Góc Nhỏ
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 22, 23, 24, 25  Trang kế
 
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> GÓC ĐỌC & NGHE TRUYỆN ONLINE
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
chechilia



Ngày tham gia: 28 3 2011
Bài gởi: 116

Bài gởiGởi bởi: Năm 10 31, 2013 1:59 am    Tiêu đề:

Lời Cha Dặn Con Gái


Có ai khen con đẹp. Con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy. Có ai bảo con ngoan. Hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa...

Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang. Con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy.

Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ. Con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.

Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất con hãy tặng họ hai đồng. Lần thứ hai hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba con phải biết lắc đầu. Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi.

Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ.

Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.

Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm,.

Nỗi đau. Con hãy nén vào trong.

Nỗi buồn. Hãy biết chia cho những người đồng cảm.

Đừng khóc than - quỵ lỵ - van nài. Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến - có bầu trời, gió lộng thênh thang.

Con hãy đưa tay. Khi thấy người vấp ngã.

Cần lánh xa. Kẻ thích quan quyền.

Bạn. Là người biết đau hơn nỗi đau mà con đang có.

Thù. Là người quặn đau với niềm vui mà con đang có.

Chọn bạn sai. Cả đời trả giá.

Bạn hóa thù. Tai họa một đời.

Con hãy cho. Và quên ngay.

Đừng bao giờ mượn. Dù chỉ một que tăm, sợi chỉ.

Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm.

Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.

Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn.

Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui.

Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại.

Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao.

Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.

Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.

Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ.

Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay.

May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may.

Hãy nói thật ít. Để làm được nhiều - những điều có nghĩa của trái tim.

Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời. Dù chẳng được trả công.

Những điều cha viết cho con - được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vưởng long đong.

Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.

Cha gởi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con cất bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy. Con sẽ bớt thấy đau và đỡ phải tủi hờn.





Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ.

Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn.

Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.

Dù phần con chẳng ai nhớ để dành !

Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa.

Hãy buồn với chuyện bất nhân.

Và hãy tin vào điều có thật :

Con người - sống để yêu thương.



Sưu Tầm







Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
chechilia



Ngày tham gia: 28 3 2011
Bài gởi: 116

Bài gởiGởi bởi: Bảy 12 28, 2013 1:37 am    Tiêu đề:

“Bạn Hãy Chứng Minh Bạn Khổ.”


“Mắt anh em thật có phúc vì được thấy những điều đang thấy, tai anh em thật có phúc vì được nghe những điều đang nghe. Nhiều người mong mỏi được như anh em mà không được.”







Có một đề thi dành cho các thí sinh thuộc mọi lứa tuổi như sau:

“Bạn hãy chứng minh bạn khổ.”



Thí sinh thứ nhất, một người đàn ông chừng sáu mươi, chứng minh:

“Tôi lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Bố mẹ tôi quanh năm ‘bán mặt cho đất – bán lưng cho trời’. Vì nhà nghèo nên tôi phải nghỉ học sớm để đi làm kiếm tiền mưu sinh. Nghĩ mà tủi thân!...”



Thí sinh thứ hai, một phụ nữ trẻ, dẫn chứng:

“Tôi là người kém sức khoẻ. Từ nhỏ đã hay đau yếu. Mỗi lần trái gió trở trời là tôi lại xụt xịt. Rất khó chịu!...”



Thí sinh thứ ba, một thanh niên tuổi chừng hăm mấy, viết ngay không chần chừ:

“Tôi chẳng có tài cán gì. Giữa đám đông bạn bè, tôi chẳng biết ca hát. Mấy đứa bạn cứ trêu chọc bảo tôi giọng ngang như cua bò. Bực tức và chán ghê!...”



Thí sinh thứ tư toan đặt bút xuống viết thì khựng lại. Rồi anh suy nghĩ có vẻ rất căng thẳng. Cuối cùng, quyết định nộp giấy trắng.



Kết quả cuộc thi: Ba thí sinh đầu tiên được một điểm an ủi vì đã có… công viết.
Còn thí sinh thứ tư thì phải lên gặp thầy để trình bày rõ lý do tại sao lại để giấy trắng.



Trong giờ sửa bài, giáo sư nhận xét chung:

- Các bạn không được điểm cao vì bài các bạn không thể hiện được tư duy sâu sắc. Các bạn chỉ liệt kê những điều không như ý xảy ra trong cuộc đời. Ai cũng làm được như thế. Thực ra nó không đủ chứng minh rằng các bạn khổ vì góc nhìn đó quá hẹp.

Rồi giáo sư quay sang thí sinh thứ tư và hỏi:

- Tại sao bạn để giấy trắng?
- Thưa giáo sư, thoạt đầu tôi cũng có khuynh hướng vội vàng liệt kê như các bạn kia. Nhưng tôi chợt giật mình…
- Sao bạn lại giật mình?
- Dạ, xin cho phép tôi đứng lên trước mọi người để trình bày được dễ dàng hơn.

Thế rồi cậu khập khiễng bước lên trên. Quay xuống nhìn mọi người, cậu nở một nụ cười thân thiện. Người ta thấy mặt cậu một bên bị nám đen. Cậu nói:

- Hồi tôi còn nhỏ, bố mẹ phải đi làm ngoài đồng, chỉ có chị tôi và tôi ở nhà. Một hôm, chị đang nấu cơm thì bị cháy nhà. Như quý vị thấy, tôi bị phỏng nặng, bây giờ vẫn còn dấu cháy trên mặt.
Năm tôi lên bảy, bố tôi qua đời. Một buổi tôi đi học, một buổi tôi phải đi bán vé số ở khu chợ gần nhà để phụ mẹ. Cách đây ít năm, trên đường đi nhà thờ về, có một chú kia nhậu say lái xe tông vào tôi khiến chân tôi bị tật từ hồi đó.
Bây giờ mỗi khi trời trở lạnh, chân tôi cũng khá đau. Gần đây, tôi thú thật là tôi yêu một người con gái, nhưng tôi thế này thì làm sao xứng với người ta được!



