày dịch Covid-19 hoành hành trên đất Mỹ với số ca nhiễm nhiều nhất thế giới, số người tử vong đã hơn 75.000, nhiều Việt kiều Mỹ chấp nhận phong tỏa ở nhà. Thời gian ấy khiến họ nhớ quê nhà Việt Nam nhiều nhất, nhớ những kỉ niệm, nhớ ổ bánh mì, món ăn tuổi thơ của không ít người Việt Nam.



Khác với ổ bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm mùi bơ, ngày xưa chúng tôi nôn nao đợi ba mang về làm quà, dù tới nhà nó đã mềm èo, không còn giòn rụm nữa. Bánh mì xứ Ninh Hòa nhỏ gọn, vừa lòng tay.
Hơn hai mươi năm trước, bữa sáng của đứa trẻ Ninh Hòa thường là tô cơm nguội với ít cá dính nồi đêm qua sót lại, kèm ca nước giếng ngọt lành. Xách cặp đi học tới trưa về ăn cơm là vừa kịp đói. Nhà đứa nào khá giả, được ba má cho năm trăm mua xôi bắp hay đậu đen gói trong lá chuối với cái muỗng lá dừa, rưới chút muối mè thơm lừng lựng. Còn không thì ổ bánh mì một ngàn có xíu mại, thịt mỡ, dưa leo, hành ngò kèm chút xì dầu (năm trăm thì chỉ chan nước béo) bán khắp cùng phố thị. Bữa nào cũng nhiêu đó, hết cơm nguội cá kho, chuyển qua xôi đậu tới bánh mì, rồi bánh mì tới xôi đậu, nhưng chẳng bao giờ thấy ngán. Vậy mà sau này khôn lớn, học giỏi thành tài, đi khắp bốn biển năm châu, ăn đủ món Tây Tàu, nhưng vẫn hay nhớ tới ổ bánh mì huyền thoại đó.

Bao nhiêu năm trở lại, bánh mì Ninh Hòa bèo nhất cũng mười ngàn, biến tấu giống kiểu Sài Gòn, có chà bông, patê, bơ, thịt nguội, lạp xưởng, chả lụa, kèm hành ngò, dưa leo bán khắp nơi từ sáng tinh mơ đến mờ mịt tối. Nhiều khi đói bụng, ghé mua một ổ đứng cắn giữa đường. Ngon thì có ngon, mọi thứ hòa quyện rất đậm đà, nhưng nói nào ngay sao bằng mùi vị cũ. Than với chị, bánh mì thịt mỡ giờ chắc tiệt chủng rồi ha. Chị cười to, bên xóm cũ nhà mình, dâu dì Hai Sử vẫn còn bán từ sáng sớm, tám chín giờ hết sạch. Không thì qua ngay cầu Sông Cạn, gần đèn đỏ đèn xanh, sẽ gặp ngay thôi. Cậu ăn không tụi chạy cái ù mua về ăn cho đã.




Cái xóm nhà cũ ấy, sau mười mấy năm trời oằn mình dưới bụi mù sỏi đá, cuối cùng cũng đã được đổ bê tông sạch sẽ. Hồi đó mỗi lần má sai ra chợ, là tôi dủng dẳn dùng dằn tới hết nước mắt vì đôi chân bé xíu phải cuốc bộ đường xa dưới trời nắng chang chang. Vậy mà giờ về, mọi thứ tự nhiên thu hẹp dần, bé nhỏ xíu xiu. Quãng đường ngày xưa ngắn bằng một gang tay, nhắm mắt đi cái vèo là hết.

Thế là hôm sau tranh kêu chị chở qua, thất thần đứng nhìn. Ôi thôi bao kỷ niệm tràn về, buồn vui lẫn lộn.

Trích dẫn:
Khác với xíu mại Nha Trang hay Sài Gòn, nấu trong nước sốt, người Ninh Hòa đem chưng cách thủy để mỡ ra nước béo, ngọt ngay. Nước “sốt” thì đơn giản hơn, nấu bằng xì dầu pha loãng, thêm chút mỡ bằm và hành tím


Khác với ổ bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm mùi bơ, ngày xưa chúng tôi nôn nao đợi ba đi làm giấy tờ mang về làm quà, dù tới nhà nó đã mềm èo, không còn giòn rụm nữa. Bánh mì xứ này nhỏ gọn, vừa lòng tay. Bên hông lúc nào cũng có cái “tai” giòn rụm. Cả ổ không quá giòn, cũng chẳng quá dai, ruột không quá đặt. Mọi thứ vừa đủ để người ta lưu luyến. Mua ổ bánh về ăn không, bẻ cái tai nhai trước cho giòn, tiếp theo là hai đầu nhọn nhòn giòn tan, rồi mới nhâm nhi tới ruột. Sang hơn chút nữa, chấm đường cát, sữa ông Thọ hay xì dầu, đã khỏi chê nhé.





Thị xã có gần mười lò bánh hừng hực đốt bằng củi mịt mù khói. Đi ngang qua mùi bánh nướng chín thơm nồng nàn. Cái nghề này cực dàn trời vì thức khuya dậy sớm làm cho kịp bỏ mối, rồi suốt ngày phải chịu cái nóng hừng hực trong lò. Nhưng nói nào ngay cũng dễ làm giàu. Nắng mưa gì cũng thấy sáng lò. Làm bao nhiêu bán bán hết bấy nhiêu chứ chẳng để qua đêm nguội lạnh.

Hồi đó đó không có máy đánh như giờ đâu nha. Mọi thứ đều phải làm bằng tay, kể cả việc nhồi bột cực khổ. Lò bánh dì Hai có lẽ là lâu đời nhất. Nghe đâu ngoài hai mươi dì đã bắt đầu làm. Mỗi lần xuống nhà dì thu tiền huê cho má tôi. Cái bếp nhà dì lúc nào cũng mịt mù bụi bột mì, thêm vị thum thủm của bột chua nữa. Mấy anh con trai đứng bên cây bột to đùng, lấy dao xắn một miếng nhỏ, không biết bằng cách nào, mà đôi tay đầy ma thuật xoa, bóp, nhồi, nắn một hồi, cục bột thành ra ổ bánh mì dễ thương lắm. Anh lấy lam gác trên tai, xẻ một đường bên hông, chất lên khay bằng gỗ. Hai tay thoăn thoắt không nghỉ ngơi, khay đầy nhóc.

Phía bên kia lò lửa cháy hừng hực, anh thợ khác chất bột lên thanh gỗ dài như dầm chèo ghe. Chậm rãi đưa vào lò, hất nhẹ một cái. Mấy cái bánh mì mập ù còn sống từ từ nở ra dưới sức nóng của lửa củi. Anh liên tay chất bột, bỏ vô lò, hất nhẹ. Trở trở mấy ổ sắp chín vàng. Xong rồi! Lấy hai chiếc đũa bếp dài, gắp ra, bỏ lên bàn. Dì hai đứng một bên đếm từng ổ bỏ vô cái sọt to, được lót bao bố cẩn thận để giữ bánh mì luôn ấm và giòn rụm.

Bánh mì nhà dì chủ yếu bỏ sỉ cho người ta, chỉ để lại một ít, ngồi ngay góc đường với mấy xoong thịt bán cho chòm xóm suốt mấy chục năm, gắn liền với bao thế hệ trẻ con xứ này. Vài năm trước, một ngày cuối năm âm lịch, dì nhắm mắt lìa đời vì tuổi già sức yếu sau bao năm tháng nhọc nhằn. Lần đó đúng dịp tôi về, có ghé tới, thắp cho dì nén nhang giữa mấy chậu cúc vàng bà con rộn ràng đón Tết.

Chị con dâu thay má ngồi ngay góc cũ, lặng lẽ bám nghề, với nhiều người, đã là hình ảnh không thể đổi dời hay biến mất.

Linh hồn của bánh mì Ninh Hòa là nồi thịt mỡ thơm lừng, bắt mắt. Phải là loại thịt mỡ có xíu da, kèm chút nạc, được xắt đều cẩn thận, cỡ nửa đầu ngón tay, rồi đem ướp với đường, sau đó trộn nước mắm, tiêu và chút màu tôm, bắt lên bếp than, để lửa thiệt nhỏ, xào tới xào lui, cho ra bớt mỡ. Khi “tới”, miếng mỡ phải săn, trong ngần, gia vị thấm đều, dẻo nhẹo từ trong ra ngoài, không hôi mùi heo, ăn nhiều cũng không ngán. Thịt trong cái lẩu bằng nhôm hình tròn, chính giữa có trụ, bỏ ít cục than, giữ thịt luôn nóng. Từ xa, ngay đầu con gió, đã nghe mùi thịt dính vô thành lẩu cháy xèo xèo, thơm ngất ngư. Giờ người ta ăn lẩu bằng xoong, ít thấy ai bán ngoài chợ.




Xíu mại làm bằng thịt dăm, thêm ít mỡ bằm, gia vị, hành tím lẫn ít hột tiêu. Có người vò mười viên như chục cho khỏi mắc công đắn đo, có người bỏ trong tô bự, ai mua thì lấy muỗng xắn một cục. Khác với xíu mại Nha Trang hay Sài Gòn, nấu trong nước sốt, người Ninh Hòa đem chưng cách thủy để mỡ ra nước béo, ngọt ngay. Nước “sốt” thì đơn giản hơn, nấu bằng xì dầu pha loãng, thêm chút mỡ bằm và hành tím. Nói nghe dễ òm, nhưng để có nồi nước ngon, phải tài hoa dữ lắm.

Hàng bánh của chị quanh năm im ắng bên góc đường, căng tấm bạt che cái nắng bưng đầu, hay cơn mưa dầm dề rả rích. Chị đội nón hoa, ngồi sau cái bàn trải tấm nhựa bạc màu nắng gió. Bên trên là lẩu thịt, xíu mại, nước sốt, rổ hành ngò, dưa leo, hũ ớt sim và chai xì dầu. Bên hông để giỏ bánh với lò than âm ấm phủ đầy tro, hơ bánh mì giòn rụm. Khách tới kêu, cho ổ đầy đủ đi nàng. Chị cười tươi, lấy dao Thái Lan rọc bên hông bánh nghe giòn tan đã lắm. Tách ra, xịt chút xì dầu, lấy muỗng xắn xíu mại để chính giữa, dàn đều. Đưa tay múc muỗng thịt đỏ hồng, rải đều trong ruột. Tiện tay, chan chút nước sốt đen thui, thơm phưng phức. Rồi gắp nhúm hành ngò, dưa leo bỏ lên trên, trét thêm chút ớt. Ai mê ăn béo, nhớ xin thêm chút nước mỡ, đảm bảo không ngon không ăn tiền nhé.

Cầm ổ bánh mì quen thuộc, đưa lên mũi hít một hơi thiệt dài, để đủ thứ mùi vị trộn lẫn vào nhau, giữa lúc nước miếng nước mồm ứa ra thấy tội. Cắn một miếng, bánh mì giòn tan vỡ òa trong miệng, lẫn chút mằn mặn của xì dầu, hăng nồng của hành ngò, mát lạnh của dưa leo. Xíu mại mềm như nhung, tan trên đầu lưỡi. Và trời ơi, miếng thịt mỡ vừa dẻo, vừa dai, nhưng có cảm giác nó rất giòn, nhai một hồi dính tận từng kẽ răng béo nguậy. Mỗi thứ một chút, thơm lạ thơm lùng, quấn quíu vào nhau, ngon hơn bất kì sơn hào hải vị nào trên cõi thế.

Tới miếng thứ hai nước mắt chực trào. Cắn miếng thứ ba, năm tháng tuổi thơ cứ hiện ra mồn một. Những ngày đói cơm, rách áo, mỗi sáng đứng trước hàng dì, chìa tờ bạc giấy, rồi hít lấy hít để mùi thịt cháy trên thành lẩu thơm dàn trời, cứ mơ có tiền sẽ mua mấy chục ổ bánh về ăn cho đã. Rồi chạnh lòng nhớ ba nhớ má, nhớ dì Hai và những bà hàng năm cũ giờ đã hóa thiên thu. Nhớ mấy bạn bè chung xóm năm xưa đi đâu miệt mài hổng thấy quay về. Muốn gặp lại nó ở Sài Gòn hay bên tận trời Tây, hỏi, còn nhớ ổ bánh mì giòn rụm của dì Hai Sử sáng nào cũng ăn không? Bữa nào về tao với mày đi ăn một bữa no căng cho đã.

Nguyễn Hữu Tài

_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
music123
Moderator


Ngày tham gia: 18 12 2006
Bài gởi: 79481

Bài gởiGởi bởi: Năm Tháng 5 21, 2020 6:18 pm    Tiêu đề:

Việt kiều Mỹ: Đế chế nail tỉ USD 'rung chuyển' vì Covid-19, lo bị tẩy chay



5/21/2020




Đế chế nail mấy mươi tỉ đô ở Mỹ, đặc biệt là California - nơi tập trung người gốc Việt đã 'rung chuyển' khi thống đốc bang cho rằng trường hợp lây nhiễm Covid-19 trong cộng đồng đầu tiên tại California xuất phát từ một tiệm làm móng.

Trong một tiệm làm nail của bạn tôi ở Ohio trong ngày đầu mở cửa trở lại. Khách và thợ phải đeo khẩu trang, bàn nail cho kính ngăn cách.


1

Vào ngày 7.5.2020, trong buổi họp hàng ngày về Covid-19 tại thủ phủ Sacramento, thống đốc Gavin Newsom cho biết trường hợp lây nhiễm virus trong cộng đồng đầu tiên tại tiểu bang California xuất phát từ một tiệm làm móng. Trước các câu hỏi dồn dập, ông từ chối đưa ra những thông tin chi tiết nhằm bảo vệ quyền riêng tư và tình trạng pháp lý của tiệm.

Lời phát biểu như quả bom làm rung chuyển đế chế nail (làm móng) mấy mươi tỉ USD ở Mỹ, đặc biệt là California, nơi tập trung người gốc Việt, tiệm và thợ nail đông nhất nước Mỹ. Ngay lập tức, rất nhiều người và các cộng đồng dân cư lên mạng phản ứng và gửi đơn phản đối. Ai cũng nghĩ tới viễn cảnh ngành nail bị tẩy chay khi mở cửa trở lại, trong lúc tình trạng phân biệt chủng tộc nhắm vào người châu Á ngày càng dâng cao. Nhất là khi Tổng thống Donald Trump gọi virus Corona là “virus Trung Quốc” khá nhiều lần.


Bảng thông báo trên đại lộ 495 chạy quanh các thành phố của thủ đô Washington D.C., Maryland và Virginia. Thông điệp đã thay đổi: "Ở nhà an toàn hơn. Mang khẩu trang. Bảo vệ mạng sống"


NGUYỄN HỮU TÀI


Một ngày sau đó, khi được các phóng viên hỏi về sự quan ngại của nhiều người Việt cho rằng lời nhận xét của ông có thể gây ảnh hưởng không gì đong đếm nổi đối với nghề nail, Thống đốc Newsom bảo ông không có ý định làm tổn thương các tiệm làm móng mà chỉ nhằm giải thích cho việc các cơ sở làm đẹp sẽ được hoạt động vào giai đoạn ba của tiến trình mở cửa tiểu bang California, thay vì ngay lúc này.

Nhưng lời “bào chữa” của ông vẫn chưa thể làm dịu tình hình. Nỗi lo bị tẩy chay vẫn lởn vởn trên đầu khi mà các tiệm tóc, nail, spa vẫn đang vật vã chờ ngày quay lại.

Trên khắp nước Mỹ, ngoại trừ tiểu bang Connecticut đã trở lại bình thường, phần lớn các tiểu bang khác vẫn đang dè dặt đi vào giai đoạn một hoặc hai, hoặc mở cửa một phần rất nhỏ. Hớt tóc thì đỡ hơn, nhiều nơi đã cho phép thợ tới tiệm với khách có hẹn trước. Nail thì rải rác vài bang với sự chuẩn bị giãn cách kỹ càng và hạn chế tối đa số người vào tiệm. Phòng gym và spa thì chắc còn phải chờ rất lâu mới cho khách vào làm đẹp và tập luyện.




2

Đi làm cho các công ty ở Mỹ, khi trả lương, công ty sẽ thay mặt chính phủ trừ rất nhiều loại thuế như liên bang, tiểu bang, hưu trí, bảo hiểm xã hội, bảo hiểm thất nghiệp. Cuối năm, người lao động sẽ được cấp mẫu đơn W2 để mang đi khai thuế. Sau các khoản khấu trừ, nếu dư sẽ được lại, thiếu thì phải đóng thêm. Nên cứ tới tháng ba hay tư, rất nhiều người hớn hở ra mặt, có thêm tiền ăn xài vì nhận được tiền hoàn thuế. Bên cạnh đó cũng có người méo mặt vì phải đóng thêm quá trời.

Phần lớn tiệm nail và tóc thường khai thuế dưới dạng công ty trách nhiệm một thành viên nên sẽ không được lãnh trợ cấp, vì họ không đóng bảo hiểm thất nghiệp, bởi trong biên chế không có nhân viên nào. Vì muốn trốn thuế, rất nhiều tiệm trả lương nhân viên theo dạng nửa tiền mặt nửa ngân phiếu. Nên lương bổng của họ trên giấy tờ chẳng có bao nhiêu, nhưng thực ra thì làm nail thì chẳng mấy ai lương thấp.

Nhiều thợ làm móng được coi là self-employee (nhà thầu, công ty trách nhiệm một thành viên, công nhân thời vụ…) làm việc cho chính mình. Cuối năm, họ lãnh mẫu đơn 1099 đi khai thuế. Và thường bằng mọi cách, họ luôn tìm cách nộp thuế ít nhất, thậm chí không đóng đồng nào.


Bàn làm nail được che chắn cẩn thận


NGUYỄN HỮU TÀI


Bên cạnh đó, nhiều người không góp tiền vào quỹ bảo hiểm xã hội (FICA). Nôm na thế này, khi đi làm cho tập đoàn hay công ty lớn, mỗi kỳ lương, bạn sẽ phải đóng 7,65% và công ty đóng nửa còn lại (tới một mức lương cố định) vào quỹ FICA. Nếu là self-employee, thì bắt buộc bạn phải đóng toàn bộ 15,3% với tư cách vừa là nhân viên vừa là chủ. Cuối năm, có thể trừ một nửa vào thuế của mình. Đây được coi là “rào cản” ảnh hưởng tới thu nhập nên phần lớn self-employee không thèm đóng.

Khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia vào tháng ba, tiếp theo đó, các bang đã ra lệnh shelter-in-place, lockdown, stay-at-home order (gọi chung là giới nghiêm), chính quyền chỉ cho phép những ngành nghề quan trọng (essential business) như siêu thị, tiệm thuốc, ngân hàng… mở cửa. Thợ làm móng, spa và tóc buộc phải ở nhà khai thất nghiệp.
Nếu bạn có đóng thuế, trong lúc này mới thấy lợi ích của nó ra sao. Ví dụ ngoài số tiền trợ cấp tối đa ở Virginia, Maryland và Washington, D.C. lần lượt là 378, 430 và 444 đô la mỗi tuần (bị trừ thêm thuế thu nhập) trong vòng 26 tuần (và có thể kéo dài hơn), họ còn may mắn lãnh thêm 600 đô la mỗi tuần trong gói cứu trợ của quốc hội Mỹ theo đạo luật CARES Act (Coronavirus Aid, Relief, and Economic Security Act). Tính ra một người thất nghiệp ở tiểu bang Maryland, lúc này có thể lãnh tới 1.130 đô la/tuần, hơn 4.000/tháng. Ung dung sống trong thời kỳ dịch bệnh.


Những ai không đóng bảo hiểm thất nghiệp, nên khi mất việc, theo lẽ thường tình sẽ không lãnh xu nào. Nhưng dưới đạo luật CARES Act, self-employee có thể nhận 600 USD/tuần trong vòng 13 tuần nếu chứng minh được họ mất việc, không có thu nhập vì virus Corona. 2.400 USD/tháng trong thời điểm này thật sự quý báu. Có khi bằng hay nhiều hơn tháng lương của người đang đi làm giữa sự lây nhiễm ngày càng lớn cũng không chừng.
Nhưng đời không đơn giản như thế. Trợ cấp này quá mới. Và bất thình lình, trong nửa cuối tháng ba đến nay số người thất nghiệp ở Mỹ đã lên tới gần 40 triệu nên Sở lao động mỗi bang không đủ nhân lực để xử lý số hồ sơ khổng lồ này. Lấy tiểu bang Maryland làm ví dụ, trong tuần đầu tiên của tháng 3.2020, chỉ có hơn 2.000 người xin trợ cấp thất nghiệp, thì tới tuần cuối của tháng ba, con số ấy nhảy lên tới 84.230 người. Tuần đầu của tháng 4, thêm 108.508 người nữa. Và con số ấy cứ nối dài, mỗi tuần tăng thêm 40 đến 60 ngàn người và chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhân viên không kịp tập huấn, hệ thống bị lỗi, khai qua internet bị sập, điện thoại quá tải, không kết nối với tổng đài viên, văn phòng đóng cửa vì dịch.
Mãi đến giữa tháng tư, tiền trợ cấp từ liên bang được chuyển xuống nên self-employee mới có thể nộp đơn xin trợ cấp. Thậm chí nhiều người không theo dõi tin tức nên chưa nắm được khoản này. Các tiểu bang như Pennsylvania, New York, Maryland, Virginia, California… và đặc biệt là Florida vỡ trận. Người thất nghiệp ở Florida phải xếp hàng dài trong dịch bệnh để chờ nhân viên phát đơn bằng giấy về nhà điền. Đầu tháng tư, Maryland chuyển sang trang web mới gọi là “Beacon One Stop”. Và ngay trong ngày ra mắt, trang web bị sập vì không kham nổi số lượng người đăng nhập. Có người gọi cả ngàn cuộc mỗi ngày cũng không gặp được ai. Tất cả rơi vào một hố đen thăm thẳm.


Mấy tuần gần đây, các cuộc biểu tình diễn ra khắp nước Mỹ đòi mở cửa. Những người không đi ra ngoài vì giãn cách xã hội sẽ chọn phản đối… online. Người ta bảo họ tuân lệnh lời kêu gọi của các thống đốc ở nhà chờ dịch bệnh qua đi, nhưng ngược lại, họ không thể xin trợ cấp. Con đói, hết sữa, thức ăn cạn kiệt, hóa đơn cần thanh toán, tiền nhà tới nơi, vậy mà không có một xu dính túi. Nhiều người nộp đơn từ tận tháng ba cho đến giờ vẫn vô vọng chờ tiền thất nghiệp mà không thể làm cách nào khác được.


Các chủ tiệm thì đang đứng ngồi không yên vì ngoài thất thu còn phải đóng tiền thuê tiệm với cái giá không hề rẻ. Mỹ mà, cứ theo hợp đồng mà tính. Tuy các tiểu bang có lệnh không kiện người nợ tiền ra tòa, hay mang đồ quăng ra trong lúc này, nhưng tiền thuê vẫn không được miễn hay giảm. Chính phủ có chương trình PPP (Paycheck Protection Program) cho các doanh nghiệp nhỏ, tập đoàn lớn, công ty trách nhiệm hữu hạn, self-employee… vay để trả lương cho nhân viên, tiền thuê nhà, điện, nước và vài khoản lặt vặt khác. Phần lớn tiền nợ này sẽ được miễn. Số còn lại được cho vay trong vòng hai năm với 1% tiền lời. Lý thuyết là thế, nhưng cũng chẳng dễ dàng gì.
Ngân hàng là nơi giải ngân. Các công ty quen biết, có mối quan hệ tốt tất nhiên sẽ được ưu tiên. Những cơ sở nhỏ hơn thì cứ đợi đi. Nhanh tay thì còn, chậm tay tiếp tục chờ tiền liên bang rót thêm xuống.

Thợ và chủ tiệm bạn bè tôi đã sẵn sàng cho “ngày trở lại” lắm rồi. Nhiều người trong suốt thời gian nghỉ dịch đã may khẩu trang, mua mũ che mặt, kính để bàn để hạn chế sự tiếp xúc giữa thợ và khách. Ai cũng bảo mấy mươi năm ở Mỹ, lần đầu tiên trong lịch sử mới lâm vào tình trạng khủng khiếp thế này. Ở nhà không được mà ra ngoài cũng chẳng xong. Họ phải đau đầu chọn lựa giữa tiền bạc hay bệnh tật. Đó là bài toán cực kỳ nan giải. Phải ở trong cảnh ấy mới hiểu được nỗi khổ ấy to lớn thế nào, chứ không đơn giản như người đứng bên ngoài nhìn vào rồi đánh giá.


Nguyễn Hữu Tài
_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> TIN TỨC VĂN NGHỆ - THỜI SỰ HẢI NGOẠI Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6
Trang 6 trong tổng số 6 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved