TRỊNH HỘI SÁNG MẮT VÌ ĐẢNG HỎI GIẤY
Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> THÔNG BÁO
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Thụy Minh Ngữ



Ngày tham gia: 12 8 2010
Bài gởi: 16

Bài gởiGởi bởi: Tư 8 25, 2010 10:25 pm    Tiêu đề: TRỊNH HỘI SÁNG MẮT VÌ ĐẢNG HỎI GIẤY

Trịnh Hội cứ tưởng [BỞ!] những bênh vực cho bọn ca hát từ VN qua ÚC là đã có thành tích với Dảng và Bác lắm..! Trịnh Hội chưa thấy quan tài nên chưa đổ lệ..!

Khi còn ở tại ÚC và Mỹ....thì thấy đống bào biểu tình chống Cộng thì cứ cho rằng họ là những người quá khích. Đối với những người như Trịnh Hội, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, và những ngưoi đi từ năm 1975 chưa nếm muì VC cứ tưởng chắc bây giờ Cộng Sản đã thay đồỉ chính sách rồi , chúng đã bỏ qua quá khứ, và Trịnh Hội bây giờ mới nềm mùi Cộng sản, mới chỉ một đòn nhẹ thôi, vì chỉ mới liên lạc với bọn con nít hồi hương, còn nếu là một thành phần nào đó thì Trịnh Hội đã tan xác hay ít nhất cũng vaò Hỏa lò rôì....Trịnh Hội cứ tưởng những bênh vực cho bọn ca hát từ VN qua ÚC là đã có thành tích với Dảng và Bác lắm. Lầm to rồi con ơi! Ngay cả Nguyễn thị Bình, Nguyễn Hữu Tho, Dương Quỳnh Hoa, Trương NHư Tản, Lế Khắc Quyến, Thích Trí Quang, cha con Hoang Trọng Quỳ, Hoang2 Trọng Thụy, Hoàng Trọng Bách.... còn nhiều nữa chúng còn đá đít, chúng còng băm thây huốn hồ cở Trịnh Hội, Nguyễn Cao Kỳ.....Cái cuộc đời cuả mấy thằng tiểu tư sản ăn no , giàu sang nên ưa nghỉ đến chuyện trên trời....Trịnh Hội chỉ ở tù thêm cở một tháng sẽ thấy ngày nào cũng có nữa chén cơm cộng với nữa chén cũ mì (sắn) ăn với nước muối khi đó mới thấy trước đây mình chưa thấy quan tài nên chưa đổ lệ. Haỹ cho những thằng ở hải ngoại này thấy Cộng Sản như thế naò. Bài viết vưà rồi đây của Trịnh Hội là rất thật...Trịnh Hội nên đứng ra mà xin lỗi đồng bào đi vì trước đây vì còn trẻ người non dạ cứ tưởng bỡ Cộng Sản chúng cũng là con người, nhất là ngươì Việt Nam , chúng còn có lương tâm, chúng còn có tình cảm....Nhưng sau khi nó cứ hỏi vặn "Anh nói thế mà tin được à?" Thành thành với Cộng Sản là thái độ của một con nai với một con sói.....Tôi cũng đã từng bị chúng nó phỏng vấn nhiều lần như thế, cứ hỏi văn kiểu như thế.....và rôì nó tự động buộc tội mình. Tôi cũng đã bị nhiều lần, bạn bè tôi cũng đã bị nhiều lần như thế Nên bây giờ tôi rất ghét bọn Cộng Sản và chống Cộng Sản, bởi vì tuị nó là lủ súc vật, lý luận, đặt vấn đề với chúng là vô ích.....

Lê Quý.

---
Date: 2010/8/17
Subject: Fw: Ngày Xửa, Ngày Xưa
To:
Đọc cho vui. Trịnh Hội im ỉm lâu ngày nay mới nói ra !!!
Ai về VN nên cẩn-thận trong mọi lãnh vực: giao thông, nói năng, liên lạc, tiếp xúc với mọi người chung quanh. Nói tóm lại đi đến một xứ như vậy thì ... chán.quá.- Đúng là Cong san.