Trong phòng lúc ấy có nhiều người. Giọng cậu yếu ớt nhưng ai cũng nghe rõ vì bầu khí lặng im đến lạ thường.

- Nhưng sao bạn không viết những điều đau khổ này vào bài thi?

- Dạ không, vì tôi giật mình. Tôi giật mình khi tôi chợt nhớ lại lời của bạn tôi trong nhà thờ hôm Chúa Nhật. Anh ấy nói với mấy người nghèo khổ rằng: “Anh em thật có phúc.” Thế là tôi khựng lại để suy nghĩ.
Rồi tôi nhận ra: để chứng minh tôi thực sự khổ thì tôi phải chứng minh cho được rằng tôi không có gì để hạnh phúc.



Mọi người càng chăm chú. Vị giáo sư lên tiếng:

- Hay! Xin lỗi bạn, tôi không phải là Kitô hữu, vậy cho tôi hỏi anh bạn gì gì đó của bạn nói như thế nào về việc may phúc khiến bạn thay đổi cách nhìn như thế?

- Dạ thưa giáo sư, bạn tôi tên là Giêsu. Anh ấy nói:

“Mắt anh em thật có phúc vì được thấy những điều đang thấy, tai anh em thật có phúc vì được nghe những điều đang nghe. Nhiều người mong mỏi được như anh em mà không được.” (Mt 13:16-17).

Thưa giáo sư, lúc ấy tôi chợt nhìn thấy và nghe được nhiều điều may mắn trong cuộc sống của tôi.
Tôi có mẹ, có chị. Nhà chúng tôi tuy chẳng kín cổng cao tường nhưng đùm bọc nhau ấm áp. Tôi có trái tim biết rung động. Tôi có lòng quảng đại. Tôi có lương tâm. Tôi có bạn bè nói chuyện. Tôi có nhiều người cầu nguyện cho tôi. Tôi được đi học. Tôi có trí khôn để nhận ra trong cái xui có cái hên, tức là trong nghịch cảnh có ân sủng.
Ví dụ, vì lớn lên trong cảnh khó khăn, tôi thấy mình biết cảm thương với người nghèo hơn. Vì mang tật nguyền trên mình, tôi hiểu được nỗi đau của tha nhân. Vì thấy mình giới hạn, tôi đặt niềm tin vào Chúa nhiều hơn. À, cuối tuần nào tôi cũng được cùng mẹ và chị đi Lễ với bà con chòm xóm để nghe Lời Chúa.

Vì thế tôi không thể chứng minh là tôi khổ.


Sưu Tầm









Được sửa chữa bởi chechilia ngày Tư 2 21, 2018 6:30 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
chechilia



Ngày tham gia: 28 3 2011
Bài gởi: 116

Bài gởiGởi bởi: CN 2 02, 2014 1:06 am    Tiêu đề:

Con Mèo





Gã nhận được lệnh: phải giết một người. Một mệnh lệnh thật ngắn gọn. Như tắt đèn trước khi ra khỏi nhà. Như khoá xe trước khi vào rạp hát. Như tắt thuốc lá đi, hôi quá. Người ta giao cho gã một khẩu súng với một băng đạn có đủ sáu viên, trong đó có một viên dành cho gã nếu mọi việc không thành. Có nghĩa là gã nhiều gấp năm cái quyền được thấy ánh mặt trời so với người sắp bị gã ám sát.


Vậy đó, gã cất kỹ khẩu súng vào nơi kín đáo, rồi đi ăn. Gã gọi một đĩa bíptết ăn với khoai tây chiên. Gã uống một chai bia. Bữa ăn như thế là sang hơn lệ thường. Gã đang có mấy trăm trong túi. Đó là món tiền công gã dạy kèm vừa mới lãnh hôm qua. Gã muốn ăn theo kiểu tây, vì gã thích cắt một miếng thịt còn tươm máu, chấm muối chanh và nghe vị ngọt của thịt bò tan trong miệng.
Người ta cho gã biết đó là một tên khát máu. Chính hắn đã dìm trong biển máu biết bao nhiêu người dân vô tội với những cuộc hành quân càn quét khủng khiếp. Hắn là một tên tiểu đoàn trưởng ranh ma. Đã bao nhiêu cuộc phục kích nhưng vẫn không diệt được hắn. Một trái B40 phóng thẳng vào xe của hắn. Xe cháy ngùn ngụt nhưng hắn vẫn thoát. Rồi cả một tiểu đội cận vệ bị tiêu diệt mà hắn vẫn không hề hấn gì. Như có một ma thuật nào đó khiến hắn vẫn cứ thênh thang ngự trị trên cái vùng lửa đạn nổi tiếng là một cối xay thịt người ở Bồng Sơn. Người ta đã thử đến kế sách cuối cùng là dùng đến gái đẹp. Nhưng chỉ để cho hắn chơi đến tan nát ra chứ cũng chẳng giết được hắn.


Nói tóm lại, trên chiến trường, đối mặt với hắn là thua. Vậy chỉ còn một cách là đánh vào sào huyệt của hắn tại hậu phương. Tức là ở đây, trong cái thành phố yên bình này với những nữ sinh áo dài tha thướt, những quán bar lộng lẫy đèn mờ. Có thể khử hắn trong rạp hát, trong siêu thị, trong bệnh viện, trong quán cà phê, dưới mái nhà của Chúa hay dưới bóng từ bi của Phật. Cũng có thể khử hắn tại nhà riêng lúc hắn đang ăn cơm, lúc hắn nựng con hay trên giường ngủ với vợ. Nghĩa là cái pháp trường dành cho hắn rộng mênh mông, một pháp trường di động và người đao phủ là gã lặng lẽ theo sau.


Tin cho biết đêm nay hắn sẽ về thăm nhà. Hắn đi một mình trên chiếc jeep lùn của Mỹ. Hắn vẫn ngông nghênh cởi trần chỉ mặc một chiếc áo giáp chống đạn. Nhưng không thể dùng B40 ở đây. Cũng không thể gài chất nổ vào xe. Chỉ có cách là đột nhập vào nhà hắn và giết hắn lúc hắn không ngờ nhất. Một cách vào hang hùm mới bắt được cọp.


Không ai làm được ngoài gã.


Vì sao? Vì gã có ít nhiều quen biết với vợ hắn. Nói rõ hơn là gã dạy kèm cho con hắn. Đứa nhỏ mới học lớp ba nhưng hắn muốn con học thêm tiếng Anh. Gã là một sinh viên văn khoa và là một thành phần của biệt động thành. Gã đã quen thuộc nhà hắn đến nỗi nhắm mắt gã cũng biết phòng nào là phòng của con hắn, phòng nào là của vợ chồng hắn. Ngôi nhà chỉ là một biệt thự nhỏ. Nối các phòng ngủ phòng khách với nhà bếp, nhà kho là một nhà ngang bằng tôn, hai bên chỉ chăng luới muỗi. Leo qua cổng rồi vào nhà ngang lẻn lên nhà trên là một việc làm quá dễ.


Vì vậy, người ta đã chọn gã và chọn đúng.


Gã không cần phác thảo kế hoạch gì cho rối rắm. Gã chỉ việc đi ăn, đi chơi, rồi đợi đến lúc hắn ngủ là nổ súng. Hắn sẽ rời bỏ cái thế giới này cùng với tội ác của hắn. Hắn sẽ không một chút bịn rịn vợ con. Hắn chỉ rùng mình một cái trước khi ngủ một giấc dài.


Gã đến gặp Nga, một nữ y tá mà gã quen. Bảo rằng đó là người yêu của gã thì hơi quá vì gã có những mộng tưởng to lớn hơn. Nhưng bảo rằng nàng yêu gã hay sắp yêu gã thì gã tin là đúng. Nàng đón gã lúc 8 giờ với tất cả duyên dáng của một con mèo biết cách nũng nịu. Cha mẹ nàng ngầm cho hai người quen nhau, đã lịch sự lánh mặt để họ có thể tự do trò chuyện. Lúc đầu họ ngồi đối diện với nhau nhưng khi hai cụ vào nhà trong, nàng đến ngồi bên gã. Một cái nắm tay hờ hững trộm lén. Một vài lời khen bâng qươ. Những câu chuyện về phim ảnh, về những bài hát mà cả hai cùng thích đã giúp cho gã lấp đầy khoảng trống thời gian chờ đợi. Gã còn muốn lâu hơn thế nữa vì gã cần một bằng chứng ngoại phạm nếu chẳng may sau đó bị bắt. Nàng có thể khai ra trước toà rằng lúc đó gã đang ở nhà nàng. Lại còn ba má nàng làm chứng nữa. Họ chỉ cần nói quá đi một chút là gần 12 giờ, tức là giờ gã định nổ súng.


Lúc nàng tiễn gã ra cổng, lần đầu tiên gã hôn nàng. Vì những dự định và trách nhiệm ngổn ngang trong đầu nên gã chẳng thấy thú vị gì. Nàng xúc động vụng về nghiến chặt môi gã đến rướm máu.


Về đến phòng trọ gã đi tắm. Nước mát giúp gã bớt nôn nao. Gã đốt một điếu thuốc. Rồi lại thêm một điếu nữa. Hơn 11 giờ, gã đi bộ đến nhà hắn. Khẩu súng dấu trong người làm gã lộm cộm khó chịu. Một chiếc xe quân cảnh đi tuần đêm chạy ngang qua. Nhà hắn không có lính canh bảo vệ. Cái lon thiếu tá ở thành phố này đổ đống ra đầy đường. Chẳng ai coi nó ra cái thá gì. Dưới mắt của các vị tướng lãnh, của tổng thống hắn chỉ là một tên lính quèn, một cái bia đỡ đạn vậy thôi. Đêm nay hắn có chết thì cũng chẳng làm ai giật mình.


Hắn đã gặp gã một lần và bắt tay gã khá chặt. Hắn nói các anh sinh viên chưa biết mùi lính tráng là gì, thoải mái quá. Cứ biểu tình, xuống đường liên miên. Không như bọn tôi phải giành nhau từng tấc đất với bọn họ. Cái chết chỉ cách có mỗi một sợi tóc mà thôi. Hắn có hơi chua chát, nhưng ai ở mặt trận về mà không như vậy. Cả cái thành phố này đang béo tốt rửng mỡ lên từng ngày. Không có con đường làm giàu nào nhanh bằng con đường đi qua đạn bom. Cuộc chiến tranh quái đãn này làm cho những đồng đôla tỉ lệ thuận với những xác người chất cao như núi. Làm giàu, ăn chơi đú đỡn là quyền của những kẻ có quyền.


Gã chẳng có thù oán gì với hắn. Chưa bao giờ gã có ý tán tỉnh vợ hắn, nên không thể nói rằng trong tiềm thức gã, hắn là một rào cản. Chị ta coi gã như một đứa em nghèo hiếu học. Bớt ra mỗi tháng năm trăm bạc, con chị ta có một người anh người chú vừa dạy đôi ba chữ vừa chơi với nó. Cả nhà họ ít nhiều đều thích gã và gã ít nhiều cũng mang ơn họ. Nhưng đêm nay gã phải giết hắn. Gã là định mệnh không cưỡng lại được khiến chị ta phải goá chồng, đứa bé phải mồ côi cha.


Như vậy là gã gieo cái ác? Không, gã là một bộ phận của nhân dân. Mặc dù gã không bị áp bức, được đi học, được đọc sách báo ngoại quốc, được xem xi nê, được tán tỉnh các cô gái gã thích, được làm tình với gái điếm nếu rủng rỉnh tiền, nhưng nhân dân bị áp bức, bị bóc lột là gã bị áp bức bóc lột. Người ta dạy gã như thế. Gã đã thấm nhuần điều đó. Gã phải trang bị một áo giáp quần chúng, phải đeo đôi kính căm thù tự nó đổi màu xanh êm đềm trở thành màu đỏ nhầy nhụa những máu. Gã không muốn đeo cũng phải đeo. Người ta đã áp kính vào tròng mắt gã bằng những bài báo kích động, bằng những bài hát dậy mà đi và nhất là những đêm chỉnh huấn bí mật. Trong những đêm đó bọn họ rừng rực lòng căm thù. Bọn họ muốn đạp bằng cả thành phố này. Bọn họ sẽ thay cờ trên nóc dinh Độc Lập. Nhưng trước hết bọn họ hãy bẻ gãy từng ngón tay cầm súng của chúng. Và gã phải giết hắn đêm nay. Đó là mệnh lệnh. Một mệnh lệnh thì không cần biết đúng hay sai. Mệnh lệnh là mệnh lệnh. Có thể sai lầm, ngu ngốc. Có thể phi nhân, tàn bạo. Nhưng đã là mệnh lệnh thì anh phải chấp hành. Gã đã ở trong tổ chức tức là ở trong một cái guồng máy vận hành bí mật. Gã chỉ là một cái đinh ốc.


Gã đến nhà của tên tội phạm được tuyên án trong bí mật. 12 giờ kém 15. Mọi việc sẽ chỉ diễn ra trong 15 phút cuối của ngày, gã tin là thế. Ngọn đèn đường đã được tổ chức bí mật làm cho nó tắt ngúm. Ngôi nhà của hắn chìm trong bóng tối. Một chút ánh sáng mờ ảo hắt ra từ phòng ngủ. Thật thuận tiện cho gã đột nhập vào nhà. Nhưng bất ngờ lũ mèo hoang lại gào lên, rồi đuổi nhau chạy rào rào trên mái ngói. Cảnh vật như đang rùng mình. Thế thì không được rồi. Những nhà bên cạnh có thể thức dậy đuổi mèo. Hắn cũng có thể choàng dậy và gã dễ dàng nộp mạng. Dù khinh suất đến đâu, hắn cũng thủ sẵn súng dưới gối. Bao nhiêu bản án đã tuyên với tội danh gây nợ máu nhân dân khiến hắn không thể không cảnh giác dù đang nằm trên giường với vợ.


Gã lấy thuốc ra hút và lửng thửng bỏ đi. Rất may đêm nay không có thiết quân luật và gã có thể lang thang đến sáng. Gã gọi một bát phở khuya, bảo người bán cho thêm nhiều thịt. Gã ăn phở và lắng nghe những tiếng động quen thuộc trong thành phố. Những tiếng rao hàng buồn bã, những tiếng xe lôi máy nổ ầm ĩ. Gã đi ngang qua công viên, định ngồi xuống một băng đá hút thuốc, nhưng những ả làm tiền sấn tới. Ngày thường gã có thể nán lại sờ mó đôi chút, nhưng lúc này các ả mà vớ phải súng thì sẽ sinh lắm chuyện. Gã lại bỏ đi, thầm rủa những con mèo chết tiệt.


Gã lúc này giống như một gã thất tình. Không ai biết gã là một đao phủ. Trông bên ngoài, gã rất hiền lành, có vẻ dễ thương. Gã đang học đại học và mẹ gã cứ tưởng gã đang miệt mài sách đèn. Không ai tin là gã đang cầm súng và sắp giết người. Thầy giáo và bạn bè cũng vậy. Nếu ngày mai các nhật báo đăng tin hắn bị giết thì cũng chẳng ai ngoài tổ chức của gã biết được đó là một chiến công đầu tiên của gã.


Gã lại đến nhà hắn. Lúc này đã 2 giờ sáng. Không còn lũ mèo, không còn những xe phở, không còn những gánh hàng rong. Tất cả im lặng, say ngủ. Và hắn nằm trong kia, phơi ngực ra mà chờ những viên đạn. Chiến tranh không giới tuyến là thế. Nó có lúc ở sát bên giường với người vợ nồng ấm chứ không phải chỉ ở dưới những giao thông hào hay trong những công sự lạnh lẽo. Nó ở ngay trong giấc ngủ. Và hắn sẽ thua gã, chỉ một mình chứ không phải với cả một biển người. Hắn thua vì gã thức còn hắn thì ngủ.


Hai mươi năm sau khi ngồi nhớ lại chuyện này gã thấy mình hành động không đường hoàng. Gã rình mò núp lén như một tên trộm. Gã không có được cái hùng khí của Kinh Kha vào đất Tần. Gã chẳng phải anh hùng gì như người ta sẽ thổi lên. Gã được chọn đi giết hắn chỉ vì gã đã từng ra vào nhà hắn. Và giả dụ bị bắt thì gã vẫn có thể cứu lấy mạng sống của mình, nếu chịu mặt trơ mày đá khai ra trước toà rằng gã mê vợ hắn. Gã đột nhập vào phòng ngủ của vợ hắn chỉ vì tình! Nhìn bộ dạng gã ai mà không tin mặc dù ngay sau đó người ta nhổ nước bọt vào mặt gã.


Rất nhẹ nhàng gã leo qua cổng. Nhà hắn không nuôi chó. Vợ hắn sợ chó bị dại. Chỉ có một con mèo thường nằm ngủ trên kệ sách. Không biết có phải nó vừa rượt đuổi trên mái cùng với lũ mèo hoang. Gã lách mình qua cửa lưới. Rất may cửa nhà trên ăn thông nhà ngang không khoá. Nếu khoá chắc gã phải đu ngoài cửa sổ bắn vào. Như thế cần phải bắn tưới nhiều viên và gã có thể bị bọn dân quân tự vệ vây bắt.


Gã đi ngang qua phòng đọc sách và xem TV. Con bé nằm ôm chiếc gối ôm có vẻ không được thoải mái. Có lẽ nó ấm ức vì phải nhường chỗ bên cạnh mẹ cho bố. Mái tóc của nó chảy xuống cổ. Gã thường vuốt ve mái tóc đó và mơ màng nghĩ đến một ngày không xa mình sẽ có một đứa con gái xinh và ngoan như thế. Nếu bố nó chết, gã vẫn sẽ đến nhà nó như không có gì xảy ra. Đến để chia buồn với mẹ nó. Có thể gã sẽ đi đưa đám. Gã sẽ nắm tay con bé dẫn đi. Gã sẽ phải đóng cho tròn vai kịch.


Gã nhẹ nhàng đẩy bức màn cửa bằng trúc, khẽ xoay tay nắm. Phải nói là run, rất run. Dường như những vật vô tri buồn bã ấy biết quá rõ gã là ai. Chúng biết gã vừa mới nhận phong bì tiền công từ tay vợ hắn. Gã cũng nhận được hai tiếng cảm ơn thật dịu dàng. Và gã biết trái tim gã đang đập rộn rã có chất thịt bò bíp tết và rượu bia từ những đồng tiền của vợ hắn. Cũng là tiền của hắn. Đã có lần gã nói chuyện với chị ta. Một chút hé mở về mối tình khá đẹp của hai người. Anh ta cũng là thầy dạy kèm chị. Họ có những giờ phút yên lặng bên nhau. Hai người đã trao đổi thương yêu bằng những hình vẽ và những câu thơ. Như những đứa học trò ngồi ở bàn trên và bàn dưới. Rồi anh ta bị động viên. Anh ta đã thôi không làm thơ mà say máu với những cuộc hành quân. Anh ta bảo nếu không giết họ thì họ cũng giết mình. Cuộc chiến đẫm máu không phải do anh gây ra. Anh bị nắm đầu nhúng vào. Nhưng dưới mắt bọn gã, anh ta gây nợ máu. Và đêm nay, ngay lúc này đây, anh ta phải đền nợ. Khẩu súng đã được cầm sẵn trên tay gã. Ngón trỏ định mệnh đang chờ đợi siết cò.


Ngọn đèn ngủ toả ánh sáng yếu ớt và có đến vài mươi giây gã mới nhìn rõ hắn. Hắn nằm ngửa, đúng là đang phơi cái ngực to rộng ra trước họng súng. Vợ hắn nằm bên cạnh áp má lên ngực, một tay để lên bờ vai của hắn. Cả hai thở nhè nhẹ. Và cả hai trần truồng. Rõ ràng là bọn họ vừa làm tình xong và giấc ngủ là một cuộc phục sinh êm dịu. Người đàn bà ngày thường gọi gã là em bỗng trở nên xinh đẹp lạ thường. Bờ vai nhỏ đó, tấm lưng thon thả đó, đôi mông xinh xắn đó và một chân gác lên đùi chồng là cả một bữa tiệc trần gian mà bất cứ người đàn ông nào cũng thèm muốn. Gã cảm thấy ngạt thở. Có một chút gì đó buồn buồn như thể gã cảm thấy mình thấp hèn, thua xa cái vẻ đĩnh đạc mạnh mẽ của hắn. Gã nhìn bàn tay hắn đặt lên đùi vợ. Không một chút gì chứng tỏ đây là bàn tay từng nhúng máu người. Trái lại là khác, có thể nói đấy là một bàn tay mềm mại biết nâng niu thưởng thức từng chút thịt da của vợ. Một bàn tay gợi mở hạnh phúc và đang no nê hạnh phúc.


Cả hai người đều hạnh phúc. Gã cảm nhận như thế khi thấy họ nằm gối đầu lên nhau ngủ. Như hai con chó con. Một vẻ bình yên thắm thiết như đang ở cõi thiên đường. Chẳng có đạn bom, chẳng có oán thù. Họ như nước sông chảy dưới ánh trăng. Và gã sẽ làm cho tất cả run rẩy vỡ tan với viên đạn đang chờ sẵn trong nòng. Gã không bắn vào hắn mà bắn vào một giấc mơ. Ai chẳng mơ trong đời có một giấc ngủ ngọt ngào và bình yên như thế.


Rõ ràng là gã phát sốt lên. Mệnh lệnh khô khốc là phải bắn, dù phải bắn cả hai. Gã đã từng thuộc nằm lòng rằng cứu cánh biện minh cho hành động. Rằng không được chùn tay trước kẻ thù. Nhưng gã cũng nghe một mệnh lệnh khác không biết từ đâu: đừng bắn! Đây là một cái gì xinh đẹp nhất của trần gian, là một kết nối mong manh nhưng bền chặt nhất giữa người với người.


Đang lúc gã loay hoay với ý tưởng bắn như thế nào, bắn hay không bắn thì bất ngờ con mèo của nhà nàng ngày thường vẫn quen gã đến cọ vào chân kêu meo meo. Phải chăng đó là tiếng kêu của định mệnh. Tiếng kêu chạy suốt dọc sống lưng gã lạnh buốt. Nó không để cho gã một phút giây lưỡng lự nào nữa. Gã lặng lẽ ra khỏi phòng. Tấm màn cửa bằng trúc đổ xuống sau lưng gã như một tràng súng máy đuổi theo.


Hắn thoát chết trong gang tấc.


Sau vụ giết người không thành, tổ chức không tin tưởng gã nữa. Gã cũng bỏ dạy kèm, bỏ học.


Nhưng cái tiếng mèo kêu gã không bỏ được ngoài tai. Nó đánh thức cái gì trong gã? Cái đẹp của đời sống hay chút lương thiện tối thiểu của một con vật có tên gọi là con người?.



Khuất Đẩu







Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
chechilia



Ngày tham gia: 28 3 2011
Bài gởi: 116

Bài gởiGởi bởi: Bảy 4 19, 2014 2:20 pm    Tiêu đề:

Chú Chó Của Mẹ







Lúc qua ở bên Tây, thỉnh thoảng tôi về thăm mẹ ở tỉnh xa. Mẹ nuôi chó. Thấy mẹ cưng quỷ chó, tôi cũng phải nể nang nó ra mặt. Tôi mạnh dạn đưa tay vuốt ve đầu nó nói vài ba câu xã giao cho ra vẻ có tình (để làm vui lòng mẹ). Nhưng tôi nói tiếng Việt nó chẳng hiểu gì cứ sủa gâu gâu. Mẹ bảo phải nói tiếng Tây. Tôi chột dạ, lỡ nói không đúng văn phạm, chắc nó chẳng hiểu.


Trong phòng khách, con chó được ngồi một vị trí ưu tiên nhất, đó là chiếc ghế bọc nệm gần mẹ tôi. Trong phòng ăn, nó cũng chiếm một vị trí gần bà chủ nhà. Thức ăn của nó được nấu riêng, không phải là thứ dư thừa. Mẹ tôi gọi nó là Bu (viết theo chữ Pháp là Bou). Cái tên dễ gọi không lôi thôi như Jean Louis David, hay Jonathan.


Tối ngủ, mẹ nói Bu qua ngủ với mẹ, còn phòng nó để dành cho tôi. Đó một căn phòng có giường rộng dành cho khách, nhưng không có khách thì Bu chiếm ngự. Căn phòng có mùi đặc biệt, dù thay áo gối ra giường khác sạch sẽ tươm tất, tôi vẫn ngửi được cái mùi kỳ lạ từ khi bước vào phòng. Đó chính là mùi của con Bu, nó khác với mùi của con người. Suốt cả một đêm tôi không thể nhắm mắt ngủ vì cái mùi này.


Cuộc đời mẹ, từ những ngày ấu thơ, lớn lên lấy chồng cho đến nay, trải biết bao thăng trầm. Tôi ít dịp được ở gần mẹ, sau năm mười ba tuổi, mẹ đã đi buôn bán xa rồi. Tôi vào học nội trú trường bà sơ, kỷ luật nghiêm nhặt. Cuộc chiến tranh Việt Pháp đã làm rách nát mọi gia đình, trong đó có tôi. Cha tôi đi kháng chiến chống Pháp, mẹ ở nhà buôn bán tần tảo với người Pháp (đôi khi lo tiếp tế cho cha tôi ở mật khu). Nhờ có học tiếng Pháp, mẹ làm ăn phát đạt.


Mấy tấm hình của mẹ chụp ngày xưa, thấy mẹ rất đẹp. Có lẽ nhờ ở những ưu điểm ấy mà mẹ tôi sớm chịu những oan trái cuộc đời. Tôi luôn ám ảnh, cho rằng một con người có ưu điểm, hay có may mắn hơn người khác thì phải bị thua thiệt ở mặt nào đó. Tôi nhớ có lần gặp một bác lớn tuổi cho biết rằng mẹ cháu xưa kia đẹp lắm. Tôi thật xúc động, chỉ muốn ôm bác nói vạn lời cám ơn. Tôi là một đứa con như muôn vạn đứa con khác, luôn mong muốn nghĩ rằng mẹ của mình là người đàn bà hơn người. Mẹ đẹp hơn người, giỏi hơn người, thông minh hơn người, nhưng, mẹ khổ hơn người. Nghĩ vô lý thật.


Mỗi khi có tôi bên cạnh, mẹ kể chuyện đời xưa, những chuyện buồn khổ ám ảnh mẹ không nguôi. Tôi an ủi, mẹ ơi đừng nhắc những chuyện buồn nữa, sao mẹ không nhớ những chuyện vui. Mẹ lắc đầu, mẹ chẳng biết cái chi vui mà kể. Thuở nhỏ năm lên mười tôi thuộc thơ TTKH, vì mẹ hay ngâm nga. Mẹ cũng ngâm lại bài thơ của cha tôi làm tặng mẹ khi hai người mới thương nhau, ngâm xong mẹ nói, thương vậy mà cũng bỏ đi.


Đang lan man nghĩ ngợi, nửa đêm, con Bu bỗng chạy qua phòng tôi, có lẽ muốn chiếm lại giường ngủ. Nó nhảy phóc lên giường. Tôi khiếp vía ngồi ngay dậy bật đèn sáng. Nó nhả vào cạnh tôi một khúc xương ống trắng hếu, lại gầm gừ nhìn tôi. Con này thật quá quắt, nó muốn đuổi mình đây.
Sáng mai tôi đáp xe lửa về Paris sớm, vì giận con Bu quá. Mẹ tôi hỏi sao không ở lại thêm. Tôi buột miệng: ngủ với chó hôi quá chịu không được. Câu trả lời rất đúng sự thật, nhưng làm mẹ phẫn nộ. Mẹ giận dữ nói tao nhờ nó mà sống được đến ngày hôm nay, con cái có đứa nào chịu ở với tao, mi chê nó hôi tức chê tao hôi. Tôi ân hận đã lỡ lời. Tôi chào mẹ ra về, con Bu thấy thế, vì cũng không mấy ưa tôi, cứ đứng ở cửa sủa gắt lên.


Đáng lẽ ra tôi phải vung tay nói muôn ngàn lời cảm tạ với Bu, rằng em đã thay mặt chị ở với mẹ, yêu thương mẹ, em đã giúp thêm nghị lực cho mẹ sống với đời này, chị biết em là con người hóa kiếp chó, em nhiều tình cảm đối với mẹ, mẹ bảo gì em cũng vâng lời, không hề tỏ ý kiến trái lời mẹ, em là đứa con ngoan ngoãn nên được mẹ thương yêu nhất nhà. Tôi thầm thì nói với Bu khi ngồi trên chuyến xe lửa tốc hành trở về. Ừ! Ừ nhỉ, tôi sẽ viết cho nó bức thư dài tạ lỗi. Nhưng về đến nhà, công việc dồn dập trước mắt, tôi lăn vào cuộc sống mệt mỏi và quên bức thư tha thiết dự tính viết cho Bu.


Mẹ tôi giam giữ quá nhiều cay đắng trong lòng, chỉ cần một vết nứt nhỏ, niềm đau nỗi khổ ấy chợt vỡ ra, tuôn ào ạt. Mẹ viết cho tôi một bức thư dài nói về con chó của mẹ. Mẹ ca tụng nó như một đứa con nuôi hiếu thảo nhiều tình cảm, và kết luận nó là con chó nhưng tốt hơn con người.


Những chuyến về thăm Việt Nam, mẹ đem Bu đi theo, mua cho nó một chỗ ngồi trên máy may. Mẹ không thể sống xa Bu. Bu là điểm tựa tinh thần, là sự an ủi, là sự ve vuốt cho nỗi cô liêu hoang vắng đời mẹ. Mẹ quyết định về sống lại ở Việt Nam, vì theo mẹ, xứ Tây này ích kỷ quá, sống không nổi.


Năm vừa qua, vào nửa đêm, tôi bị đánh thức dậy vì cú điện thoại gọi từ Sàigòn cho biết mẹ đã chết rồi.


Khi người mẹ của mình chết đi, mình như thế nào nhỉ? Muôn ngàn mũi kim châm chích vào thịt da mình, muôn ngàn tấn ân hận đè lên trái tim mình. Vé máy bay mua không kịp, tôi về trễ, không kịp giã từ mẹ, không kịp đưa mẹ vào lò thiêu xác. Không kịp gì cả. Nếu tôi suy nghĩ kịp, nếu tôi hành động kịp, cuộc đời tôi bớt tiếc nuối nhiều chuyện.


Hôm tẩm liệm mẹ ở Sàigòn, dì tôi nói con Bu chạy vô chạy ra tru lên thảm thiết, người ta phải cột cho nó vành khăn trắng trên đầu. Nhìn tấm ảnh mẹ để trên quan tài bên cạnh vòng hoa phong lan màu tím, mẹ cười tươi dịu dàng. Mẹ đẹp quá. Mẹ vui lòng được chết trên quê hương mình sau nửa đời xa cách.


Dì tôi nói chị mất thế mà yên. Sống khổ, nên chết là yên, là hạnh phúc. Chỉ có chết, mẹ mới được bình an. Tôi ôm bình tro mẹ trong tay nước mắt chảy dài, tự hỏi tại sao lúc mẹ còn sống, tôi không hề một lần nào ôm mẹ trong tay. Tôi xa cách mẹ và mẹ xa cách tôi. Mới đó mẹ chết rồi. Tôi ngơ ngẩn lảm nhảm. Đất vẫn quay, trời vẫn có ngày có đêm, xe vẫn bóp còi inh ỏi trên đường phố Sàigòn, chỉ có mẹ là chết.


Tôi không bao giờ gặp mẹ trên cuộc đời này nữa.


Hôm tôi về đến nhà Sàigòn, con Bu chạy ra nhìn tôi, đôi mắt đen láy chăm chú nhận diện quen biết, vẫy đuôi mừng rỡ. Cả nhà ngạc nhiên, tôi cũng ngạc nhiên, sao nó còn nhớ tới mình. Bu nhớ chứ, nó nhớ tôi là con của mẹ, người đã sống cùng với nó như hình với bóng. Mẹ tôi bỏ nó ra đi mãi mãi không về. Mấy ngày sau khi mẹ mất, nó bỏ ăn nằm ủ rũ trong góc nhà. Khi tôi về, bỗng dưng nó quấn quít bên cạnh tôi. Tôi ngồi đâu, Bu cũng lẩn quẩn theo ngồi bên cạnh. Ai bảo gì cũng mặc, chỉ có tôi bảo nó mới nghe lời. Các dì bảo con chó khôn thật, vì tôi giống mẹ. Máu huyết tôi là máu huyết mẹ, Bu hiểu điều ấy hơn ai hết, và trong thâm tâm nó, hy vọng rằng tôi sẽ nuôi nấng nó thay mẹ tôi (có thể nó quên chuyện đã từng dọa nạt tôi trong đêm khuya).


Buổi tối, không ngủ được, vào nửa đêm, tôi bật đèn ngồi dậy. Bu nằm dưới chân giường đưa đôi mắt đen buồn thảm nhìn tôi. Đôi mắt nó ướt như vừa mới khóc. Tôi không ngủ, nó cũng không, cả hai chúng tôi đều nhớ mẹ. Tôi đưa tay vuốt đầu Bu, nó dụi đầu vào tay ư ử ra chiều cảm động. Bu thè lưỡi liếm vào chân tôi, cử chỉ Bu thường làm với mẹ, chiếc lưỡi mềm mại của Bu thật trìu mến. Tôi thương mẹ quá, tôi thấu hiểu tại sao Bu chiếm được tình thương của mẹ. Có khi nào tôi ôm chân mẹ như thế chưa. Bu đã hôn lấy bàn chân gầy ốm tật nguyền của mẹ mỗi ngày, mỗi đêm khi mẹ mất ngủ. Tôi đau đớn ân hận.


Tôi bảo nó lên giường nằm bên cạnh. Mẹ nói đúng, Bu xứng đáng hơn tôi. Có lẽ mẹ tôi ở nơi nào đấy, đang mỉm cười với con gái, biết tôi thương yêu Bu như mẹ đã thương yêu nó. Điều này chắc chắn mẹ vui lòng lắm.


Khi đến tòa lãnh sự Pháp để lo giấy tờ khai tử cho mẹ, tôi bị làm khó dễ ở cổng gác với nhân viên Việt Nam, lý do hôm nay đông khách, để lần khác. Tôi xin trực tiếp nói chuyện với nhân viên sứ quán người Pháp, chẳng đặng đừng, họ cho tôi vào. Trong văn phòng dịch vụ, không thấy có bóng khách nào ngồi chờ. Anh Tây trẻ ra bắt tay chào mời ngồi đàng hoàng. Chị đầm lo giấy tờ, nhanh chóng đưa giấy xin ký tên vào tờ khai. Chị đầm nói, mấy bà lớn tuổi về đây ở đều bị chết sớm, không khí ở đây rất độc vì dơ bẩn. Trong cử chỉ nói năng của tây đầm ở tòa lãnh sự, họ xem tôi là người đồng hương. Tôi cũng nhận thấy có điều thân ái giữa họ và tôi, điều này tôi khó tìm ra được ngay, khi tiếp xúc với đồng bào trên cố hương mình. Một cảm giác nhói đau trong trái tim, tôi tự hỏi nơi nào là quê hương thực của mình, Pháp hay Việt Nam? Tôi nhìn xung quanh tòa nhà lãnh sự, không khí thoáng mát hơn ngày ấy, ngày mà gia đình tôi lo lắng khép nép, e dè hồi hộp vào làm giấy tờ xin đi ra khỏi xứ sở này. Ngày ấy, tôi người Việt Nam.


Hôm nay, tôi vào đây với thái độ ung dung của một công dân Pháp, được đối xử lịch sự thân tình. Tôi là người gì, Pháp hay Việt? Lúc ở Tây, tôi sống giữa những kẻ khác chủng tộc. Về Việt Nam, tôi thấy mình không hẳn là người Việt. Đó là sự mâu thuẫn rắc rối khá đau lòng.


Tôi sắp sửa trở về Pháp, thấy tôi lăng xăng dọn dẹp áo quần, hình ảnh mẹ vào vali, Bu như cảm thấy một điều gì đó, nó quấn vào chân tôi không rời. Tôi ở nhà bếp nó chạy xuống bếp, tôi lên nhà trên nó chạy lên theo sau bám sát, thỉnh thoảng Bu ngẩng đầu nhìn tôi thắc mắc. Đôi mắt Bu lạ lùng, đôi mắt đen tuyền long lanh và thắm đẫm dịu dàng, đẹp hơn cả mắt người. Mẹ ơi, bây giờ con mới hiểu tại sao mẹ yêu quý Bu đến thế. Tôi lặng người nhìn đôi mắt tha thiết. Ngày mai tôi đi, không thể đem nó theo cùng, tôi không thể cưu mang nó như mẹ tôi. Phải để Bu lại đây thôi. Càng đến giờ ra đi, tôi càng lưu luyến nó, thứ tình cảm ủy mị này tôi chưa hề trải qua với người, nhưng với con động vật này, tôi biết mình cũng yếu đuối quá. Tôi tránh những cử chỉ vuốt ve, sợ làm nặng thêm cho nó, cho tôi, nỗi chia lìa. Bu là tình thương của mẹ, tôi thương nó chính là thương mẹ. Điều này tôi mới vừa nhận biết, tôi trả hiếu mẹ tôi quá muộn màng. Không kịp.


Tôi và dì đang bàn tính chuyện nuôi nấng Bu. Dì tôi năm nay cũng già yếu, trí óc lẩn thẩn quên trước quên sau. Dì nói con Bu quen ăn sướng rồi, ở với dì ăn cực không biết nó có chịu được không. Mẹ sáng nào cũng cho nó bánh mì quết bơ, bơ nhiều ăn, bơ ít chê, nó thích ăn thịt bò chứ không ăn thịt heo, phải đi mua xương phở cho nó nhai. Tôi nói tập cho quen có gì ăn nấy, mẹ mất rồi, phải biết thân biết phận chứ. Tuy nói vậy, tôi không tránh khỏi xót xa.


Buổi sáng lên phi trường, để tránh sự đau lòng của Bu, tôi nhờ người nhà đem hành lý ra xe trước, trong lúc Bu ăn điểm tâm sau bếp, tôi lẹ làng lén ra xe. Khi xe rồ máy, tôi nghe thấy tiếng sủa inh ỏi trong nhà, tiếng sủa tru lên gào thét. Xé lòng.


Xe ngang qua ngôi nhà thờ có tro tàn của mẹ, nước mắt tôi chảy dài. Có một sinh linh bị hai lần tuyệt vọng, con Bu, một lần mẹ bỏ nó, một lần nữa tôi bỏ nó. Mẹ ra đi không bao giờ trở lại, còn tôi biết bao giờ trở lại xứ sở này, và lúc bấy giờ Bu còn sống chăng.


Mẹ tôi, một người đàn bà cưu mang tất cả sự khốn cùng rách nát của chiến tranh, cưu mang gánh nặng nỗi nhục nhằn của một kiếp người. Nỗi cô đơn lạnh lẽo xứ người làm mẹ xác xơ, co quắp trước một thói đời ích kỷ, mẹ mất hết hy vọng. Mẹ hoang phế trong đời sống này. Mất quá khứ, mất hiện tại, vô vọng với người thân. Mẹ xa lánh mọi người, chỉ trừ nó, con chó.



(Từ trang của BS Thy Anh - Sống giản đơn hạnh phúc hơn)
YeuDongVat Foundation (YDV) sưu tầm.













Bộ Ảnh Bé Ti Ôm Chú Chó


Giấc ngủ trưa rất cần thiết cho trẻ. Bà mẹ sau khi mua chú chó về bèn quyết định cho chú luôn ở bên cạnh con trai mình để luyện cho bé thói quen ngủ trưa.


Không ngờ chú chó, được đặt tên là Theo, còn thích ngủ trưa hơn bé. Mỗi ngày đến buổi trưa Theo nằm ở ngoài cửa, kiên nhẫn chờ bé lên giường ngủ. Có nhiều lần sau khi bé đã ngủ say, Theo nhẹ nhàng đặt chân ở trên vai của bé, cùng bé chìm vào giấc ngủ.


Bà mẹ chia sẻ, hàng ngày bà đều ru cho trẻ và chó chìm vào giấc ngủ, đến giờ đánh thức chúng dậỵ.















Jenny (Theo Xinhua)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gởi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gởi bài mới   Trả lời chủ đề nầy    Diễn Đàn MẪU TÂM -> GÓC ĐỌC & NGHE TRUYỆN ONLINE Thời gian được tính theo giờ Việt Nam PST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 22, 23, 24, 25  Trang kế
Trang 23 trong tổng số 25 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gởi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
|   Register   |   Tin nhắn riêng   |   Đăng Nhập

Powered by -php_BB- Copyright © mautam.net, 2005. All Rights Reserved