Thì ra bay giờ Trịnh Hội mới biết - có trể lắm không??? vậy mà vẫn có người chưa biết, hay không muốn biết, nên gởi để (ai chưa biết) đọc cho biết....

Ngày Xửa, Ngày Xưa cho đến hôm nay vẫn thế...??


Trinh Hội

Cũng như nhiều người khác có dịp đi làm ở ngoại quốc, thời gian tôi ở Hà Nội cũng là thời gian mà tôi có nhiều bạn bè ngoại quốc đến thăm. Phần vì Việt Nam lúc ấy vừa mới mở cửa nên ai cũng hiếu kỳ muốn ghé qua cho biết. Phần vì tôi thuộc loại người đi đâu cũng có bạn nên tuy ở Hà Nội chưa đến 6 tháng nhưng tôi đã có gần mười đứa bạn ghé thăm, luôn tiện xin ở nhờ để khỏi tốn tiền khách sạn

Thôi thì đủ mọi thành phần, trai gái từ khắp bốn bể đổ về. Khi thì bạn bè luật sư của tôi ở Úc bay qua thăm viếng. Có lúc tôi lại phải đón tiếp những thằng bạn ở xa tít bên Anh vừa…đạp xe đạp vòng quanh thế giới tới Hà Nội để ghé nhà chơi. Tôi còn nhớ chỉ cần nghe tên những quốc gia mà nó vừa đạp xe qua thôi cũng thấy đủ ớn chứ đừng nói gì phải còng lưng đạp xe xa đến từng ấy.

Người cuối cùng đến thăm tôi trong khoảng thời gian đó là bà Barbara gốc người Canada da trắng lúc đó đang định cư ở Hồng Kông. Tôi gọi “bà” vì Barbara chỉ hơn tôi gần… 50 tuổi đời. Tóc bạc phơ nhưng tinh thần lẫn thể xác của bà lúc ấy vẫn còn rất mạnh khỏe. Tôi quen bà trong một dịp chúng tôi cùng vào trại cấm High Island ở Hồng Kông để dắt các em bé tỵ nạn Việt Nam ra ngoài chơi lúc tôi còn làm việc thiện nguyện ở bên ấy.

Sau này một số em và gia đình bị cưỡng bức hồi hương về Việt Nam nên nhân dịp tôi làm việc ở Hà Nội, bà sẳn một công hai chuyện vừa bay sang thăm tôi, vừa có dịp gặp lại một số em nay đã về ở Kiến Sơn, Kiến Thụy gần Đồ Sơn, Hải Phòng.

Thế là vào một ngày đẹp trời cuối tuần, sau một đêm nghỉ lại nhà tôi ở Hà Nội, bà Barbara và tôi đã cùng nhau bắt xe lửa đến Hải Phòng để gặp lại các em sau gần 4 năm mất liên lạc.

Gặp lại nhau ngay tại ga xe vì tôi có điện thoại báo trước, thấy các em chỉ có 3, 4 năm sau mà đã cao lớn hơn nhiều bà Barbara rất vui và bảo phải chi bà đến sớm hơn để có dịp chia sẻ với các em lúc gia đình vừa mới trở về và còn gặp nhiều bỡ ngỡ trong cuộc sống.

Nhưng mà thôi, như thế này là đã tốt lắm rồi, tôi tiếp lời bà.

Liền sau đó đám nhỏ và một số anh chị tôi cũng từng quen biết trong trại cùng tôi và bà Barbara dắt nhau về quê của họ ở Kiến Sơn cách thành phố Hải Phòng khoảng trên một giờ đi xe. Và cũng như bao cuộc họp mặt khác giữa những người bạn lâu năm không có dịp gặp nhau, chúng tôi đã cùng nhau ôn lại những kỷ niệm ngay tại nhà của họ.

Từ những ngày chúng tôi quen nhau trong trại cấm cho đến những thay đổi lớn lao trong cuộc sống của họ từ khi bị cưỡng bức hồi hương về Việt Nam.

Nhưng vui như thế chúng tôi cũng không quên là ở Việt Nam bất kỳ ai muốn nghỉ lại qua đêm ở nhà người quen cũng phải lên phường khai báo đầy đủ. Và thể theo qui định, chúng tôi đã làm y như thế.

Sáng đến sáng hôm sau nhóm chúng tôi khoảng hai, ba mươi người tụ họp ở nhà một người bạn vẫn còn mải mê dông dài nhắc lại chuyện xưa mãi cho đến khi có hai anh công an phường bước vào, lúc đó chúng tôi mới tạm ngừng nói chuyện để mời họ vào nhà uống nước.

Họ bảo họ đến để tìm hiểu xem tôi và bà Barbara đã quen với những người tỵ nạn trong trường hợp nào và làm thế nào chúng tôi biết để liên lạc xuống thăm những người này.

Tình thật, tôi trả lời tôi và bà Barbara đã quen họ nhân lúc chúng tôi làm việc thiện nguyện trong các trại cấm và từ khi tôi về Việt Nam đi làm thì tôi đã chủ động liên lạc lại.

“À, thì ra là thế”, một anh công an vừa gật đầu vừa trả lời tỏ ý anh hiểu.

“Thế nhưng ai cho phép anh vào các trại cấm để làm việc”, anh kia hỏi tiếp.

“Dạ, không có ai cho phép ạ. Em làm việc thiện nguyện cho một tổ chức phi chính phủ và vì vậy em được tự động vào trại cấm dắt các em ra ngoài chơi”, tôi thành thật trả lời.

“Không cần ai cho phép anh vào à? Thế thì ai cho phép anh sang Hồng Kông làm việc?” cũng cùng anh công an đó tiếp tục chất vấn.

“Dạ, cũng không có ai cho phép ạ. Em nghỉ hè tự động mua vé máy bay sang Hồng Kông làm việc, không phải xin ai ạ”. Vừa trả lời tôi vừa nghĩ thầm trong bụng chả lẽ họ đang muốn làm tiền?

“Anh trả lời như thế mà anh nghĩ chúng tôi tin anh à? Đây xem ra là có vấn đề đấy. Xin mời anh về phường để chúng tôi có thể làm rõ hơn”.

Đến lúc này thì cả hai anh cùng đứng dậy mời tôi và bà Barbara về văn phòng làm việc.

Nói thật đến lúc ấy tôi vẫn nghĩ chắc không có chuyện gì đâu. Họ hỏi điều gì mình trả lời thành thật điều đó thì sẽ xong thôi. Chỉ là họ không hiểu cách thức làm việc ở ngoại quốc, đi đâu không ai cần xin phép, thế thôi, tôi đã tự an ủi mình như vậy.

Nhưng không. Tôi đã lầm. Lầm to là khác. Sau hơn một giờ làm việc ở phường hình như họ vẫn không tin những gì tôi khai là sự thật. Đó là tôi đã không làm việc cho bất cứ tổ chức “phản động” nào hoặc nhận tiền của ai để sang Hồng Kông làm việc thiện nguyện. Tôi cũng chẳng có bất kỳ sự liên hệ mật thiết nào ngoài tình đồng hương thương mến, cảm thông nhau lúc những người Việt tỵ nạn còn bị giam trong các trại cấm ở Hồng Kông.

Chẳng ăn thua. Tôi trả lời đến đâu cũng nghe câu hỏi được lập lại: Anh nói thế mà anh nghĩ chúng tôi tin anh à?

Từ công an phường tôi được giải lên công an Huyện Kiến Thụy. Nhưng sau hơn 4 tiếng đồng hồ cùng với 3 anh công an huyện làm việc cật lực, câu nói cuối cùng tôi nghe vẫn là “đây là có vấn đề”, mặc dù tôi cứ thắc mắc: “Ý anh nói ‘vấn đề’ là vấn đề gì vậy anh?”.

Đôi khi nghĩ lại tôi thấy lúc đó mình ngây thơ thật. Ngây thơ đến độ chính mình đang gặp rắc rối mà cũng không biết đó là rắc rối!

Vì sau gần 6 tiếng bị quần, tôi và bà Barbara đã được chuyển từ huyện lên tỉnh. Bằng một chiếc xe thùng trực chỉ đồn công an thành phố Hải Phòng.
Lúc ấy, chúng tôi đã không được cho biết mình sẽ đi đến đâu hay đã phạm tội gì mà lại bị giữ lâu đến thế. Lẽ ra tối hôm đó chúng tôi phải bắt chuyến xe lửa cuối cùng về lại Hà Nội để hôm sau tôi đi làm. Nhưng lại một lần nữa, người tính không bằng trời tính, tối hôm đó chúng tôi đã được sắp xếp cho ở lại ngay tại nhà nghỉ của…Bộ Công An sau khi toàn bộ giấy tờ bị tịch thu và được thông báo phải…trả sòng phẳng tiền ở trọ (hình như là khoảng 20 đô cho mỗi đêm!).

Thế mới gọi là đáng nhớ phải không bạn? Trên đời này đố bạn tìm được ai vừa bị bắt một cách vô lý, đã vậy còn phải tự mình trả tiền phòng giam giữ cho chính mình!

Như bà Barbara đêm hôm ấy trước khi ngủ bảo tôi: it only happens in Haiphong. Đúng là chuyện chỉ có thể xảy ra ở Hải Phòng. Nhưng lúc ấy cả hai chúng tôi vẫn nghĩ chắc chắn ngày mai sẽ xong chuyện vì những gì mình biết mình đã khai báo thành thật hết rồi.

Nhưng không. Lại một lần nữa chúng tôi đã lầm. Và cũng lại là lầm to. Vì chúng tôi không những bị giam và hỏi cung cả ngày kế tiếp, tiếp nữa, và tiếp nữa…cho đến ngày thứ năm mới được thông báo là quá trình điều tra đã hoàn tất mà ngay sau đó chúng tôi đã được thông báo là chúng tôi phải rời khỏi Việt Nam trong vòng 48 tiếng đồng hồ và mỗi người bị phạt 15 triệu đồng vì – hãy lắng nghe cho kỹ - chúng tôi đã phạm tội…“gặp gỡ người hồi hương không xin phép”!

Trời. Có thiệt không đây trời? Sau 5 ngày làm việc và trả lời thành thật tất cả những gì chúng tôi bị hỏi, từ chuyện công cho đến chuyện tư, từ lý lịch cá nhân cho đến tên và ngày sinh tháng đẻ của ông bà, cha mẹ, anh em, cô dì chú bác lẫn bạn bè … họ vẫn không thấy là họ đã bắt lầm người à? Thế là thế nào?

Tôi nhớ lúc ấy tuy vẫn còn ngây thơ nhưng tôi hăng cãi lắm (cũng có lẽ vì tôi ngây thơ nên mới thích cãi!). Vì vậy sau khi nghe được quyết định chính thức từ một anh công an tên Minh làm việc cho Cục quản lý xuất nhập cảnh đọc xong và hỏi tôi có thắc mắc gì không, tôi đã ngay lập tức có thắc mắc:

“Thưa anh, trong giấy quyết định này anh ghi tội của em là ‘Gặp gỡ người hồi hương không xin phép’ nhưng mà thưa anh trong cả năm vừa qua ở Hà Nội, em đã gặp rất nhiều bạn là người tỵ nạn hồi hương nhưng đâu thấy có vấn đề gì?”

“Ở Hà Nội khác, ở đây khác!” Minh trả lời cụt ngủn.

“Nhưng thưa anh trong giấy quyết định này sau khi ghi là em đã ‘gặp gỡ người hồi hương không xin phép’ sau đó lại mở ngoặc ghi thêm là ‘trực tiếp liên lạc, tổ chức gặp gỡ người hồi hương không xin phép’ thì không đúng như vậy vì tuy là em có trực tiếp liên lạc nhưng tổ chức thì hoàn toàn không”, tôi cố giải thích.

“Thế thì làm cách nào anh hẹn gặp được những người này?” Minh hỏi ngược lại tôi.

“Dạ thì như đã khai em liên lạc bằng điện thoại trước để hẹn nhau gặp ở ga Hải Phòng”. Tôi thành thật trả lời.

“Thì đấy. Đấy là tổ chức đấy!”. Minh bình thản giải thích.

Oh! Thì ra là vậy. Tuy tai tôi nghe nhưng tôi đã không thể nào tin nổi những gì tôi vừa được cho biết.

Trông có vẻ sốt ruột vì quá trình điều tra đã hoàn tất, Minh gặng hỏi tôi lần cuối: Thế anh còn gì thắc mắc nữa không?

Vừa buồn, vừa tức, vừa giận, lúc ấy có lẽ tôi nên can tâm chấp nhận sự thật phủ phàng là mình sẽ bị trục xuất ra khỏi quê hương của mình. Nhưng không, cái máu luật sư trong người nó lại tiếp tục nổi lên muốn tìm ra cho được lẽ phải. Tôi hỏi tiếp và chẳng cần xưng “anh”’, “em” gì nữa:

“Trong quyết định ghi là tôi đã vi phạm hành chính nhưng anh có thể cho tôi biết điều khoản của nghị định nào hay thông tư nào ghi rõ gặp gỡ người hồi hương là vi phạm hành chính không?” Lúc ấy tôi biết chắc là chẳng có điều khoản nào nhắc đến vấn đề này vì chính tôi đã đọc qua đọc lại rất nhiều lần những quy định liên quan đến người nước ngoài qua công việc làm mỗi ngày.

Nhưng một lần nữa tôi lại bị hụt hẫng khi nghe câu trả lời cộc lốc của Minh nay đã gằn xuống: “Nếu anh không còn thắc mắc gì khác thì chúng ta ngưng tại đây. Anh không có quyền chất vấn tôi về những gì đã quyết định”.

Ah! Thì ra là thế.

Đến lúc đó tôi mới hiểu.

Là đối với công an, hỏi vậy nhưng không hẳn là vậy. Ở Việt Nam thấy vậy mà không hẳn là vậy. Nhiều khi nó còn tệ hơn vậy.

Đừng mơ tưởng nếu mình vô tội thì sẽ được xử vô tội. Vì rất có thể không những mình bị xử có tội mà chính mình còn phải trả tiền công giam giữ cho…chính mình!

Vậy mới có chuyện để nói. Về ngày xửa ngày xưa. Cho đến hôm nay vẫn thế.

Không biết các bạn có muốn nghe tiếp chuyện tôi mới bị trục xuất không nhỉ?

Trinh Hội
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn Gởi email
Hung 'Sat Thu'



Ngày tham gia: 02 9 2010
Bài gởi: 18

Bài gởiGởi bởi: Hai 9 06, 2010 10:04 am    Tiêu đề:

Gửi các bạn, các bạn trong diễn đàn hình như ngại đụng chạm và phê bình đến bọn báo chí lưu manh này.
"con sâu làm rầu nồi canh", chính chúng đã làm ô danh và xấu đi bộ mặt của giới báo chí truyền thông hải ngoại.
Chúng ta muốn chống cộng hữu hiệu thì cần phải hiểu rõ thành phần nội bộ chống cộng như thế nào, nhất là trong giới truyền thông hải ngoại hiện tai.
Nếu không thì suy nghĩ nhận định của chúng ta "sẽ sai lạc và trở thành mù quáng", nếu cứ tin vào những thông tin do bọn bồi bút bẩn thỉu trong giới báo chí truyền thông cụ thể như Thế Phương chủ trang mạng Take2tango và Minh Ngữ chủ báo Tiểu Thuyết Nguyệt San đã lợi dụng truyền thống báo chí để loan báo tin tức sai sự thật

----------------------------------------------------------------------------

Giới báo chí đều biết rành về Thế Phương & Minh Ngữ. Cả hai sau khi đã trải qua bao nhiêu cuộc tình nhơ nhớp với những con & thằng không ra gì...thì hai bên mới mò đến nhau.


Chí phèo Thế Phương và chí phào Minh Ngữ: " ta dzới mình tuy hai mà một"



mò mẫm suốt kiếp, đến bây chừ đôi ta mới tìm thấy được "nửa kia của nhau"!


Người dân ở Bolsa đều rành tên Thế Phương này! Hắn đã gây không biết bao nhiêu tội ác tày trời. Nếu cần dẫn chứng thì sẽ có rất nhiều người lôi tên Thế Phương ra nguyền rủa !

Bình thường Thế Phương ít xuất hiện trước đám đông công chúng, hắn trốn chui trốn nhủi như 'chuột cống', mặt lúc nào cũng lấm la lấm lét vì sợ thiên hạ nhận ra mặt túm cổ cho ăn đòn hoặc trứng thối.


Thế Phương chỉ đứng sau trang mạng Take2tango để tung những tin giật gân, tạo scandal về chính trị hoặc scandal tình cảm...để hù doạ kẻ trong cuộc. Những chiêu bài nhân danh "chính nghĩa quốc gia", dựng chuyện phân biệt "làn ranh Quốc-Cộng" để chụp mũ làm tiền kẻ lương thiện.

Gần đây, Thế Phương không hiểu sao lại bắt đầu xuất hiện cùng với Nguyễn Thụy Minh Ngữ : chủ báo Tiểu Thuyết Nguyệt San trong cuộc họp báo của Uỷ ban chống văn hoá vận cộng sản. Vì ngay cả nhiều người trong giới làm báo ở Bolsa chỉ nghe tiếng chứ chưa hề thấy mặt thằng nhà báo Thế Phương, vì nó giống như con chuột cống , lủi trong bóng tối kiếm ăn bẩn.




Con nặc nô Minh Ngữ và con chuột lấm lét Thế Phương nổi tiếng chuyên môn ăn "bẩn" để hại người khác như vụ vu cáo cho ca sĩ Thu Phương đóng phim sex




Hoặc ăn tiền của người đàn bà Liên Trần nào đó tại Virginia trong thời gian dài.....



...để nhục mạ bôi nhọ danh dự của tài tử Đơn Dương




Hay mới đây nhất là đến tiệm sách Mỹ Quỳnh chụp mũ chủ nhà sách để vòi tiền bằng cách hăm doạ sẽ cho người tới biểu tình.




...Mới đây nhất là chuyện hai đứa, con nặc nô Minh Ngữ và con chuột lấm lét Thế Phương đã kết hợp kẻ trước người sau đấu tố ký giả Đoàn Trọng giống như Việt Cộng hành xử, trong cuộc họp báo của UB chống văn hoá vận CS vừa qua.




Minh Ngữ - Thế Phương ; Hai kẻ này đã không từ một thủ đoạn đê tiện nào để hãm hại người khác. Lợi dụng có tờ báo trong tay, thằng Thế Phương có trang mạng Take 2tango, con Minh Ngữ có tờ Tiểu Thuyết Nguyệt San.

Chúng lấy phương tiện truyền thông này để vu cáo hạ nhục bất cứ ai chống lại chúng, như mới đây ký giả Nguyễn Phương Hùng cũng bị chúng nó đăng ghép hình tục tĩu của Minh Ngữ & viết bài bôi nhọ.



Nhà báo Nguyễn Phương Hùng



Nhà văn Kim Âu Văn Sơn


Chúng tôi sẽ tiếp tục vạch trần những chuyện bỉ ổi của loại bồi bút bẩn thỉu này để các bạn hiểu rõ.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
tuihenbanthiu



Ngày tham gia: 31 8 2010
Bài gởi: 140

Bài gởiGởi bởi: Sáu 9 17, 2010 4:27 pm    Tiêu đề:

Độc giả thấy không, như bà Minh Ngữ đã nói rồi ở mấy số báo trước: Tên cẩu tặc vì tiền có thể làm tất cả chuyện thất nhân tâm. Tên cẩu này thường lẩn quẩn ở những bữa tiệc của những người nổi tiếng rồi chụp hình đưa lên diễn đàn chửi một cách thô tục.

Cho nên trong bài viết vừa rồi đăng trên diễn đàn Mẫu Tâm, tên cẩu vẫn lải nhải khoe khoang đi ăn ở các tiệm ăn và gặp hết người nổi tiếng này dến người nổi tiếng khác, cụ thể như Lý lùn được luật sư/nghị viên Dina Nguyễn và nghị viên Andy Quách bước vào chào và xin mời ăn...!

Thằng cẩu này bốc phét mà kg biết gượng, trong túi có tiền đâu mà mời người khác ăn được? Tên này thường lẩn quẩn ở các tiệm ăn và đảo mắt ráng tìm được một người quen là xà vào để bắt chuyện rồi ăn ké. Cái trò ma lanh bần tiện của mấy thằng ký giả quèn chuyên môn chơi trò ăn ké này nên ai cũng ngán hết. Thấy mặt tụi này bước vào, nhất là tên cẩu lùn VCL là họ vội quay mặt ngó lơ chỗ khác liền...

Rồi cẩu tặc lại thanh minh thanh nga chuyện homeless của mình, bày đặt chơi chữ "home đối với cẩu Lý là quê hương đất nước..." như mọi người đã thấy, Lý lùn vô nghề nghiệp, lang thang hết con này tới con khác...rồi tự mình khoe trước đây có hành nghề địa ốc...cái nghề này nhiều kẻ làm được ví đông hơn quân Nguyên...Nhất là mấy ông Luật sư trước 75, sang đây tiếng Anh tiếng U kg biết, thì chỉ học 3 tháng là có cái bằng địa ốc chứ có quái gì đâu mà bày đặt khoe khoang?
Mọi người đã thấy rồi, cẩu tặc Vũ Công Lý và ký cóc Nguyễn Phương Hùng đang nhẩy đong đỏng như c. phải nước nóng, thay phiên nhau tìm đồng minh để chửi quí "đàn bà", cụ thể là bà Minh Ngữ.
Hai con thú hoang này tác yêu tác quái trong làng báo khá lâu để kiếm sống bằng những trò lừa vặt vẵn...
Như quí vị thấy đó, bà Minh Ngữ trước đây đã lật tẩy rồi, tên cẩu tặc này chỉ giỏi "nổ" pháo đại. Miệng lúc nào cũng be be: "từ thằng Tướng đến thằng làm báo, con viết văn đều sợ tôi..."
Lý lùn vừa mới viết trên diễn đàn Mẫu Tâm rằng: tau dến tiệm cà phê Factory đấu láo với những 'cựu sĩ quan cao cấp QLVNCH'...rồi gặp thi sĩ này, hoạ sĩ kia, nghị viên này, luật sư nọ....

Còn thằng "ký giả cóc" Nguyễn Phuong Hùng cũng theo đóm ăn tàn, bị thằng cẩu hai mặt chửi xỏ là đồ nói "bá láp bá xàm" mà vẫn cứ hùa theo nó sủa đổng lên làm gì?...giả mạo nick "chuyennuccuoi" ra nói trơ trẽn qúa!
Độc giả hãy vào đây đọc thì sẽ rõ bộ mặt của ký giả cóc NPH.
http://take2tango.com/thread/14-8-2010/ky-gia-coc-nguyen-phuong-hung-9A8CD754-10847

Ôi thôi, quí vị không nên tin những gì mà thằng cẩu tặc Vũ Công Lý và thằng ký cóc dzởm Nguyên Phương Hùng nói hết.
Tụi bay nên ngưng sủa đi, chẳng lẽ lại bắt độc giả chịu dựng mùi thúi của tụi bay hoài hay sao?
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Khỉ Đực



Ngày tham gia: 05 9 2010
Bài gởi: 322

Bài gởiGởi bởi: Sáu 9 17, 2010 6:59 pm    Tiêu đề:

Ay dà.... con khỉ cái minh ngữ lại mới ăn phải 'chè bột báng" của mấy thằng đực rựa phóng ra cho nên miệng thúi chửi người nữa rồi. đêm qua khỉ cái Minh ngữ há miệng năn nỉ khỉ đực tui cho nó ăn "chè bột báng" khi nó đang phê, khỉ đực tui từ chối cho nên nó chưa kịp "xiêm y chỉnh tề" vội chạy đại ra đường xin đỡ "chè bột báng" của mấy thằng homeless ăn nên nó bị điên rồi.
Khỉ cái Minh Ngữ à...về đây anh đút cho em ăn, em đừng ra đường hú bậy nữa, em chửi đi chửi lại có bằng đó câu, không chứng cớ, không lập luận, không bài bản, ai mà nghe em hả con ngựa cái ủa con khỉ cái già thiếu "hoọc môn" khô cằn của anh ?
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> THÔNG BÁO Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 4 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved